Tự tình khúc – Love Song

Tự tình khúc.

Tác giả : Trịnh Công Sơn

Tôi như trẻ nhỏ ngôi bên hiên nhà

Chờ nghe thế kỷ tàn phai

Tôi như trẻ nhỏ tìm nơi nương tựa

Mà sao vẫn cứ lạc loài.

Tôi như là người lạc trong đô thị

Một hôm đi về biển khơi

Tôi như là người một hôm quay lại

Vì nghe sa mạc nối dài.

Đừng nghe tôi nói lời tăm tối

Đừng tin tôi nhé vì tiếng cười

Đôi khi một người dường như chờ đợi

Thật ra đang ngồi thảnh thơi

Tôi như là người ngồi trong đêm dài

Nhìn tôi đang quá ngậm ngùi

Một hôm buồn ra ngắm dòng sông

Một hôm buồn lên núi nằm xuống

Tôi đi tìm ngày tìm đêm lâu dài

Một hôm thấy được đời tôi

Tôi yêu mọi người cỏ cây muôn loài

Làm sao yêu hết cuộc đời

Tôi như đường về mở ra đô thị

Chờ chân thiên hạ về vui

Tôi như nụ cười nở trên môi người.

Phòng khi nhân loại biếng lười

Tìm tôi đi nhé đừng bối rối

Đừng mang gươm giáo vào với đời

Tôi như ngọn đèn từng đêm vơi cạn

Lửa lên thắp một niềm riêng

Tôi như nụ hồng nhiều khi ưu phiền

Chờ tôi rã cánh một lần.

Một hôm buồn ra ngắm dòng sông

Một hôm buồn lên núi nằm xuống.

(English Version)

Love Song

I am a small child sitting under the porch awning,

And waiting to watch the century vanish.

I am a small child looking for shelter.

Why am I still so lonely?

I am a man lost in the city,

Who goes down to the sea one day.

I am a man on my way back home,

Because I can see the infinite desert.

Don’t listen to my words of darkness.

Don’t let my laughter fool you.

Sometimes I seem to be waiting for something,

Even though I am free to choose.

I am a person sitting alone in the long night,

And feeling immensely sorry for myself.

One sad day I go down to watch the river flow.

One sad day I go to the mountain to lay me down.

I have been searching for many long days and nights,

Until one day I can clearly see my life.

I have love for all people and species of plant,

But I don’t know how to love all of this life.

I am a path leading back to the city,

Full of joy as I await returning footsteps.

I am a smile spreading across human faces,

In order to keep us from becoming lazy.

Come find me and don’t lose your way.

Lay down your earthly sword.

I am a light that burns out slowly night after night,

And ignites to illuminate my own sentiments.

I am a rose that has grieved for so long,

As I wait for each petal to fall one by one.

One sad day I go down to watch the river flow.

One sad day I go to the mountain to lay me down.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Tự tình khúc” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: