Ca dao mẹ – Mother’s Folk Song

Ca dao mẹ

Trịnh Công Sơn

Mẹ ngồi ru con
đong đưa võng buồn
đong đưa võng buồn
Mẹ ngồi ru con
mây qua đầu ghềnh
lạy trời mưa tuôn
lạy trời mưa tuôn
cho đất sợi mềm
hạt mầm vun lên
Mẹ ngồi ru con
nước mắt nhọc nhằn
xót xa đời mình

Mẹ ngồi ru con
đong đưa võng buồn
năm qua tuổi mòn
Mẹ nhìn quê hương
nghe con mình buồn
giọt lệ ăn năn
giọt lệ ăn năn
đưa con về trần
tủi nhục chung thân
Một dòng sông trôi
cuốn mãi về trời
bấp bênh phận người

Mẹ ngồi ru con
tiếng hát lênh đênh
Mẹ ngồi ru con
ru mây vào hồn
Mẹ dạy cho con
tiếng nói quê hương
Mẹ nhìn con đi
phút giây bàng hoàng

Mẹ ngồi ru con
đong đưa võng buồn
đong đưa phận mình
Mẹ ngồi ru con
nghe đất gọi thầm
“trọn nợ lưu vong”
Mẹ ngồi trăm năm
như thân tượng buồn
để lại quê hương
tuổi còn bơ vơ
thế giới hằn thù
chiến tranh ngục tù.

(English Version)

Mother’s Folk Song

Mother rocks her baby to sleep,
Back and forth, the cradle she swings solemnly,
Back and forth, the cradle she swings solemnly.
Mother rocks her baby to sleep,
As clouds pass over the crest of a rolling river.
Please God let it rain.
Please God let it rain.
Make the hard soil soften.
Make the tiny seeds grow.
Mother rocks her baby to sleep,
Through tears of toil,
Lamenting her fate.

Mother rocks her baby to sleep,
Back and forth, the cradle she swings solemnly.
Year after year as she grows older,
She sees her homeland,
And feels her child’s sorrow.
Tears of regret.
Tears of regret.
She weeps for the baby she brought into this world,
Who feels eternally ashamed.
A river flows,
Rolling forever to heaven,
Precariously carrying the fate of humanity.

Mother rocks her baby to sleep,
With her buoyant singing.
Mother rocks her baby to sleep,
And lulls the clouds into spirit.
She teaches her children,
To speak her native tongue.
She watches her children leave,
In a moment of stunned silence.

Mother rocks her baby to sleep,
Back and forth, the cradle she swings solemnly.
Back and forth, her fate swings.
Mother rocks her baby to sleep,
As she listens to the earth whispering:
“The debt of life must be paid in exile.”
She remains still for hundreds of years,
Like a sad statue,
Standing witness to a country,
In an age of loneliness,
In a world of hatred,
War and imprisonment.

Đăng Hoàng Lan Translated From The Song “Ca dao mẹ” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: