Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 285-320)

Truyện Kiều (Câu 285-320)

Nguyễn Du

285.
Tấc gang đồng tỏa nguyên phong,
Tuyệt mù nào thấy bóng hồng vào ra.
Nhẫn từ quán khách lân la,
Tuần trăng thấm thoắt nay đà thêm hai.
Cách tường phải buổi êm trời,

290.
Dưới đào dường có bóng người thướt tha.
Buông cầm xốc áo vội ra,
Hương còn thơm nức, người đà vắng tanh.
Lần theo tường gấm dạo quanh,
Trên đào nhác thấy một cành kim thoa.

295.
Giơ tay cất lấy về nhà:
Này trong khuê các đâu mà đến đây?
Ngẫm xem người ấy báu này,
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm!”
Liền tay ngắm nghía biếng nằm,

300.
Hãy còn thoang thoảng hương trầm chưa phai.
Tan sương đã thấy bóng người,
Quanh tường ra ý tìm tòi ngẩn ngơ.
Sinh đà có ý đợi chờ,
Cách tường lên tiếng xa đưa ướm lòng:

305.
Thoa đâu bắt được hư không,
Biết đâu Hợp Phố mà mong châu về?
Tiếng Kiều nghe lọt bên kia:
Ơn lòng quân tử sá gì của rơi.
Chiếc thoa nào của mấy mươi,

310.
Mà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao!
Sinh rằng: Lân lý ra vào,
Gần đây nào phải người nào xa xôi.
Được rày nhờ chút thơm rơi,
Kể đà thiểu não lòng người bấy nay!

315.
Bấy lâu mới được một ngày,
Dừng chân gạn chút niềm tây gọi là.
Vội về thêm lấy của nhà,
Xuyến vàng đôi chiếc khăn là một vuông.
Bậc mây rón bước ngọn tường,

(English Version)

The Tale of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 285-320)

285.
Like the spring of the peach blossoms and the fairy grotto, her abode was tightly sealed.
He couldn’t see her scarlet figure flitting about.
Since he had left home to reside in the boarding house,
The moon had come and gone twice.
One fine day, he peered over the wall,

290.
To see a graceful form pass beneath the peach trees.
He dropped his lute, tidied his suit, and hurriedly stepped out.
Her scent still lingered, but there was no trace of her.
He walked along the side of the wall,
And under a peach branch, he discovered a golden brooch.

295.
He picked up the brooch and carried it home.
He thought: “This comes from a maiden’s chamber, but now it has fallen here.
Surely this brooch belongs to her.
Perhaps fate binds us, so it easily falls into my hands.”
He stroked the brooch, admired it, and lay sleepless.

300.
The brooch still smelled faintly of frankincense.
At dawn when the fog lifted, he could see the girl.
She was searching for something along the wall with a puzzled expression.
Kim was there waiting.
From over the wall, he raised his voice to beckon her:

305.
“I found this brooch here by chance.
I would like to return it, but I cannot find its owner.”
From the other side of the wall Kieu’s voice called out:
“I appreciate your returning the brooch you found.
It is worth little, but has great sentimental value.

310.
Your honesty is more precious than gold.”
Kim replied: “We live here in the same place.
We are neighbors and not strangers to each other.
I have the pleasure of this moment due to your lingering perfume.
This moment has been worth all of my suffering up until now.

315.
I have waited so long for just this day.
Stay here and let me inquire of some of your private thoughts.”
He hurried away and returned with some things from his home.
He brought a pair of golden bracelets and a silk scarf.
Using a ladder, he could climb over the wall.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: