Triệu phú khu ổ chuột (Chương 3)

Triệu phú khu ổ chuột

Vikas Swarup

CHƯƠNG 3:

CÁI CHẾT CỦA NGƯỜI HÙNG

Giờ Armaan Ali đang ôm ghì Priya trong vòng tay… Người đàn ông ngồi cạnh Salim cựa quậy trên ghế vẻ khó chịu rồi vắt chéo chân. Tôi không chắc lắm, nhưng tôi nghĩ tay ông ta đang xoa xoa đũng quần. “Ông già ngồi cạnh cậu đang nghịch ngợm kìa”, tôi thì thầm với Salim. Nhưng cậu ấy đã quên sự có mặt của ông già và tôi. Cậu ấy há hốc mồm mà nhìn hai thân thể quấn lấy nhau, đẩy lên ấn xuống theo một nhịp điệu khớp với nhạc nền. Màn ảnh mờ dần rồi tối đen.Sự thật trần trụiKhi tôi bước vào gian bếp của chúng tôi ở khu ổ chuột, ở đó có một đám lửa cỡ bằng đám lửa trong cái lò sưởi đó, nhưng thay vì củi, Salim đang đốt giấy.”Ðồ khốn… lũ chó má!”, cậu ấy lẩm bẩm trong khi xé một tệp báo bóng láng thành nhiều mảnh. “Cậu làm gì thế, Salim?”, tôi hoảng hốt hỏi. “Tớ trả thù lũ khốn đã bôi nhọ Armaan”, cậu ấy nói và quẳng thêm những mảnh báo vào lò thiêu. Tôi nhận thấy Salim đang xé các trang của một cuốn tạp chí. “Tạp chí gì vậy? Trông còn mới thế”. “Số mới nhất của tạp chí Starburst. Tớ mà chạm tới được bản in nào của số tạp chí này thì sẽ hủy cho bằng hết. Tớ chỉ mua được có mười tờ từ sạp báo”. Tôi vội chộp lấy một tờ tạp chí chưa bị xé. Ảnh Armaan Ali được in trên trang bìa với dòng tít nổi bật “Sự thật trần trụi về người đàn ông này”.”Nhưng trên bìa có ảnh thần tượng của cậu này. Sao cậu lại hủy nó đi chứ?”, tôi kêu lên. “Vì những gì bọn đó nói về Armaan ở bên trong kia”. “Nhưng cậu có biết đọc đâu”. “Tớ đọc được đủ để biết và tớ có thể nghe. Tớ tình cờ nghe được bà Barve và bà Shirke tranh cãi về những lời buộc tội thô bỉ chống lại Armaan trong số tạp chí này”. “Những lời như thế nào?”. “Rằng Urvashi bỏ anh ấy vì anh ấy không đáp ứng được cô ta. Rằng anh ấy là người đồng tính”.”Vậy ư?”. “Cậu nghĩ bọn chúng có thể sỉ nhục người hùng của tớ theo cách này mà được yên à? Tớ biết bài báo này là một đống những lời càn bậy. Những đối thủ của Armaan trong ngành công nghiệp điện ảnh ghen tị với thành công của anh ấy. Chúng ngấm ngầm bày đặt âm mưu này để bôi nhọ thanh danh của anh ấy. Tớ sẽ không để bọn chúng đạt được mục đích đâu. Tớ sẽ tới tòa soạn tạp chí Starburst và đốt trụi nó cho mà xem”. Salim đang giận sôi lên và tôi biết tại sao. Cậu ấy ghét những người đồng tính. Bôi xấu thần tượng của cậu ấy bằng cách quét lên anh ta những nhát chổi đồng tính là một sự sỉ nhục tột cùng đối với người cậu ấy tôn sùng. May thay, trong số ra tiếp theo tạp chí Starburst đã rút lại luận điệu của họ.Trong khi đó, tình hình mỗi lúc một thêm nóng bỏng trên màn hình cũng như ở ghế A20. Ông già đó nhích tới gần Salim hơn. Chân ông ta tự dưng cọ vào chân Salim… “Mohammad này – cậu ấy thì thầm với tôi – tớ sẽ cho lão già ngồi cạnh tớ một phát đá ra trò nếu lão ấy không chặn cái chân lang thang của lão lại”. Cảnh đánh nhau đã bắt đầu và Salim mải mê theo dõi những pha hành động. Armaan xông vào hang ổ của bọn côn đồ và thế là cảnh tượng diễn ra chẳng khác gì địa ngục… Trong cảnh đó Armaan Ali sẽ chết sau khi giết tất cả những kẻ xấu. Áo vest của anh ta nhuốm máu. Khắp người anh ta đầy vết đạn… Salim khóc… Những giọt nước mắt rơi xuống vạt áo tôi.Tôi thấy tay trái của ông già có râu kia đã tiến xa hơn. Giờ nó được đặt trong lòng Salim và nhẹ nhàng yên vị trên đó. Salim bị hút vào cảnh người hùng chết đến nỗi không nhận ra điều đó. Ông già được khuyến khích. Ông ta xoa xoa lòng bàn tay lên lớp vải quần bò của Salim. Khi Armaan trút những hơi thở cuối cùng, ông già gia tăng sức ép lên đũng quần của Salim, cho tới khi ông ta gần như kẹp chặt lấy nó. Salim phun ra một tràng. “Mẹ cái đồ chết tiệt nhà ông! Cái đồ dâm đãng dơ dáy! Tôi sẽ giết ông!”, cậu ấy gào lên và tát đánh bốp vào mặt ông già. Tát mạnh.Ông ta vội rụt tay khỏi người Salim và cố đứng dậy. Nhưng trước khi ông ta kịp nhấc cả người lên, Salim đã nhanh tay tóm lấy ông ta. Cậu không túm được cổ áo mà túm phải râu ông ta. Khi Salim giật mạnh, râu ông ta rời ra trong tay cậu. Bật ra tiếng kêu nghẹn ngào, gã đàn ông nhảy ra khỏi ghế, lao về phía lối ra cách đó gần hai chục bước chân. Ðúng lúc đó rạp chiếu bóng bị mất điện lưới và máy phát điện phải góp phần. Màn hình trắng phắc còn khán phòng tối đen thì sáng lóa khi những chiếc đèn chiếu sáng dự phòng được bật lên.Gã đàn ông kia bất ngờ bị lộ diện, hệt như một con nai trong luồng đèn pha ôtô. Hắn ta quay tròn, lúng ta lúng túng… Gã đàn ông chạy qua những tấm rèm đen tới chỗ biển hiệu có hai chữ “lối ra” màu đỏ, giật mạnh cánh cửa rồi biến mất. Nhưng trong chớp nhoáng ấy tôi và Salim đã kịp nhìn thấy đôi mắt màu xanh lục. Cái mũi đeo trang sức. Cái cằm chẻ.Khi những dòng chữ cuối phim bắt đầu trôi lên trên màn hình, Salim vẫn ngồi yên ở đó, tay cầm mớ râu xám phảng phất mùi nước hoa Cologne và mùi cồn dán… Cậu ấy đang khóc. Ali Armaan, người hùng của cậu ấy, đã chết.1.000 rupiSmita chằm chằm nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi: “Chính xác chuyện này xảy ra khi nào?”. “Khoảng sáu năm trước, khi tôi và Salim sống tại khu ổ chuột ở Ghatkopar”. “Và cậu hiểu được tầm quan trọng của những gì cậu vừa kể cho tôi nghe chứ?”. “Gì cơ?”. “Rằng nếu sự việc đó được đưa ra công chúng thì nó có thể hủy hoại Armaan Ali và chấm dứt sự nghiệp diễn viên của anh ta. Dĩ nhiên điều đó chỉ có thể xảy ra nếu những gì cậu vừa kể với tôi là thật”. “Tôi có thể thấy sự nghi ngờ trong mắt cô. Nếu vẫn không tin tôi thì cô làm như vậy thật liều lĩnh. Nhưng cô không thể không đếm xỉa đến bằng chứng trong chiếc đĩa DVD này. Chúng ta xem câu hỏi đầu tiên được không?”. Smita gật đầu và ấn nút “Play” trên chiếc điều khiển từ xa.Nhạc hiệu của chương trình nổi lên và giọng nói sôi nổi của Prem Kumar tràn ngập khán phòng: “Một lần nữa chúng ta lại có mặt ở đây, sẵn sàng để tìm ra hôm nay ai sẽ là người làm nên lịch sử bằng việc giành được giải thưởng lớn nhất từng được đưa ra trên thế giới. Vâng, thưa các quý ông quý bà, chúng ta đã sẵn sàng tìm ra ai là tỉ phú!”. Bảng hiệu trong trường quay chuyển sang hai chữ “Vỗ tay”. Khán giả bắt đầu vỗ tay. Cũng có những tiếng reo, tiếng huýt sáo. Nhạc hiệu kết thúc.Prem Kumar nói: “Tối nay chúng ta có ba người chơi may mắn, những người được máy tính lựa chọn một cách ngẫu nhiên. Người chơi số ba là Kapil Chowdhary đến từ Malda ở tây Bengal. Người chơi số hai là giáo sư Hari Parikh đến từ Ahmedabad, nhưng người chơi đầu tiên của chúng ta hôm nay là chàng trai 18 tuổi Ram Mohammad Thomas đến từ chính thành phố Mumbai của chúng ta. Thưa quý ông quý bà, xin quý vị dành cho anh một tràng pháo tay thật lớn”.Mọi người đều vỗ tay. Sau khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Prem Kumar quay sang tôi: “Ram Mohammad Thomas, đó là một cái tên rất hay. Nó thể hiện sự phong phú và đa bản sắc của Ấn Ðộ. Anh làm nghề gì, thưa anh Thomas?”. “Tôi làm bồi bàn trong quán rượu kiêm tiệm ăn Jimmy ở Colaba”. “Một bồi bàn! Chẳng phải rất thú vị sao! Xin hãy cho tôi biết mỗi tháng anh kiếm được bao nhiêu?”. “Khoảng 900 rupi”. “Chỉ thế thôi? Và anh sẽ làm gì nếu anh chiến thắng trong trò chơi hôm nay?”. “Tôi không biết”. “Anh không biết ư?”. “Không”…”Ok. Hãy để tôi giải thích rõ luật chơi. Anh sẽ phải trả lời 12 câu hỏi, và nếu trả lời đúng mọi câu hỏi thì anh sẽ giành được giải thưởng lớn nhất thế giới: 1 tỉ rupi!… Anh đã sẵn sàng chưa?”. “Rồi, tôi đã sẵn sàng”, tôi đáp.”Ok. Ðây là câu hỏi số một. Một câu hỏi dễ và thú vị về điện ảnh, và tôi chắc rằng tất cả khán giả có mặt tại trường quay này đều có thể trả lời được. Tất cả chúng ta đều biết trong những năm gần đây Armaan Ali và Priya đã kết hợp thành một trong những cặp diễn viên thành công nhất trên màn bạc. Anh hãy cho biết tên của bộ phim bom tấn mà Armaan lần đầu tiên đóng cặp với Priya. Ðó là a) Lửa, b) Người hùng, c) Ðói hay d) Phản bội?”.Nhạc nền chuyển sang điệu chờ đợi, được lồng tiếng kêu của chiếc đồng hồ đếm ngược. “D, Phản bội”, tôi trả lời. “Anh có thường đi xem phim không?”. “Có”. “Và anh đã xem bộ phim Phản bội?”. “Vâng”. Tiếng trống dồn vang lên. Câu trả lời đúng hiện lên trên màn hình. “Chính xác, chính xác một trăm phần trăm! Anh đã giành được 1.000 rupi! Giờ chúng ta hãy dành ít phút cho quảng cáo”, Prem Kumar tuyên bố…Khán giả vỗ tay. Prem Kumar mỉm cười. Tôi thì không.Câu chuyện sẽ được tiếp tục với sự xuất hiện của một nhà thiên văn học đến ở tại khu nhà của Thomas. Một mối quan hệ mới mẻ đến với Thomas.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: