Mai tôi đi – Tomorrow I Leave

Mai tôi đi

Nguyên Sa

Mai tôi ra đi chắc trời mưa

Tôi chắc trời mưa mau

Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội

Nhưng chậm thế nào cũng phải xa nhau…

Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn

Paris sẽ nhìn theo

Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố

Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu

Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù

Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc

Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy

Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu.

Sông Seine về chân đang bước xô nhau

Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chảy

Dù mai kia

trong một đêm quá khuya hay một ngày sớm dậy

trên một con đò, bên một góc phố, dưới một luỹ tre

tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa

và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris

để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn

và trên môi tôi

điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận

điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen

đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên

còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc…

Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt

những chiều mưa mây xám nặng trên vai

người con gái mắt xanh màu da trời

trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

Rồi cả người

cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ

nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly

của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi

những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau

với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh

như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô, những mình búa rắn

của những đôi mắt nhìn theo

và tôi cũng nhìn theo

không biết người ta vừa khâm liêm mình hay khâm liệm một người yêu

Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng

Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Đũa son

nên tôi không dám hỏi:

tại sao mắt em buồn

tại sao má em đỏ

tại sao môi em ngoan

vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son

đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc

Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật

mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:

tại sao anh về

tại sao anh không ở?…

Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản

dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn

hơn một người yêu yêu một người yêu

Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ

dặn những người con gái nhỏ đi về

trên hè phố Saint Michel

gò má đỏ phồng bánh graffen

để những hạt đường rơi trên má

lau vội làm gì cho có duyên

Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về

vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy

cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì

mỗi chuyến métro qua vồi vội

giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi

Dù đêm nay tháp Eiffel

Vẫn kiễng mình trong sương khuya

nhìn bốn phía chân trời

Và đôi mắt tôi

Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

Và từ mai trên những lá thư xanh

tôi không được bắt dầu

bằng một chữ P hoa

như tên một người con gái…(

(English Version)

Tomorrow I Leave

Tomorrow I leave, so it will surely rain.

I’m certain it will be a sudden rain.

Even though it is raining, I will not rush.

But how slow is it to take my leave!

Tomorrow I leave, I am sure Paris will mourn.

Paris will watch,

Observing life on thousands of street corners.

The road can be long and straight, but how many roads are there like that?

Tomorrow I leave even though it is autumn.

The River Seine dons her foggy dress,

Drawing my attention as she flaunts her azure ripples,

Lined with boastful golden leaves blanketing a splendid ancient path.

Even though it is an afternoon in July,

The Eiffel tower is wet from the rain.

The Seine River will rise up in due course.

Who will let her currents flow?

And then tomorrow,

Late at night or early in the morning,

On a boat, on a street corner or under stalks of bamboo,

I will sit and ramble aimlessly, 

And maybe I will tell my story of Paris.

Let gray smoke waft on the lips of my companions,

As well as my own.

The cigarette will tremble on that inefficacious curve.

The cigarette will quiver like the foot of a dancer I know.

Her feet that I don’t dare to remember nor do I dare to forget,

Pirouetting in the soft music like smoke.

I will inquire on a chilly afternoon,

With heavy gray clouds hanging upon, 

Of the shoulders of a blue-eyed girl,

Whose long eyelashes are sprinkled with swirling snowflakes.

Then all,

The whole of Paris looked at me with a hesitant smile.

That grin was as soft as the setting sun of farewell.

Then tomorrow morning when the garbageman begins his workday,

And the trash cans start to bang against each other,

With the clang of cold metal.

Like the pounding of a hammer striking a coffin nail. 

Like all the curious eyes,

I also watch.

I wonder if Parisians are shrouded for the loss of their souls or mine,  

Even if this Francophile is not a golden haired lass. 

I am afraid to compose a new narrative to send to the land of chopsticks. 

So I do not dare to wonder,

Why are your eyes so sad?

Why are your cheeks so red?

Why are your lips so ripe?

It is because your fingernails are the color red like chopsticks.

You want to devour a life of contentment, 

But I still choke every time I tell the truth.

And everytime I hear Paris ask me, 

Why do you go home?

Why don’t you stay here? …

The blood of my homeland can only flow inside my veins,

Even though I love Paris more than a dear friend,

And more than a lover.

Although tonight I still write poetry,

To tell the young girls to hurry home,

Along the boulevard of Saint Michel.

Red plump cheeks like cupcakes,

Adorned with traces of powdered sugar,

That are not quickly or gracefully brushed away.

Even though tonight the lovers come and go,

Their eyes are still seductive.

Their lips raised in a tight embrace. 

Every metro train hurries,

The Seine River smiles and politely turns away. 

Whereas tonight the Eiffel Tower,

Still tiptoes lightly late into the night,

Gazing toward the four directions on the horizon.

And my eyes,

Still waiting for the appointed hour of my return.

And after tomorrow my new correspondence,

Will not be addressed,

Starting with a capital letter P,

Like the name of a girl …

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Mai tôi đi” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: