Triệu phú khu ổ chuột (Chương 4)

Triệu phú khu ổ chuột

Vikas Swarup

CHƯƠNG 4:

LỜI HỨA CỦA EM TRAI

“Thomas!”. Tôi nghe thấy tiếng người gọi. Đó là ông Ramakrishna, người quản lý của khu chawl, đang gọi tôi. Tôi ra khỏi phòng và thấy ông Ramakrishna đang đứng với một người đàn ông thấp người có vẻ mặt nhăn nhó như thể đã không đi vệ sinh được trong một thời gian dài.“Thomas, đến gặp ông Shantaram đi. Ông ấy là người mới tới thuê nhà, sẽ ở cạnh phòng các cậu đấy. Tôi đã nói với ông Shantaram rằng cậu là một chàng trai rất có trách nhiệm, vậy hãy giúp ông bà ấy và cô con gái ổn định chỗ ở nhé…”.Khám phá bầu trời đêmTôi tìm cách ngó xem vợ và con gái ông ta thế nào, nhưng chỉ thấy loáng thoáng một người đàn bà tóc hoa râm và một cô gái, lớn tuổi hơn tôi, có mái tóc đen dài buộc lại sau lưng đang ngồi trên giường. Shantaram nhìn thấy tôi đang ngó vào căn hộ của ông ta liền đóng ngay cửa lại. “Ông làm nghề gì?” – tôi hỏi Shantaram. “Tôi là nhà khoa học, một nhà thiên văn học. Cậu không hiểu được đâu… Căn phòng chúng tôi thuê ở đây chỉ là sự sắp xếp tạm thời thôi. Chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ chuyển tới một căn hộ sang trọng ở Nariman Point”. Tôi biết ông Shantaram đang nói dối. Những người có đủ tiền để sống ở Nariman Point chẳng bao giờ chịu ở trong những khu chawl, cho dù chỉ là tạm thời…Tường của các căn phòng ở khu chawl rất mỏng. Nếu bạn áp tai vào bức tường ngăn giữa hai phòng và tập trung hết mức, hoặc thậm chí tốt hơn, nếu bạn đặt một cái cốc bằng kim loại lên tường và áp tai vào nó, bạn có thể nghe thấy gần như mọi thứ đang diễn ra ở phòng bên cạnh… Tôi chỉnh cái cốc bằng thép không gỉ cho nó ép sát vào bức tường liền với phòng của ông Shantaram rồi áp tai vào đó. Tôi có thể nghe thấy tiếng ông Shantaram.“Chỗ này không hơn gì một cái hố đen. Nó hoàn toàn không xứng với phẩm giá của tôi, nhưng vì hai mẹ con bà, tôi sẽ chịu đựng sự bẽ mặt này cho tới khi tìm được công việc phù hợp. Nghe này, tôi không muốn bất cứ thằng khố rách áo ôm nào bước vào nhà này. Có trời mới biết bọn chúng đến từ nơi dơ dáy nào.Có hai thằng như thế ở ngay bên phải chúng ta đấy. Tôi nghĩ chúng là những thằng bất lương bậc nhất. Và Gudiya này, nếu bố mà thấy con nói chuyện với bất cứ thằng con trai nào trong khu chawl thì con sẽ phải nhận những nhát quật thắt lưng da của bố đấy, hiểu chưa?” – ông ta đe dọa.Giờ là 9 giờ tối. Salim đang lật các trang tạp chí điện ảnh. Tôi quỳ trên giường, ghé sát tai trái vào chiếc cốc áp trên tường. Tôi nghe thấy tiếng ông Shantaram nói với con gái: “Xem này, Gudiya, nhìn qua kính này mà xem. Bố đã chỉnh kính viễn vọng rồi. Con có nhìn thấy cái vật màu đỏ chói ở giữa không? Đó là sao Hỏa đấy”. Tôi thì thầm với Salim: “Nhanh lên, lấy một cái cốc đi. Cậu phải nghe chuyện này”. Salim cũng áp tai vào tường.Trong 30 phút sau đó chúng tôi lắng nghe một bài diễn giải trôi chảy về trạng thái của bầu trời. Chúng tôi nghe nói về những chòm sao, về các thiên hà và sao chổi. Chúng tôi nghe nói về chòm Đại hùng và Tiểu hùng. Chúng tôi nghe nói về cái gọi là dải Ngân hà và sao Bắc Đẩu. Chúng tôi được biết về các vành đai của sao Thổ và các mặt trăng của sao Mộc. Nghe Shantaram nói lòng tôi tràn ngập một niềm khát khao Chương lạ. Tôi ước mình cũng có một người cha dạy cho tôi biết về các vì sao và các hành tinh. Bầu trời đêm từ trước đến nay đối với tôi chỉ là một khối đen khổng lồ, bỗng nhiên trở thành một nơi vô cùng ý nghĩa và Chương diệu…Một tuần sau tôi được báo động bởi một âm thanh mới tinh từ phòng Shantaram vọng sang. “Meo!”. Tôi trườn đến bên tường với cái thiết bị trợ thính bằng inox trong tay. Tôi nghe thấy Gudiya nói: “Bố, xem này, con có một con mèo. Nó dễ thương đấy chứ? Bạn con đã chọn trong lứa mèo mới đẻ nhà cô ấy cho con con này đấy. Con nuôi nó được không ạ?”. “Thôi được, Gudiya – Shantaram nói – Con có thể nuôi con mèo này. Nhưng con sẽ gọi nó là gì?”.“Ôi, cảm ơn bố. Con đang định gọi nó là Tommy”. “Không. Đó là một cái tên tầm thường. Con mèo này sẽ sống trong gia đình của một nhà thiên văn học, vì vậy chúng ta nên đặt tên cho nó theo tên của một trong các hành tinh”. “Hành tinh nào ạ? Chúng ta gọi nó là Jupiter nhé?”. “Không. Nó là thành viên nhỏ nhất trong gia đình, vậy nó chỉ có thể được gọi là Pluto thôi”. “Tuyệt, con thích cái tên đó, bố ạ. Nào, Pluto, Pluto, đến ăn sữa đi nào”. “Meo!” – Pluto lên tiếng.Mối quan hệ mới mẻMột buổi chiều tôi thấy ông Shantaram về nhà trong tình trạng say mèm. Hơi thở của ông ta sặc mùi whisky. Ông ta bước đi lảo đảo và phải có người giúp mới trèo lên các bậc thang được. Ngày hôm sau chuyện này lại xảy ra và ngày hôm sau nữa cũng thế. Chẳng bao lâu sau cả khu chawl đều biết ông Shantaram là một kẻ say xỉn. Shantaram uống ngày một nhiều hơn và rồi bắt đầu ném đồ đạc. Ông ta bắt đầu với những chiếc cốc nhựa và sách vở, ném chúng vào tường trong cơn phẫn nộ. Rồi ông ta đập ấm chén và xoong nồi.Chẳng bao lâu sau Shantaram bắt đầu ném các thứ vào người khác… Một đêm ông ta vượt quá mọi giới hạn, ném một cốc trà nóng vào bà vợ. Gudiya cố che cho mẹ và thế là bị trà nóng làm bỏng mặt. Chị ấy thét lên đau đớn. Shantaram say đến nỗi thậm chí không nhận thức được mình đã làm gì.Tôi vội chạy ra ngoài gọi taxi để bà Shantaram đưa cô con gái đi viện. Hai ngày sau bà ấy sang gặp tôi, hỏi liệu tôi có thể cùng bà ấy đi thăm Gudiya được không. “Nó cô đơn lắm. Có lẽ cậu có thể nói chuyện với nó”. Vậy là tôi đi cùng bà Shantaram trong chuyến viếng thăm bệnh viện lần đầu tiên trong đời mình…Tôi đã hình dung sẽ có các bác sĩ và y tá vây quanh Gudiya, nhưng giờ tôi thấy chị ấy nằm một mình trên một chiếc giường tại khoa bỏng mà xung quanh không hề thấy bóng dáng y tá nào. Mặt chị ấy bị băng kín, chỉ hở đôi mắt đen. Tôi ngồi với chị ấy ba giờ đồng hồ, nói chuyện này chuyện nọ… Chị ấy kể cho tôi nghe về bản thân. Tôi biết được chị ấy sắp học xong hệ trung cấp và chuẩn bị vào đại học. Tham vọng của chị ấy là trở thành bác sĩ…Một vị bác sĩ đến nói với bà Shantaram rằng con gái bà thật may mắn. Chị ấy chỉ bị bỏng độ một và sẽ không phải mang sẹo vĩnh viễn. Chị ấy sẽ được ra viện trong vòng một tuần.Ba tiếng đồng hồ ngồi với Gudiya cho phép tôi biết nhiều điều về bố chị. Bà Shantaram kể với tôi: “Chồng tôi là một nhà khoa học không gian nổi tiếng… Ông ấy từng làm việc ở Viện Nghiên cứu không gian Aryabhatta, nghiên cứu các ngôi sao với sự trợ giúp của những chiếc kính viễn vọng khổng lồ. Chúng tôi từng sống tại một ngôi nhà gỗ một tầng lớn nằm trong khuôn viên của viện. Ba năm trước ông ấy phát hiện một ngôi sao mới.Đó là một khám phá khoa học rất quan trọng, nhưng một nhà thiên văn học đồng nghiệp của ông ấy lại giành lấy công trạng đó. Việc ấy đã khiến chồng tôi suy sụp hoàn toàn. Ông ấy bắt đầu uống rượu. Ông ấy bắt đầu gây lộn với đồng nghiệp và rồi một hôm thì tức giận với giám đốc viện đến nỗi suýt đánh chết ông ta. Ông ấy bị đuổi khỏi viện ngay lập tức và tôi phải van xin ông giám đốc đừng báo cảnh sát bắt ông ấy…”.“Hãy cho tôi một ân huệ, Ram Mohammad Thomas – Gudiya nói – Xin hãy chăm sóc con Pluto giúp tôi cho tới khi tôi về nhà”. “Nhất định rồi” – tôi hứa. Bỗng nhiên chị ấy đưa tay nắm lấy tay tôi. “Cậu chính là người em trai mà tôi chưa từng có. Phải vậy không, mẹ?” – chị ấy nói. Bà Shantaram gật đầu. Tôi không biết phải nói gì. Đây là một mối quan hệ mới mẻ đối với tôi. Trước đây tôi đã tưởng tượng mình là con trai của một người nào đó nhưng chưa bao giờ tôi hình dung mình là em trai của ai.Vậy nên tôi chỉ cầm tay Gudiya và cảm thấy một mối dây ràng buộc ngầm giữa hai chúng tôi…Sáng hôm sau tôi phát hiện xác con Pluto mềm rũ, đầy thương tích nằm trong đúng cái thùng đựng giấy lộn. Cổ con mèo bị gãy và tôi có thể ngửi thấy mùi whisky trên thân hình lông lá của nó. Shantaram nói với vợ ông ta rằng con mèo đã bỏ đi đâu mất. Tôi biết sự thật nhưng nói ra phỏng có ích gì. Pluto quả thật đã bỏ đi.Đi đến một thế giới khác tốt đẹp hơn, tôi nghĩ vậy. “Tớ rất quý Gudiya – tôi nói với Salim – Tớ phải đảm bảo Shantaram sẽ không lặp lại những gì ông ta đã làm với chị ấy”. “Nhưng cậu có thể làm gì chứ? Đó là gia đình ông ta”. “Đó cũng là việc của chúng ta. Dù gì chúng ta cũng là hàng xóm”…Nhưng ông Shantaram ngày càng lún sâu hơn. Gudiya nắm tay Thomas nói: “Chị sẽ không sống lâu nữa đâu. Chị thà tự tử còn hơn”. Và Thomas thực hiện lời hứa của mình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: