Đại Bác Ru Đêm – The Lullaby of Cannons

Đại Bác Ru Đêm

Trịnh Công Sơn

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi lắng nghe
Đại bác qua đây đánh thức mẹ dậy
Đại bác qua đây con thơ buồn tủi
Nửa đêm sáng chói hỏa châu trên núi.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe
Từng chuyến bay đêm con thơ giật mình
Hầm trú tan hoang ôi da thịt vàng
Từng đêm soi sáng là mắt quê hương.

Hàng vạn tấn bom trút xuống đầu làng
Hàng vạn tấn bom trút xuống ruộng đồng
Cửa nhà Việt Nam cháy đỏ cuối thôn
Hàng vạn chuyến xe, claymore lựu đạn
Hàng vạn chuyến xe mang vô thị thành
Từng vùng thịt xương có mẹ có em.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe
Đại bác đêm đêm tương lai rụng vàng
Đại bác như kinh không mang lời nguyền
Trẻ thơ quên sống từng đêm nghe ngóng.

Đại bác đêm đêm dội về thành phố
Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe
Đại bác đêm đêm ru da thịt vàng
Đại bác nghe quen như câu dạo buồn
Trẻ con chưa lớn để thấy quê hương.

(English Version)

The Lullaby of Cannons

The cannons thunder through the city night after night.
The street cleaner stops his sweeping to listen.
The gunshots jolt mother out of her sleep.
The gunshots carry sorrow to children.
At midnight flares set the mountain ablaze.

The cannons thunder through the city night after night.
The street cleaner stops his sweeping to listen.
Each night jets startle the babies.
The bomb shelters are decimated.
Oh! Torn yellow flesh!
Each pure night is reflected in the eyes of our country.

Tons of bombs are dropped on the villages.
Tons of bombs are dumped over the fields.
Vietnamese homes are set on fire at the edge of the village.
There are thousands of convoys, landmines and grenades.
Thousands of convoys carry artillery to the cities.
Every piece of land is covered with the bones and flesh of mothers and brothers.

The cannons thunder through the city night after night.
The street cleaner stops his sweeping to listen.
The gunshots night after night depict a bleak future for our country.
The gunfire is like a sermon without any gospel.
Each night the children forget to breathe when they hear the explosions.

The cannons thunder through the city night after night.
The street cleaner stops his sweeping to listen.
The gunfire night after night comforts yellow flesh.
The familiar sound of gunshots plays a mournful tune.
The children will never grow up to see their homeland.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Đại bác ru đêm” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: