Xin trả nợ người – Love’s Debt

Xin trả nợ người

Trịnh Công Sơn

Ánh bảo anh viết thật dài cho Ánh, nhưng những dong chữ không thể dài bằng nỗi nhớ được. Nỗi nhớ đã đi qua hết quảng đời dài hơn 20 năm. Đi từ Huế tới Đà Lạt về Sài Gòn và âm ỉ như một dòng dòng nước ngầm không quên lãng. Anh không thấy Ánh thay đổi gì khác. Cứ như vậy mãi mãi. Những kỷ niệm xưa đã nằm trong những bài hát của anh. Anh thì chẳng giữ lại gì cả. Thế mà cũng hay, hãy để một người khác giữ và mình thì lãng quên hoặc nhớ trên một văn bản không bao giờ có thật.”

Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi, anh sống một mình
và cố tìm một niềm vui của riêng anh.

Xin trả nợ người

Hai mươi năm xin trả nợ người
Trả nợ một thời em đã bỏ ai
Hai mươi năm xin trả nợ dài
Trả nợ một đời em đã phụ tôi

Em phụ tôi một thời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi
Thơ dại ra đi quên hết tình tôi

Hai mươi năm em trả lại rồi
Trả nợ một đời xa vắng vòng tay
Hai mươi năm vơi cạn lại đầy
Trả nợ một thời môi vắng vòng môi

Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào
Trả nợ một đời chưa hết tình sâu
Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu
Trả nợ một đời không hết tình đâu

Em phụ tôi một thời bé dại
Thơ dại ra đi không nhớ gì tôi
Thơ dại ra đi quên hết tình tôi

Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết tình đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nào
Nợ lại lần này trong cõi đời nhau.

(English Version)

Love’s Debt

You told me to write long letters to you, but the words cannot be as long as my memory. The memory of you has lasted for more than 20 years of my life. I was smoldering like an unforgotten stream running deep underground during my trip from Huế to Đà Lạt and then to Sài Gòn. I can’t see that you have changed at all. Just the same as always.Those old memories are in my songs. I don’t keep anything for myself. That’s good. Let someone else keep it for I have already remembered or forgotten it through the word of my own reflection.
Happiness has always eluded me. For it is my habit to live alone and I try to seek my own pleasure.

Love’s Debt

For twenty years I have been paying you back.
I have paid you back each time you have left me.
For twenty years I have paid my long-term debt.
I repay you with my life of betrayal.

You betrayed me in your foolish childhood.
You innocently left me and you do not even remember.
You innocently left me and you forgot my love.

For twenty years you have paid me back.
You repaid me when you kept my arms away.
Those twenty years have been empty and then full.
You repaid me when you kept your lips far away from mine.

For many years you have owed me gently.
Love’s debt to me has not been paid back yet.
For many years you have repaid me with a head of grey hair.
You have failed to repay your debt of love.

You betrayed me in your foolish childhood.
You innocently left me and you do not even remember.
You innocently left me and you forgot my love.

These many years have suddenly become miraculous.
We paid each other back once, so now we can forget about all pain.
Even after twenty years our love is still the same as ever.
We owe each other this time in our lives.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Xin trả nợ người” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: