Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 355-390)

Truyện Kiều (Câu 355-390)

Nguyễn Du

355.
Rằng: “Trăm năm cũng từ đây,
Của tin gọi một chút này làm ghi.”
Sẵn tay khăn gấm, quạt quỳ,
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao.
Một lời vừa gắn tất giao,

360.
Mái sau dường có xôn xao tiếng người.
Vội vàng lá rụng hoa rơi,
Chàng về viện sách nàng dời lầu trang.
Từ phen đá biết tuổi vàng,
Tình càng thấm thía dạ càng ngẩn ngơ.

365.
Sông Tương một dải nông sờ,
Bên trông đầu nọ, bên chờ suối kia.
Một tường tuyết trở sương che.
Tin xuân đâu dễ đi về cho năng.
Lần lần ngày gió đêm trăng,

370.
Thưa hồng rậm lục đã chừng xuân qua.
Ngày vừa sinh nhật ngoại gia,
Trên hai đường, dưới nữa là hai em.
Tưng bừng sắm sửa áo xiêm,
Biện dâng một lễ xa đem tấc thành.

375.
Nhà lan thanh vắng một mình,
Ngẫm cơ hội ngộ đã dành hôm nay.
Thời trân thức thức sẵn bày,
Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mái tường.
Cách hoa, sẽ dặng tiếng vàng,

380.
Dưới hoa đã thấy có chàng đứng trông:
“Trách lòng hờ hững với lòng,
Lửa hương chốc để lạnh lùng bấy lâu.
Những là đắp nhớ đổi sầu,
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm.”

385.
Nàng rằng: “Gió bắt mưa cầm,
Đã cam tệ với tri âm bấy chầy.
Vắng nhà được buổi hôm nay,
Lấy lòng gọi chút ra đây tạ lòng!”
Lần theo núi giả đi vòng,

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 355-390)

355.
Kim said: “Our destiny begins at this moment.
This small pledge bears witness to our love.”
Presenting a brocade handkerchief, a sunflower-shaped fan,
And her golden brooch, Kieu bestowed him with several tokens.
Their oath bound them together like paint and glue.

360.
A loud voice clamored from the roof to the rear.
They each hurriedly departed while brushing against the fallen foliage.
He adjourned to his study and she returned to her chamber.
Since they were bound to each other like stone to gold,
Their love grew deeper, but their minds became more distraught.

365.
The Tuong River is a stretch of shallow water.
One waited at its source and the other at its mouth.
A wall of fog and snow seemed to separate them,
Which made it difficult for them to receive news of each other.
Windy days and moonlit nights slowly passed by.

370.
With faded red and verdant green, spring was coming to a close.
There was a birthday celebration for a member of Kieu’s maternal family.
Her parents, brother, and sister were headed to the feast.
They were jubilant to dress up and to leave the house.
They brought a small gift that was to be presented with a sincere heart.

375.
Kieu was left alone in her deserted house.
This was her chance to meet him.
Thẹn she arranged many kinds of seasonal fruits.
She walked swiftly on her lotus heels around the wall.
From over the flowers she faintly whispered.

380.
Beneath the blossoms, he was already waiting there for her.
He reproached her: “You have given me an uncaring heart!
You have let the fire of love burn to cold ash for too long.
Sorrow and yearning have come and gone inside of me.
Half of my hair has turned silver like the snow and dew.

385.
She replied: “The wind has delayed me, and the rain has detained me.
I regret keeping you waiting all this time.
Today my family has gone away from home.
I have come here to return your affection.”
Then she passed through the rock garden.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: