Lúc chết – My Death

Lúc chết

Nguyên Sa

Anh cúi mặt hôn lên lòng đất

Sáng ngày mai giường ngủ lạnh côn trùng

Mười ngón tay sờ soạng giữa hư không

Ðôi mắt đã trũng sâu buồn ảo ảnh

Ở trên ấy mây mùa thu có lạnh

Anh nhìn lên mái cỏ kín chân trời

Em có ngồi mà nghe gió thu phai

Và em có thắp hương bằng mắt sáng?

Lúc ra đi hai chân anh đằng trước

Mắt đi sau còn vương vất cuộc đời

Hai mươi năm, buồn ở đấy, trên vai

Thân thể nặng đóng đinh bằng tội lỗi

Ðôi mắt ấy đột nhiên buồn không nói

Ðột nhiên buồn chạy đến đứng trên mi

Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia

Thân thể lạnh thu mình trong gỗ mục

Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc

Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya

Trên tay dài giun dế rủ nhau đi

Anh lặng yên một mình nghe tóc ướt

Nằm ở đấy, hai bàn tay thấm mệt

Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài

Những bài thơ anh đã viết trên môi

Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh.

(English Version)

My Death

I bend down to kiss the ground.

Tomorrow morning the insects will cover my frigid bed.

My ten fingers fumble around in the emptiness.

My sorrowful eyes are sunken and lifeless.

Is the sky full of chilly autumn clouds?

I gaze upward at the thatched roof that shrouds the heavens.

Would you sit and listen to the faint blowing of the autumn wind?

And would the burning incense ignite your  bright emerald eyes?

Leaving home I could see my legs outstretched in front of me.

Following behind my eyes looked back in longing for this world.

For I had lived a life full of pain for the last twenty years.

My heavy dead body had been crucified for my sins.

My eyes abruptly become forlorn without notice.

My motionless eyes suddenly stare from beneath frozen eyelids.

I instantly hear the rain and the wind from high above.

My cold corpse is slumped down in the rotting wood.

I unexpectedly scratch at my bare grass-covered feet.

And all at once I have an excruciating headache in the darkness.

Along my slender arms the worms and crickets crawl away.

I am alone in the silence with my fear.

Here I lie with my calloused stiff hands.

My bony fingers release my lifeless form.  

My poetry graces my lips,

As earthy fire incinerates my legacy into smoke.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Lúc chết” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: