Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 320-355)

Truyện Kiều (Câu 320-355)

Nguyễn Du

320.
Phải người hôm nọ rõ ràng chẳng nhe?
Sượng sùng giữ ý rụt rè,
Kẻ nhìn rõ mặt người e cúi đầu.
Rằng: “Từ ngẫu nhĩ gặp nhau
Thầm trông trộm nghĩ bấy lâu đã chồn.

325.
Xương mai tính đã gầy mòn,
Lần lừa ai biết hãy còn hôm nay!
Tháng tròn như gởi cung mây,
Trần trần một phận ấp cây đã liều!
Tiện đây xin một hai điều,

330.
Đài gương soi đến dấu bèo cho chăng?”
Ngần ngừ nàng mới thưa rằng:
“Thói nhà băng tuyết chất hằng phỉ phong,
Dầu khi lá thắm chỉ hồng,
Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha.

335.
Nặng lòng xót liễu vì hoa,
Trẻ thơ đã biết đâu mà dám thưa!”
Sinh rằng: “Rày gió mai mưa,
Ngày xuân đã dễ tình cờ mấy khi!
Dù chăng xét tấm tình si,

340.
Thiệt đây mà có ích gì đến ai?
Chút chi gắn bó một hai,
Cho đành rồi sẽ liệu bài mối manh.
Khuôn thiêng dù phụ tấc thành,
Cũng liều bỏ quá xuân xanh một đời.

345.
Lượng xuân dù quyết hẹp hòi,
Công đeo đuổi chẳng thiệt thòi lắm ru!”
Lặng nghe lời nói như ru,
Chiều xuân dễ khiến nét thu ngại ngùng.
Rằng: “Trong buổi mới lạ lùng,

350.
Nể lòng có lẽ cầm lòng cho đang!
Đã lòng quân tử đa mang,
Một lời vàng tạc đá vàng thủy chung.”
Được lời như cởi tấm lòng,
Giở kim thoa với khăn hồng trao tay.

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 320-355)

320.
She was truly the person he had met on that day.
Standing before him, she was very shy and demure.
He stared at her, but she just bowed and looked perplexed.
Kim said: “Ever since we met by chance,
I have adored you and longed for you secretly.

325.
My frail body is wasted,
No one has expected me to continue to live.
During the last month, my soul has been soaring through the clouds.
I was close to taking my own life while waiting for you.
Could you spare a few words for me?

330.
Could a noble mirror shine upon a humble duckweed?”
Kieu hesitated for a moment, and politely replied:
“My family is poor but pure as snow.
If the crimson thread is to bind us to each other,
My parents will tie it or they won’t.

335.
Your heart is filled with passion for a delicate flower.
But I’m too young to be betrothed to you.”
Kim said:”The wind blows one day and it rains the next.
We seldom happen to meet each other in springtime.
If you disregard and rebuke my blind love,

340.
I will suffer, but does it benefit you?
With a few words, let’s make a promise to each other.
I will make an arrangement with a marriage broker.
If heaven rejects my sincere heart,
Then I risk throwing away what is left of my youth.

345.
If you are determined to deny my love,
Is it not foolish of me to pursue your affections?”
As she listened to his sweet words like a lullaby,
Love reflected in the shyness of her eyes.
She said: “We were still strangers when we first met,

350.
And I have a deep respect for you, so my heart, I can’t restrain.
If your love is true, I accept your words.
I etch your pledge in gold and stone forever.”
Upon hearing her words, Kim was in good spirits.
He presented her with the gifts of the golden bracelets and pink scarf.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: