Lời nguyện tình yêu – Prayer Of Love

Lời nguyện tình yêu

Trịnh Công Sơn

1.
Dòng sông là chứng nhân già nhất của địa cầu. Hãy thử một lẩn nương vào cơn mộng du nào đó tìm về những cành san hô cù kỹ để đọc xem dòng sông đã ghi những gì về tình yêu. Tôi đã hơn một lần trở về từ cơn mộng du đó để rồi làm người đãng trí buồn bã. Từ đấy, tôi cũng đá biết tình yêu thương mở ta những cơn địa chấn kinh hoàng và đã đôi lẩn quay về xác xơ làm con quạ già kể hoài một chuyện tình chết như loài quạ vẫn thường về kêu ngậm ngùi trên nóc nhà một người hấp hối.

2.
Có những cơn hạn hán về thiêu đốt địa cầu. Tình yêu bốc lửa và phơi khô. Từ đó tình yêu chỉ còn là những vết tích chết được con người manh nha ngụy trang để lừa dối nhau. Môi đã khô từ ngày hạn hán. Nước miếng được ve tròn như những hạt kim cương đục ngầu. Trái tim là quả ổi đen trên cành cằn cỗi trụi lá. Lời yêu thương như lên men từ cõi chết ù lì. Bây giờ nhớ về tình yêu cũng như hoài niệm về một cổ tích huyền hoặc. Chỉ nói với riêng mình. Và tiếng nói được trả về từ cõi chết làm trung gian thường trực giữa hai kẻ đối diện.

3.
Thành phố của tình yêu đóng cửa từ dạo đó. Mỗi người về tự xây riêng cho mình một nhà nguyện. Hằng đêm lời nguyện cầu vang lên như thánh ca. Những lời nguyện cầu lên cao, lên cao mãi kết tinh thành một vương miện mầu Ngọc đen. Vương miện là di chúc quí báu dành cho kẻ chân tình về sau.

4.
Cũng từ đó lời gọi vào tình yêu là lời vô vọng. Những thiết tha tìm đến tình yêu là những chớp loé biến vào cơn giông. Không ai lừa dối ai. Chỉ có mình phỉnh phờ lấy mình. Bởi cái chết đã dựng hình tượng trong cõi sống. Con tim đã quen xúc động. Tiếng nói đã quen gửi đi. Từ bao giờ đến bây giờ. Sự quen thuộc gây ảo tưởng mới lạ để đánh lừa con mắt. Cảm xúc của con người chỉ là một kẻ trung gian đần độn. Chúng ta dùng ánh sáng đom đóm để thăng hoa tình yêu nhưng rồi những con đom đóm đã chết. Ta lại được trả về trước một khoảng không đen. Thảm kịch sẽ được dựng lên mãi mãi bao giờ còn loài người. Trong cõi riêng ta có một con chim bé nhỏ đứng nhìn và hót hoài điệp khúc buồn bã đó. Con người chỉ là một loài thiêu thân vô tội bay mãi vào ảo tưởng tình yêu.

5.
Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. Tình yêu cũng mở ngõ cho những lần hoá kiếp. Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu một cái chết thật vô cùng yêu dấu.

(English Version)

Prayer Of Love

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

1.
The river is the oldest witness of the earth. Let us search the underwater labyrinth of life to learn what has been written about love. I have emerged once more from that dreamlike state to forget and become a human full of sorrow. It is here that I know love has the power to shatter and destroy. And at times I come back as an old crow carrying the tale of love from beyond death. Just as the raven mourns a dying man from his rooftop perch.

2.
Drought has consumed the earth and love burns as it consumes us. It is from this pyre of love that people have become false and deceptive. Human lips have been scorched from the day of love’s reckoning. Beneath the dried spittle the jewel is stained and the heart grows black like a black guava dangling from a barren and leafless branch.
Utterances of love are fermented by a slow encroaching death. Now when we remember love, it seems like an ancient fairytale.
It is a myth that we tell ourselves and our preternatural voices return from the dead in order to mediate between the two sides.

3.
The civilization of love such as ancient civilization like Atlantis has fallen. Today each person builds their own chapel for themselves. Every night the prayers resound like a hymn. The prayers rise up to create a crown encrusted in black pearls.The crown is a precious testament for sincere people who come later.

4.
Since that time a call to love is hopeless. Enthusiasm for the dream of love is like a flash of lightning in a thunderstorm. Nobody really deceives anyone. It is just a lie that I tell myself. Life is lived in the foreboding shadow of death. Our voices are raised in song and our hearts are touched during our life’s journey, but familiarity creates fresh illusions that deceive our eyes. Human emotions are just a silly intermediary between our hearts and our thoughts. Love is sublimated in the dim light of a firefly whose illumination is fleeting. When that light is extinguished, we return to the abyss. Human life perpetuates this tragic illusion when in reality, there is a melancholy chorus which reverberates in our hearts. The innocent human soul blindly accepts this deception forever.

5.
When we verily love, then we can march joyfully into death knowing that we have paved the way to reincarnation. May we embark upon our new life so that we may die a truly beloved death once more.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: