Đoá Hoa Vô Thường – Evanescent Bloom

Đoá Hoa Vô Thường

Trịnh Công Sơn

Tìm em tôi tìm
Mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
Một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm
Nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng
Tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
Ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
Những dấu hài

Tìm em xa gần
Đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng
Trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
Chưa từng tuyệt vọng, đâu em

Tìm trong vô thường
Có đôi dòng kinh
Sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
Dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
Đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
Thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh
Tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
Một đoá hoa quỳnh

Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân

Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân

Sen hồng một nụ
Em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
Có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
Đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ
Em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình

Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà

Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nới chia lìa

Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đoá hoa vô thường.

(English Version)

Evanescent Bloom

I find you, I find myself,
Your svelte apricot figure, a silhouetted crane.
I find you in the mountains,
An ethereal flower,
A fragile smile,
A delicate spirit,
Soft scented lips,
Tabula Rasa.

I find you, I find myself,
And then I reflect.
Find an exceptional night.
Find a clear day.
Find a flock of birds.
Grasp a falling dewdrop.
Find the imprint of your footsteps,
Again along the riverside.

I find you here and there,
In this mortal coil as in heaven.
I find you in a velvet mist,
On an ephemeral evening.
From the sinking moon,
To its fullness each month,
I never despair, my dear.

I find in the impermanence,
Where there are prayer verses,
Resounding thunder fills the sky.
I suddenly find you,
Where religion was created,
And I invite you Home.
The night is purified by clean rain.
You are there seated amongst,
A sweet fragrant aroma.

The rain subsides in the garden.
The music plays with delight.
The golden moon celebrates,
With a fleeting bloom.

Here and now, I have found the one.
I have you to walk with me,
Blissfully in this world.
Here and now, I have found love.
I have you, my dear, to boldly confide in me.
With you, I have more than enough.
I see myself in you there in the garden.

Winter brings you sorrow,
You stand singing an evening prayer,
At the river’s source.
As winter passes, the tide rises.
Incipient love gradually becomes real.

Here and now, I have found you.
With gratitude to the mountains and rivers,
I return the favor with my songs.
Spring caresses the rooftops.
There is a songbird named Love.

With a pink lotus blossom,
You sit for a time.
Love filled days,
Marked by joy and sorrow.
From rapturous daybreak,
To tender nights.
The lotus turns pink for a time.
Youth and vitality are yours.
The lonely lotus looks forlorn.
Lovesickness consumes you.

One evening standing at the end of the river,
The autumn breeze blows mercifully,
Carrying your prayer to mountains,
With your last loving words.
Our beloved time has passed,
Your dainty heels long to return.
Gratefully lamenting earthly pain,
You are resigned to go Home.

Since that night in the garden,
Oh! Your faded dress is,
Like a fleeting cloud,
That drifts through my life.

Since that night, my soul resounds,
Oh! With a despondent chime.
The horse neighs loudly in the woods,
Echoing across Heaven and Earth.

Since that night, I sit in a daze,
Seeing on a distant road,
The journey is just,
Arriving at a place of farewell.

Since that night, I lay in pain.
Oh! Mountains are like a passage.
Pervasive and relentless,
Each minute is fleeting,
Each hour is profound.

And so you have become the flower,
A budding rose at the light of day.
You are in full bloom at the gloaming,
Awaiting an evanescent wind to rise.

And so you have become dawn’s dewdrop,
That falls in the rising sun.
And so I have become the night,
That unfolds into an evanescent bloom.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Đoá Hoa Vô Thường” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: