Du mục – Wandering

Du mục

Trịnh Công Sơn

Đàn bò vào thành phố
Đêm buồn vắng buồn hơn
Đàn bò vào thành phố
Không còn ai hỏi thăm
Đàn bò tìm dòng sông
Nhưng dòng nước cạn khô
Đàn bò bỗng thấy buồn, bỗng thấy buồn
Rồi một hôm đứng mơ mây ngàn

Một người vào thành phố
Đếm từng bước buồn tênh
Một người vào thành phố
Không còn ai người quen
Người tìm về đồng xanh
Nhưng đồng đã bỏ không
Rồi người bỗng thấy buồn, bỗng thấy buồn
Người chợt nghe xót xa đất mình

Ôi quê hương đã lầm than
Sao còn, còn chiến tranh
Mẹ già hết chờ mong
Đã ngủ yên
Mẹ già mãi ngủ yên

Buông lời ru cho muôn năm
Buông vòng nôi cho hư không
Cho hư không buông bàn tay
Con đi hoang
Con đi hoang một đời
Con đi hoang phận này

Đàn bò vào thành phố
Reo buồn tiếng hạt chuông
Một người vào thành phố
Nghe hồn giá lạnh băng
Người tìm về đầu non
Nhưng rừng đã bỏ hoang
Rồi người bỗng hết buồn đã hết buồn
Người lặng nghe đá lên trong mình

(English Version)

Wandering

A herd of cattle enters the city.
The quiet night grows increasingly melancholy.
A herd of cattle enters the city.
But there is no one looking for them.
A herd of cattle seeks some water,
But the river has run dry.
A herd of cattle suddenly feels desperate,
Suddenly feels desperate.
They can see the dark clouds on the horizon.

One man goes into the city,
Counting every downtrodden step.
One man goes into the city,
But there are no friends or acquaintances.
People search for green fields,
But the fields have been abandoned.
Then the people are suddenly mournful,
Suddenly mournful.
People suddenly mourn for the land.

Oh! Our homeland is filled with misery.
Why is there still war?
A mother no longer expects to grow old.
She rests peacefully.
She sleeps forever.

May a lullaby be sung for years.
May an empty cradle be rocked.
May our hands become idle.
The children stray from home.
The children drift away from this life.
The children wander away from destiny.

A herd of cattle enters the city,
With the solemn echo of bells.
One man enters the city,
With a chill in his soul.
People climb the mountains,
But the forests have been deserted.
Suddenly there is no longer sorrow, no longer sorrow.
Without a sound a heavy stone crushes the human soul.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Du mục” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: