Tin vào chính mình – Faith In Myself

Tin vào chính mình

Trịnh Công Sơn (11/1972)

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Mỗi đời sống ẩn giấu một định mệnh. Có những định mệnh đời đời là cây kiếm sắc. Một đôi lần trong giấc mơ tôi, bừng lên những ánh thép đó. Nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn lau. Không ai muốn mình là kẻ tuyệt vọng. Nhưng tôi tự nguyện làm tên tuyệt vọng. Bởi nhiều khi sớm mai tôi thức dậy không thấy được hoa quả khai sinh trong trái tim người.

Tôi lại biết thêm rằng, dù là người chiến thắng hay chiến bại, suốt cuộc đời cũng không thể vui chơi. Hạnh phúc đã ngủ yên trong những ngăn kéo của quên lãng.

Nơi đây, chúng ta đang sống thêm một thứ định mệnh mới. Định mệnh Việt Nam. Thứ định mệnh đã khép lại những nụ cười. Đã dạy dỗ ta những điều mang trá. Thứ định mệnh đêm rao bán ở công viên, trong những ngõ tối, dưới những khung cửa thấp và chật hẹp. Nhưng may mắn thay, vẫn còn làm nở ra, đây đó, những đời người đẹp đẽ.

Tôi không bao giờ nhầm lẫn về sự khổ đau và hạnh phúc. Nhưng tôi thường rơi vào cơn hôn mê trước giấc ngủ. Ở biên giới đó tôi hoảng hốt thấy mình lơ lửng giữa sự sống và cái chết. Những giây phút như thế vồ chụp lấy tôi mỗi đêm. Khi quanh tôi, mọi người đã yên ngủ. Và tôi đau đớn nhận ra rằng, có lẽ cuộc đời đã cho ta lắm ngày bất hạnh.

Mỗi ngày sống tới, mỗi ngày tôi thấy đời sống nhỏ nhắn thêm. Ðời sống thật sự không tiềm ẩn điều gì mới lạ. Có lẽ vì thế, vì sự quen mặt mỗi lúc mỗi gần gũi, thắm thiết hơn, nên tôi càng thấy yêu mến cuộc đời. Như đứa con ngoan không tuyệt tình nổi với rẫy sắn nương khoai, nơi có bà mẹ suốt đời mắt không sáng nổi một ngày trẩy hội.

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọn g và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.

Tôi đang bắt đầu những ngày học tập mới. Tôi là đứa bé. Tôi là người bạn. Ðôi khi tôi là người tình. Chúng tôi cùng học vẽ lại chân dung của nhân loạị Vẽ lại con tim khối óc. Trên những trang giấy trắng tinh khôi chúng tôi không bao giờ còn thấy bóng dáng của những đường kiếm mưu đồ, những vết dao khắc nghiệt. 

Chúng tôi vẽ những đất đai, trên đó đời sống không còn bạo lực.

Như thế, với cuộc đời, tôi đã ôm một nỗi cuồng si bất tận. Mỗi đêm, tôi nhìn trời đất để học về lòng bao dung. Nhìn đường đi của kiến để biết về sự nhẫn nhục. Sông vẫn chảy đời sông. Suối vẫn trôi đời suối. Ðời người cũng để sống và hãy thả trôi đi những tị hiềm.

Chúng ta đã đấu tranh. Ðang đấu tranh. Và có thể còn đấu tranh lâu dài. Nhưng tranh đấu để giành lại quyền sống, để làm người, chứ không để trở thành anh hùng hay làm người vĩ đại. Cõi Người từ khước tước hiệu đó.

Chúng ta đã đấu tranh như một người trẻ tuổi và đã sống mệt mỏi như một kẻ già nua. Tôi đang muốn quên đi những trang triết lý, những luận điệu phỉnh phờ. Ở đó có hai con đường. Một con đường dẫn ta về ca tụng sự vinh quang của đời sống. Con đường còn lại dẫn về sự băng hoại.

Nhân loại, mỗi ngày, đang cố bày biện những tiệm tạp hóa mới. Ðóng thêm nhiều kệ hàng. Người ta bán đủ loại: đói kém, chết chóc, thù hận, nô lệ, vong thân…

Những đấng tối cao, có lẽ đã ngủ quên cùng với chân lý.

Tôi đã mỏi dần với lòng tin. Chỉ còn lại niềm tin sau cùng. Tin vào niềm tuyệt vọng. Có nghĩa là tin vào chính mình. Tin vào cuộc đời vốn không thể khác.

Và như thế, tôi đang yêu thương cuộc đời bằng nỗi lòng của tên tuyệt vọng.

English Version

Faith In Myself

Author: Trịnh Công Sơn

Translation: Đặng Hoàng Lan

The clandestine voice of a single person sometimes cannot express everything in one’s life. But when it is expressed, it is also an incomplete voice. It becomes hidden. I have never forgotten an eternal command: “Hate the darkness within”. However, in daily life here besides the days filled with anger and rage, there are still quiet moments of grief and sorrow. Is suffering also one of life’s mysteries?

Our true destiny is hidden by the monotony of life. Some have a destiny that is defined by the sharp sword of eternity. Sometimes in my dreams that shiny steel can sparkle, but then I remember that I am just a tiny songbird perched precariously on a reed. None of us wants to be a desperate person, but I take that role voluntarily. Upon waking at dawn’s first light, I am unable to clearly see the altruism born within the human heart. I know that it doesn’t matter if I win or lose because I will not find joy during this life. Happiness has fallen asleep in the crevices of oblivion.

For today we are living a new destiny that is  the destiny of Vietnam. That collective fate laughs behind our backs and instructs us in the art of deception. That fate is on sale in the park at night, in dark alleys, and in narrow doorways. Fortunately, beauty still blooms here and there.

I have never been mistaken about suffering or happiness. I often fall into a state of unconsciousness just before sleep. On that border between wakefulness and sleep, I am shocked to find myself suspended between life and death. Such moments grab me many nights while everyone else is asleep. That’s when I painfully realize that perhaps life has given us many unhappy days.

As I live life more fully each day, I have found that life has gotten more insignificant. Life actually has nothing new to offer me. It is probably due to the fact that familiar faces feel closer and more intimate. It is this intimacy that makes me feel more and more in love with life. I am like an obedient child who cannot abandon the cassava fields which never brought any joy to his mother.

Even though there have been days of extreme desperation, I have made peace with my life. Life is cheap and glory is just a lie. There is nothing left to contemplate but tolerance and despair. Let us fully immerse ourselves in desperation so that we might discover that despair is as beautiful as a flower. I do not want to encourage austerity, but let us live embracing both the victor and the loser. Glory has cheated us of life and take us to the arena.

I begin a new course of study. I am a baby. I am a friend. Sometimes I am a lover. Together we paint a new portrait of the human heart and mind. We can no longer see life’s hostile cuts and painful wounds on that blank canvas. We paint a picture of a land which is no longer violent.

So I embrace the endless insanity of life. Every night I search heaven and earth to learn about tolerance. I examine the path of ants so that I might know about patience. The river of life still flows. The stream of life still trickles. We must let our envy drift away as we embark on life’s journey.

In this life we struggle. We fight for the right to live and to be human not to become heroes or idols. The human condition dictates the impossibility of achieving those titles.

We toil like a young man and tire like an old man. I try to forget illusions and deceptive allegations. There are only two paths. One leads to glory and the other one leads to destruction.

Humanity is searching for a new and diverse marketplace where there is more selection. People sell all kinds of merchandise including hunger, death, hatred, slavery, murder…

Perhaps, God is sleeping and truth is but a dream.

I grow weary of trusting. We can only have faith in despair. I can only believe in myself and my destiny which cannot be inevitable.

And so, I love my life with the heart of a desperate man.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: