Paris có gì lạ không em? – Has anything changed in Paris?

Paris có gì lạ không em?

Nguyên Sa

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

Em có đứng ở bên bờ sông?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút suơng sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa…

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?…

(English Version)

Has anything changed in Paris?

Has anything changed in Paris, my darling?
Will you still be mine when I come home tomorrow?
Flowers and leaves cover the lane in springtime.
Will you find me on the wings of a bird?

Has anything changed in Paris, my darling?
I will return to the port of the Seine,
As I appear in the midst of a tranquil river.
Is the river a coat of fog or is it your garment?

Standing along the riverside,
Let your silhouette eclipse a half moon.
As I drift down with the current,
I will find you there in the moonlight.

Inhaling the misty night,
Each breath warms a chilly dewdrop.
Against a starlit night,
Your eyes ride on the wind.

Holding your delicate hands,
Calling your hair so soft like a cloud.
The day after we separate,
The billowing white clouds will remind me of you.

Writing poems of love and our time together,
In verses filled with self-pity and jealousy.
Should I blame it on you or the brilliant moon,
When I am drowning in the pools of your eyes?

Playing a melancholy tune,
That does not have a sound,
I can only hear my longing carried on a breeze.
That wistful melody soothes me with the memory of you.

Has anything changed in Paris, my darling?
Will your eyes still be clear and dark when I come home tomorrow?
I wonder whether my heart is still the flavor of young rice.
Will you be the lotus leaf that engulfs me?

Đặng Hoàng Lan translated from the poem “Paris có gì lạ không em?” of  Nguyên Sa.























Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: