Áo lụa Hà Đông – Hà Đông Silk Dress

Áo lụa Hà Đông

Nguyên Sa

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

Em không nói đã nghe lừng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày thắng trên vai buồn bỗng nặng.

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

(English Version)

Hà Đông Silk Dress

I suddenly felt cool under the sun’s rays in Saigon,
Because you wore your Hà Đông silk dress.
I still love the shade of that dress so much.
My poetry was pure like silk ivory linen.

I can still remember the style of your short hair,
The autumn is too long here and there.
My mind rushes to paint your portrait,
That was suddenly imprinted on the open door of my soul.

Meeting you once left me enchanted for one day.
Meeting you twice doubled the joy in my soul.
Youthful poems accumulated into small mountains,
And my eyes became effervescent like champagne.

Even in your silence your melody resounded so!
Even in your distraction the blue sky was open wide.
I gazed upon you with loyal eyes.
Full of purity you slipped gracefully into my verse.

You disappeared as suddenly as you came. But I always knew when.
The sun shone as suddenly as the rain fell. But I never knew why.
Why did you leave without saying a word?
Let the echo of my woeful poem call me back.

Because of my rage, my eyes became sullen and stupid.
My foolish temper left my poetry without a voice.
When you went away, regret dangled from my lips,
My days suddenly became sad and heavy.

Where was your autumn haircut?
Always save the color of your Hà Đông dress.
I still love the shade of that dress so much.
Always save my silk ivory love poem.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem “Áo lụa Hà Đông” Of Nguyên Sa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: