Tiễn Biệt – Farewell

Tiễn Biệt

Nguyên Sa.

Người về đêm nay hay đêm mai
Người sắp đi chưa hay đi rồi
Muôn vị hành tinh rung nhè nhẹ
Hay ly rượu tàn run trên môi.

Người về trên một giòng sông xanh
Trên một con tàu hay một ga mông mênh
Sao người không chọn sông vắng nước
Hay nước không nguồn cho sông đi .quanh.

Sao người đi sâu vào không gian trong
Bức tường vô hình nên bức tường dầy mênh mông
Và sao lòng tôi không là vô tận
Cho gặp gỡ những đường tàu đi song song,

Người về chiều nắng hay đêm sương
Người về đò dọc hay đò ngang
Câu thơ sẽ là lời hò hẹn
Nhưng nói làm gì tôi xin khoan.

Nhưng người về đâu, người về đâu
Để nước sông Seine bỡ ngỡ chảy quanh cầu
Sao người không là vì sao nhỏ
Để cho tôi nhìn trong đêm thâu.

Sao người không là một cung đàn
Cho lòng tôi mềm trong tiếng than
Khi trăng chảy lạnh từng chân tóc
Khi gió se trùng muôn không gian.

Sao người không là một con đường
Sao tôi không là một ga nhỏ
Mà cũng có những giờ gặp gỡ
Cũng có những giờ chia tan?

Người về lòng tôi buồn hay lòng tôi vui
Áo không có màu nên áo cũng chưa phai
Tôi muốn hỏi thầm người rất nhẹ:
Tôi đưa người hay tôi đưa tôi?

(English Version)

Farewell

Will you return this evening or tomorrow night?
Will you depart soon or have you gone already?
The whole universe trembles faintly,
Like an empty glass of wine on your quivering lips.

You will arrive on a river of azure,
On a boat or in a grand railway station.
Why don’t you choose a shallow river,
Or a river with no source that leads nowhere?

Why don’t you fly deep into outer space?
Its walls are invisible but its vastness is impermeable.
Why can’t my love be unending,
So that we can meet along the parallel tracks of the railroad?

Do you depart in the heat of the day or in dew of the night?
Do you travel on a boat following the current or on a boat traversing the river’s flow?
Let this verse be an invitation to meet again.
But it’s useless to ask, so I will wait!

Where do you go, where do you go?
The River Seine meanders in wonder as it passes under a bridge.
Why are you not a little star,
For me to gaze upon throughout the night?

Why are you not a tune,
That softens my grieving heart?
When the cold moonlight falls on my hair,
The wind chills in the infinity of space.

Why are you not a railroad?
And why am I not a minor terminal?
Then we would have a time to meet,
And we would also have a time to part.

When you return, is my heart forlorn or is my heart joyous?
Your dress has no color, so it has not faded.
Then I want to ask you with a whisper,
Is it me who is saying farewell or is it you?

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Tiễn biệt” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: