Tuổi đá buồn – Age of Sorrow

Tuổi đá buồn

Trịnh Công Sơn

Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang,
Từng ngón tay buồn,
Em mang, em mang, đi về giáo đường.
Ngày chủ nhật buồn, còn ai còn ai ?
Ðóa hoa hồng, cài lên tóc mây,
Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài,
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn.

Trời còn làm mây, mây trôi lang thang,
Sợi tóc em bồng,
Trôi nhanh trôi nhanh, như giòng nước buồn,
Ngày Chủ Nhật buồn, còn ai, còn ai?
Ðóa hoa hồng, vùi quên trong tay,
Ôi đường phố dài, lời ru miệt mài.
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em giận hờn, ru em giận hờn.

Trời còn làm mưa, mưa rơi, mưa rơi,
Từng phiến băng dài, trên hai tay xuôi.
Tuổi buồn em mang, đi trong hư vô ngày qua hững hờ.

Trời còn làm mưa, mưa rơi, mưa rơi,
Từng phiến mây hồng, em mang trên vai.
Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời.

Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang,
Từng gót chân trần,
Em quên, em quên, ôi miền giáo đường,
Ngày Chủ Nhật buồn, còn ai, còn ai?
Ðóa hoa hồng tàn hôn trên môi,
Em gầy ngón dài, lời ru miệt mài.
Ngàn năm, ngàn năm,
Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.
Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.

(English Version)

Age of Sorrow

The rain continued like it would never end.
Each of your sad fingers,
Carried you to the cathedral.
On a mournful Sunday,
Was there anyone left there?
A bouquet of roses adorned your soft hair.
Oh! How long the road was! A gentle lullaby,
Hummed for thousands and thousands of years,
To give you solace in your passion, solace in your passion.

The clouds drifted by like they would never end.
Your flowing hair,
Billowed briskly like a stream of sorrow.
On a mournful Sunday,
Was there anyone left there?
A bouquet of roses was buried in your hands.
Oh! How long the road was! A gentle lullaby,
Hummed for thousands and thousands of years,
To give you solace in your grief, solace in your grief.

The rain continued to pour down, pour down.
Each of your thin fingers like long icicles,
Carried you into the empty days of your sorrowful age.

The rain continued to fall down, fall down.
Each pink cloud resting on your slender shoulders,
Blew away like leaves into the horizon of your sorrowful age.

The rain continued like it would never end.
Each of your bare heels,
Have already forgotten.
Oh! the cathedral.
On a mournful Sunday,
Was there anyone left there?
A bouquet of roses withered on your lips.
How thin and long your fingers were! A gentle lullaby,
Hummed for thousands and thousands of years,
To give you solace in your agony, solace in your betrayal,
Solace in your agony, solace in your betrayal.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Tuổi đá buồn” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: