Ghi = Note

Ghi

Buổi sáng thức dậy thấy một bông hoa nở như người mẹ thấy một đứa con mới ra đời. Tờ báo Thế giới âm nhạc mới ra đời lại rơi vào mùa xuân. Mùa xuân hoa cỏ lá cây được tái sinh để làm một đời mới. Mùa phục sinh khiến ai ai cũng thèm muốn. Nếu ta được phục sinh nhiều lần trong đời có lẽ đời sẽ vui biết bao nhiêu. Và ân sủng ấy nếu có mãi thì cuộc đời có một điều để nói, đó là lời cảm ơn. Một lời cảm ơn phải viết hoa hoặc nói theo kiểu xưa thì viết bằng đại từ. Xin cảm ơn cuộc đời, thiên nhiên, đã cho cây cỏ thức dậy nhiều lần. Cũng như cuộc đời đã cho con người biết tỉnh thức. Sống ai cũng thèm khát nhưng sống như thế nào hình như cũng có một cách sống khác nữa.

Sống là vì yêu thương cuộc đời. Yêu thương nên càng muốn sống. Để nhìn, để thấy mãi những vóc dáng xinh đẹp mà cuộc đời đã cho ta nhìn ngắm. Đó là một ân huệ. Đó là một quà tặng của trần gian. Chết thì ai ai cũng phải có lần tham dự vào chung cuộc đó. Nhưng sống dù sao vẫn vui hơn chết. Vì trần gian chỉ có một lần gặp gỡ. Đến với nó rồi sao đành bỏ đi. Không muốn bỏ đi, vậy mà có lúc phải bỏ đi. Cái thân phận con người hữu hạn phải đành thôi. Hình như có khi phải chống lại định mệnh để tự mình làm lấy định mệnh của mình. Chẳng qua đó là vì yêu quá cuộc đời này thôi.

Khi yêu quá cuộc đời này có nghĩa là yêu những nhan sắc trong trần thế. Và tôi cũng không hy vọng gì ở thiên đường bởi tôi tin rằng chỉ có trên mặt đất trần gian này mới có thể có hạnh phúc của một cuộc đời tương tự hình bóng tôi.

Nguồn cảm hứng để cho ra đời một bài hát đôi lúc thật bất ngờ. Tôi ngồi ở bờ biển Nha Trang uống rượu cùng bạn bè và nhìn sóng. Từng đợt sóng triền miên ầm ĩ xô đẩy bờ và bờ thì yên tĩnh đưa sóng trả lại ngoài khơi. Phút ấy tôi chợt nhớ một câu kinh Phật: “Gaté, Gaté, Para Gaté, Para sam gaté Bodhisvaha.”. Vượt qua, mọi người cùng vượt qua để đến bên kia bờ giác ngộ. Câu kinh này không liên hệ gì đến tình yêu nhưng tôi lại nghĩ về tình yêu. Những đợt sóng tình phụ bạc đã biết bao nhiêu lần đẩy nhau đến bờ vực thẳm.

Thế rồi hôm ấy, trong phút giây hào hứng bên cạnh Từ Huy và các bạn, có cả ca sĩ Ngọc Thuý của Nha Trang cùng Vĩnh Trinh, em gái tôi, tôi đã viết “Sóng về đâu” trước mặt biển.

Với tôi đó là một kỷ niệm vui, một sự tình cờ hiếm hoi đã góp ý cho tôi có dịp gửi đến những tình nhân trong cuộc sống này một thứ thông điệp hiền hoà trong tình yêu.

Dù phải xa cách thì cứ xa cách nhưng cố gắng đừng để lại một vết thương nào.

Trịnh Công Sơn tháng 12 – 1996

(English Version)

Note

When I wake up in the morning, I see a flower blooming like a mother seeing a newborn baby. The New World Music Magazine is born in spring. Spring flowers and trees are reborn to create a new life. Easter season makes everyone desire. If we were resuscitated many times in our life, perhaps life would be so much fun. And that grace, if there is forever, there will be one thing in life to say, it is the word of thanks. A thank that you have to write in capital letters or old-fashioned words, written in pronouns. By thanking for life and nature wake up plants so many times as well as life has made people rouse oneself. Everybody desires life but how to live seems to have a different way of life.

Life is for loving life. The more I love the more I want to live. I live to watch beautiful stature forever that life has given me. It is a favor. It is a gift of this life. Everyone has to die and I have to attend my final party once. But life is still happier than death anyway because this world where I only once meet. Coming to this life how can I resign ourselves to leave? Even though I don’t want to leave from it, but sometimes I have to leave. I have to accept my fate resignedly. I seem to fight against fate in order to do my own destiny. It’s just because I love this life so much.

Loving too much this life means loving the beauty of this world. I do not have any faith in heaven because I believe that only on the earth there is a happy life like my silhouette.

The inspiration to come up with a song is sometimes by surprise. I sat on the beach in Nha Trang drinking with friends and watching the waves. Each continuous wave was loudly crashing onto the shore and the shore keeps quiet taking the waves back. I suddenly remembered a Buddhist verse: “Gaté, Gaté, Para Gaté, Para sam gaté Bodhisvaha.” That means “Pass, everyone passes to enlightenment to the other side” This verse is not related to love, but I think it is about love. Waves of unfaithful love have been pushed us many times to the abyss.

Then that day, at the exciting moment beside Từ Huy and my friends, including singer Ngọc Thúy and Vĩnh Trinh, my younger sister, I composed the song “Where The Waves Crash” in front of the sea.

For me it was a happy memory and a precious opportunity that I can send to the lovers in this world a message of love.

Even though we have to be apart, let us keep at a distance, but let us try not to leave a wound.

Trịnh Công Sơn, December 1996.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Writing Of Trịnh Công Sơn “Ghi”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: