Bay đi thầm lặng – Set Free In Silence

Bay đi thầm lặng

Trịnh Công Sơn

Có chút bồi hồi trong phút chia ly.

Có những mặt người không yêu là vì.

Có những cuộc đời hết sức ngây ngô.

Đi trong tình dài có người đã tới.

Sao trong hồn này tiếng lời hấp hối.

Tôi không là người u mê khờ dại.

Đã hết thật rồi tiếng nói vui tươi.

Có tiếng thở dài dưới gió thu đông.

Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng.

Có những mặt người giữa phố hoang mang.

Có chút lệ nhòa trong phút hôn nhau.

Có những vực bờ chôn theo tình đầu.

Có vẫy chào về giữa chốn binh đao.

Đi sao nặng nề kiếp người nhỏ bé.

Xa xăm ngọn cờ quê nhà vắng gió.

Tôi không kẻ thù nên đau từ độ.

Tóc úa là nhờ những tháng âu lo.

Có nắng vàng nghèo trên lối đi xa.

Có tối thật đều trong linh hồn nhỏ.

Có mắt thật chiều dưới trán ngây thơ.

Có chén rượu chờ trong quán đêm đêm.

Có những bạn bè xanh như người bệnh.

Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông.

Tôi như mọi người mong ngày sẽ tới.

Nhưng khi về lại thu mình góc tối.

Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười.

Có nói được gì những tiếng bi ai.

Có tiếng tù và hối thúc trong tim.

Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh.

Có nhớ vài lần những má môi xinh.

(English Version)

Set Free In Silence

There is something exciting about the moment of departure.

There are human faces whose love I have forsaken.

There are those still living in folly.

There are those who have already arrived at a loving eternity.

Why are these the last words of my soul?

I have never been a blind and stupid man.

The voices of joy have already been silenced.

There is a final sigh in the autumn and winter wind.

There is grief set free in silence.

There are bewildered faces along the road.

There is a tearful moment blurring the last kiss.

There is an abyss where first loves are buried.

There are warm greetings amidst war.

Footsteps trod heavily toward our destiny.

Our nation’s flag unfurls distantly in a light breeze.

Despite the absence of hatred, I have been in agony since its inception.

My hair turns grey from months of fear.

There is soft golden sunshine falling upon distant paths.

There are many long dark nights which fill my humble soul.

There are soulful eyes beneath my innocent brow.

There is an untouched glass of wine left on the counter all night.

There are friends who are sickly and pale.

There is laughter and endless weeping.

We all look forward to the coming days.

But when I am alone in the dark corner,

There are so many smiles vanishing from within me.

My voice is choked by the cries of grief.

I hear the sound of horns beckoning to my heart.

I count every hour of my agony.

Then I am lost in the memory of lovely lips.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Bay đi thầm lặng” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: