Bức Thư New York – Letter From New York

Bức thư New York

Hữu Ngọc

Ông John L. Hess là nhà báo đã viết rất lâu năm cho tờ Thời báo New York. Ông là một dân New York chính cống. Trong bức thư này ông nói lên cảm tưởng về thành phố trên 7 triệu dân của ông.

Tôi thuộc loại người may mắn. Tôi được sống trong thành phố giàu nhất thế giới, nơi hàng triệu người đến tìm cách làm giàu, hay tìm vinh quang, hay để hưởng kho tàng văn hoá nghệ thuật đầy ắp ở đây. Vậy mà đến một nửa dân thành phố tôi muốn được sống ở nơi khác.
Tôi sống trong một căn hộ đẹp nhìn xuống một công viên đẹp. Hàng chục người, đàn ông đàn bà, sống lẩn lút trong các lùm cây, cống rãnh, vì họ không có nhà cửa. Lâu lâu họ lại dựng những túp lều nhỏ nhưng ảnh sát đến phá bỏ ngay. Thế là họ lại đi tản đến những cổng nhà, những ô tô không chủ, những hàng hiện ấm áp hơn trên vỉa hè, những đường hầm hay những nơi trú ẩn của thành phố. Nhiều người trong số họ nghiện rượu, nghiện ma tuý hay bị bệnh tâm thần. Trong bốn chục năm gần đây, New York đã giảm số bệnh nhân các bệnh viện cộng đồng để chữa những bệnh nhân cũ. Cũng có nhiều người vô gia cư là những người lao động bình thường nhưng không có nơi ở. Con số thất nghiệp cao, tiền lương tối thiểu không đủ trả tiền nhà và nuôi gia đình. Hơn một triệu trong số bảy triệu rưỡi dân New York nhận sự giúp đỡ nhiều ít của chính phủ.

New York có nhiều viện bảo tàng, rạp hát, phòng biểu diễn nhạc, thư viện và trường đại học, trong đó một số thuộc loại lớn nhất thế giới. Tôi sống gần trường đại học Columbia nơi mà tổn phí học tập ngang với tiền lương trung bình của một công nhân. Để đến trường, người ta phải đi qua những người ăn xin cứ cách 100 m có hai, ba người, ngày cũng như đêm, mưa cũng như nắng. Còn nhiều người ăn mày khác lởn vởn dưới các đường hầm.

Đây là một hiện tượng mới. New York trước đây đã từng biết cái nghèo khổ, nhưng vẫn có ý thức vươn lên và ý thức về cơ hội có thể lao động để cải thiện cuộc sống. Trong lịch sử đất nước chúng tôi, cứ thế hệ sau thì sống tốt hơn thế hệ trước, cho đến bây giờ. Trong hai chục năm nay, kinh tế không ngừng tăng, tuy ở nhịp độ chậm hơn nhưng đa số người Mỹ cảm thấy sức mua đứng tại chỗ hoặc xuống dần. Khu đông Bắc chịu đựng nhiều nhất vì sản xuất công nghiệp chuyển xuống miền Nam hay ra nước ngoài là những nơi lương thấp. Do đó New York bị mất hàng chục vạn công việc tốt và có một số mặt giống như một thành phố của thế giới thứ ba.

Những người dân khá giả thường phần nàn về sự suy thoái của chất lượng đời sống. Họ không nhầm người ta để mặc các trường học xuống cấp, sự nghèo khó hiện ra rõ ràng, tội ác hiển nhiên, đó là hậu quả của tình trạng ăn không ngồi rồi, ma tuý và không khí bạo lực. Dường như có hai triệu súng ngắn trong thành phố. Có thể là con số hơi “tố”, nhưng trên thực tế mỗi năm có 2.000 người bị giết ( tuy không phải là những vụ giết dã mặn nhất so với toàn quốc). Các trường học phải lắp ở cửa ra vào máy phát hiện ai mang vũ khí vào.

Vấn đề là phải trách cứ ai đây? Nhiều người trong tầng lớp trung lưu đổ tội cho người da đen và người gốc Mỹ La tinh chiếm khoảng một nửa dân số và số dân nghèo. Do đó tháng 11-1993 ông thị trưởng da đen đầu tiên bị hạ bệ.Những điều tương tự xảy ra sớm hơn ở Chicago và Los Angeles , thành phố thứ hai và thứ ba của chúng tôi.

Một nửa dân số chẳng thiết đi bầu cử, đặc biệt dân nghèo nghi ngờ lòng tốt của các vị chính khách. Điều trước tiên là người ta muốn các nhà cầm quyền phải chặn đứng tội phạm lại, trong hai chục năm qua số án bỏ tù và số phòng giam đã tăng gấp ba mà tỉ lệ tội phạm vẫn cao.

Cách đây không lâu, một người làm nghề tự do giàu có hỏi tôi phải làm gì. Tôi đáp là cần cải thiện nhà ở và trường học vả nhất là tăng số công ăn việc làm
Ông ta bảo:

  • Nhưng chính phủ hết hơi rồi.
    Tôi chỉ tay qua cửa sổ phòng ông về phía khu giàu sang:
  • Ông hãy nhìn cái phố kia, các xe hơi loại sang chen chúc. Thành phố này ngập trong đống tiền chứ có thiếu đâu.
    Ông giật mình thốt lên:
  • Nhưng đây là tiền riêng.
    Suốt qua một thế hệ, các chính khách luôn nói là thuế cao quá, nhất là đối với những người giàu là những người có khả năng tạo ra công ăn việc làm. Những cơ quan công cộng đói tiền. Bất cứ khách du lịch nào cũng có thể nhận thấy xe điện ngầm của chúng tôi kém so với Hồng Kông, Paris và bất cứ thành phố hiện đại nào. Vậy mà vé mỗi lần lên tới 1,15 đô la.

Dù sao New York cũng vẫn đầy sinh lực. Nó vẫn tồn tại qua bao thế hệ những người cai trị thối nát và bất lực có vẻ như muốn phá hủy nó. Dường như do nghị lực, tài năng và văn hoá nó vẫn lôi kéo được nhiều tài năng của các nước và cả thế giới. Ở New York chúng tôi nói 100 ngôn ngữ, kể cả tiếng Việt Nam, ăn hơn một trăm kiểu ăn dân tộc( mặc dù các chất liệu không thật đúng mùi vị). Nhiều người New York tốt bụng ưu ái sẵn sàng giúp người láng giềng. Sống ở New York là một cuộc phiêu lưu. Có rất nhiều nguy cơ khó khăn, nhưng có khi nhiều hưởng thụ, tiếc thay không được chia đều.

(English Version)

Letter From New York

Author: Hữu Ngọc
Translation: Đặng Hoàng Lan

John L. Hess is a journalist for the New York Times. He is a genuine New Yorker. In this letter he talks about his impression of the city whose population is over 7 million people.

I am a lucky person. I live in the richest city in the world where millions of people come to find fortune or glory or to just enjoy the abundant cultural and artistic treasures. Yet half of the people in my city want to live elsewhere.

I live in a beautiful apartment overlooking a lovely park. Dozens of men and women are forced to live on the streets and in the sewers because they cannot afford to have houses.When these homeless people erect temporary houses, the police immediately destroy them. So they sleep in doorways, broken-down cars, on curbs and sidewalks, in tunnels and shelters throughout the city. Most of them are alcoholic, addicted to drugs, or mentally ill.

In the last forty years the number of community hospitals has been reduced in New York. There are also many homeless people who have regular jobs, but have no place to live. The number of unemployed workers is increasing and the minimum wage is not enough to cover rent and feed a family. More than one million of the seven and a half million New Yorkers receive help from the government.

New York is brimming with museums, theaters, concert halls, libraries and universities. Some of which are the largest in the world. I live near Columbia University where the cost of tuition is equal to the average salary. On the way to school children have to walk past the homeless. On the city streets, there are two or three beggars every 100 meters. They are there during the day as well as at night, in rain or shine. Many derelicts and bums prowl around the tunnels of the city.

A new phenomenon has developed in the US. New York used to know poverty, but there was still the potential to find work in order to improve one’s quality of life. Since the birth of the US, each generation has achieved a higher standard of living than their parents. In the last two decades, the economy has continued to grow but at a slow pace. Most Americans feel that their purchasing power has not improved or has declined. The Northeast has suffered the most because industrial production has moved to the South or abroad where wages are low. New York has lost tens of thousands of good-salaried jobs and there are parts of New York that resemble a developing country.

Rich people often complain about the degradation of their quality of life. They are not wrong when they say that people have allowed schools to deteriorate, and we have seen the clear and obvious effects of rising poverty and crime. Those are the consequences of doing nothing and permitting drugs and violence to take hold of our cities. It is possible that there are two million guns in the city which seems excessive, but in fact New York has an annual murder rate of 2000 people. Metal detectors have been installed at the entrances to schools in order to detect who is carrying guns.

The question is who is to blame. Many middle-class white people blame the African and Latino Americans who account for about half of the total population and the majority of the impoverished population.This attitude led to the deposition of the first black US mayor in November 1993. Similar things have happened in Chicago and Los Angeles which are the second and third largest cities in the US.

Half the population doesn’t get to vote. There is a general distrust of politicians especially among the poor. Voters expect the authorities to stop crime. In the past two decades, the number of prisons and prisoners has tripled and yet the crime rate remains high.

Not long ago a wealthy businessman asked me what we should do about this problem. I said that it was necessary to improve schools and affordable housing. We should also create more jobs.
He said:

  • But the government is powerless.
    I pointed out the window of his room to an affluent neighborhood:
  • Look at all the traffic on the street. This city rolls in money and there is no shortage of anything.
    He said in a startled voice:
  • But that is private money.

For over a generation politicians have complained that taxes are too high, especially for the rich who are able to create jobs. Public agencies are hungry for money. Tourists can see that our subway system is inferior to the public transportation in Hong Kong, Paris and any other modern city. Yet each ticket is now up to $ 1.15.

However, New York is still full of energy. It has survived many generations of corrupt and ineffective rulers who seem to want to destroy it. Despite these destructive politicians and perhaps due to the vibrant energy, talent and culture present in the city, New York still attracts the brightest and most skilled people from around the world. In New York we speak 100 languages including Vietnamese and we can sample more than a hundred different styles of ethnic food (although the ingredients are not true to taste). There are many good people in New York City who are willing to help their neighbors. Living in New York is an adventure with many risks, but also many pleasures. Unfortunately they are not divided equally among everyone.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: