Có những có đường – There are Roads

Có những có đường

Trịnh Công Sơn

Đường phố dài, một đường phố dài.
Đường phố này một chiều tôi tới
Đi lang thang tôi chào vẫy mọi người
Đường phố cười

Đường phố nào, một đường phố nào
Đường phố nào còn nằm che dấu
Cho tôi đi giữa nhân loại đớn đau
Đường hắt hiu

Đường ngày xưa mang trái tim bình an
Đường giờ đây đã sống bao thăng trầm
Đường phố nào còn in những dấu chân ngoan
Đường phố nào mệt nhoài ngày tháng gian nan

Đường phố buồn, một đường phố buồn
Đường phố buồn, mọi người đi vắng
Trong kinh đô tiêu điều dấu ngựa hồng
Đường im lìm

Đường phố cần một giờ yên lành
Đường yên bình và nằm nghe ngóng
Nghe trong đêm những cây cành báo tin
Đường giới nghiêm

Đường rất bền,một đường rất bền
Đường hao mòn từ ngày chinh chiến
Nhưng tay nhanh lấp đầy hố tuyệt vọng
Đường máu hồng

Đường rất tình, một đường rất tình
Đường rất gần từ ngày xưa lắm
Khi chân qua bỗng nghe đầy tiếng chim
Đường trái tim

Đường tình yêu nghe tiếng ai nỉ non
Đường hàm oan nghe tiếng ai than thầm
Đường máu xương trả lại hết dấu vinh quang
Đường đến tôi chờ em đã quá lâu năm

Đường rất mừng, một đường rất mừng
Đường bay đầy một đàn chim trắng
Chân thong dong không còn bước ngập ngừng
Đường nối liền

Đường nhân loại, một đường rất dài.
Đường sau này một người sẽ tớI
Đường tương lai không ai thù ghét ai
Đường lứa đôi.

(English Version)

There are Roads

The long road, a long road.
One evening I meander down this road.
Where I wander, I greet everyone.
The road to smiles.

Which road, which road,
Which road remains untraveled?
Let me walk through human suffering.
The road to solitude.

The road of yesterday carried a peaceful heart.
The road of today witnesses the rise and fall.
Which road still contains the footprints of pliant steps?
Which road grows weary of years of hardship?

The sad road, a sad road.
From the sad road people have vanished.
In the city the hooves of the pink horses are spent.
The road to silence.

The road needs an hour of rest.
The road of peace listens.
Trees and branches confer in the night.
The road to isolation.

The very strong road, a very strong road.
The war has worn down the road.
But quick hands have filled the holes of despair.
The road to bloodshed.

The road to romance, a romantic road.
The road is much like the old days,
Where passing footsteps invoke the songs of birds.
The road to heart.

The road to love can hear human sobs.
The road to injustice can hear quiet cries.
The road to blood is the price of victory.
The road to destiny is where I wait for you forever.

The road to happiness, a happy road.
The road is adorned with so many white doves.
Leisurely footsteps no longer hesitate.
The road to connection.

The human road is a very long path.
The road where people eventually arrive.
The road to the future contains no hatred.
The road to love.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Có những con đường” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: