Truyện Kiều – The Tale of Kieu (Verses 180-215)

Truyện Kiều (Câu 180-215)

Nguyễn Du

180.
Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi!
Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
Nên câu tuyệt diệu ngụ trong tính tình.

185.
Chênh chênh bóng nguyệt xế mành,
Tựa nương bên triện một mình thiu thiu.
Thoắt đâu thấy một tiểu kiều,
Có chiều thanh vận, có chiều thanh tân.
Sương in mặt, tuyết pha thân,

190.
Sen vàng lãng đãng như gần như xa.
Chào mừng đón hỏi dò la:
Đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây?
Thưa rằng: Thanh khí xưa nay,
Mới cùng nhau lúc ban ngày đã quên.

195.
Hàn gia ở mé tây thiên,
Dưới dòng nước chảy bên trên có cầu.
Mấy lòng hạ cố đến nhau,
Mấy lời hạ tứ ném châu gieo vàng.
Vâng trình hội chủ xem tường,

200.
Mà sao trong sổ đoạn trường có tên.
Âu đành quả kiếp nhân duyên,
Cùng người một hội, một thuyền đâu xa!
Này mười bài mới mới ra,
Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời.

205.
Kiều vâng lĩnh ý đề bài,
Tay tiên một vẫy đủ mười khúc ngâm.
Xem thơ nức nở khen thầm:
Giá đành tú khẩu cẩm tâm khác thường
Ví đem vào tập đoạn Trường

210.
Thì treo giải nhất chi nhường cho ai.
Thềm hoa khách đã trở hài,
Nàng còn cầm lại một hai tự tình.
Gió đâu xịch bức mành mành,
Tỉnh ra mới biết rằng mình chiêm bao.

(English Version)

The Tale Of Kieu

Author: Nguyễn Du
Translation: Đặng Hoàng Lan

The Tale of Kieu (verses 180-215)

180.
Then she was also unworthy of her vane existence.
And that young man, why did our paths cross?
I wondered whether our marriage is predestined.”
While she was in this confused state of mind,
She composed some verses reflecting her mood.

185.
Moonlight streamed on a slant through the curtain.
Leaning against the balustrade Kieu fell into a slumber.
Suddenly out of nowhere appeared a young beautiful girl.
She had a graceful figure and remained a virgin.
There was dew on her face and snow on her body.

190.
Her golden lotus feet seemed to glide back and forth.
Kieu was delighted to greet her warmly and asked:
“Did you lose your way from the land of fairies?”
She replied: ”We have great sympathy and affection
for each other.
Have you forgotten our meeting earlier today?

195.
My home is on the way to the fields on the western side,
Where there is water running beneath the bridge.
There are not many people who take notice of me.
Your beautiful verses rain down on me like gems.
I have presented your poems to our leader for his consideration.

200.
And he tells me that your name is in the Book of Doom.
It is likely that your fate has already been predestined.
We are known to each other because our circumstances are the same.
Ten new titles have been requested.
It takes your talent to write such beautiful verses.”

205.
Kieu consented to the themes that Dam Tien had proposed.
In a moment Kieu fulfilled the order for ten works of poetry.
After reading the verses, Dam Tien was impressed.
“The poems resounded delightfully with words dripping like brocade.
If these works are entered into the Poetry Collection of the Doomed,

210.
They will take first place in the poetry competition.”
As Đam Tien was moving toward the threshold,
Kieu tried to detain her for a more intimate discussion.
As a sudden gust of wind rattled the curtain,
Kieu awoke and knew that it had only been a dream.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: