Nhà Tiên Tri (24. Lạc thú)

Nhà Tiên Tri

Kahlil Gibran

24.Về Lạc thú

            Lúc ấy, có nhà ẩn tu mười năm mới ghé qua thành một lần, bước ra thưa, Hãy nói cho chúng tôi về Lạc thú.

            Và ông trả lời rằng:

            Lạc thú là bài ca tự do

            Nhưng nó chẳng là tự do.

            Lạc thú là sự trổ hoa những khát khao của các bạn,

            Nhưng nó chẳng là quả của chúng.

            Lạc thú là chiều sâu lên tiếng gọi chiều cao,

            Nhưng nó chẳng là chiều sâu cũng chẳng chiều cao.

            Lạc thú là vật trong lồng chắp cánh,

            Nhưng nó chẳng là không gian bị vây quanh.

            Phải, quả đúng thế, lạc thú là bài ca tự do.

            Và tôi sẵn lòng muốn các bạn hát bài ca ấy với tất cả con tim nhưng tôi không muốn trong khi hát các bạn đánh mất tâm hồn.

            Trong các bạn, có vài người trẻ, tìm kiếm lạc thú như thể nó là tất cả, và họ bị phán xét cùng quở trách.

            Tôi không muốn phán xét cũng chẳng quở trách họ. Tôi muốn họ tìm kiếm.

            Vì họ sẽ tìm thấy lạc thú, nhưng không chỉ một mình nó.

            Lạc thú có bảy chị em, trong đó kẻ kém đẹp nhất cũng mỹ miều hơn lạc thú.

            Các bạn chưa từng nghe chuyện người đào rễ cây trong lòng đất và tìm thấy kho báu sao?

            Và trong các bạn, có vài người già, nhớ lại lạc thú với lòng hối tiếc như lỗi lầm đã phạm khi uống rượu say.

            Nhưng hối tiếc là hành động làm ảm đạm tâm trí và không là sự nghiêm khắc trừng phạt nó.

            Họ nên nhớ lại lạc thú với lòng biết ơn, như chúng là vụ gặt mùa hạ.

            Nhưng nếu hối tiếc làm khuây khỏa họ, cứ để họ được khuây khỏa.

            Và trong các bạn, có những người không trẻ để tìm kiếm cũng chẳng già để nhớ lại;

            Với lòng sợ hãi việc tìm kiếm lẫn việc nhớ lại, họ lánh xa mọi lạc thú để khỏi bỏ bê hay xúc phạm linh hồn.

            Nhưng ngay trong hành động xa lánh ấy đã có lạc thú.

            Và như thế, họ cũng tìm thấy kho báu dù họ đào rễ cây với hai bàn tay run rẩy.

            Nhưng nói cho tôi biết, ai là kẻ có thể xúc phạm linh hồn?

            Chim sơn ca có xúc phạm trời đêm thanh vắng, hay đom đóm có xúc phạm các vì sao?

            Và lửa cùng khói có chất nặng lên gió?

            Các bạn tưởng linh hồn là ao tĩnh lặng có thể bị cây sào khuấy động?

            Thông thường, khi tự mình khước từ lạc thú, các bạn chỉ tích trữ khát vọng ấy vào chỗ sâu kín của hữu thể mình?

            Ai biết được cái dường như bị gạt bỏ hôm nay đang ngóng đợi một ngày mai?

            Ngay cả thân xác các bạn cũng biết rõ di sản cùng nhu cầu chính đáng của nó và không bị đánh lừa.

            Và thân xác là cây đàn của linh hồn các bạn.

            Và cả hai hợp tấu khúc nhạc dịu êm hay cùng phát ra âm thanh hỗn loạn.

            Và giờ đây, các bạn tự hỏi lòng mình, ‘Làm sao phân biệt trong lạc thú cái tốt và cái không tốt?’

            Hãy ra cánh đồng và vào khu vườn, các bạn sẽ hiểu lạc thú của ong là hút mật hoa.

            Nhưng lạc thú của hoa là trao mật cho ong.

            Và đối với ong, hoa là suối nguồn sự sống,

            Và đối với hoa, ong là sứ giả tình yêu.

            Và đối với cả hai, hoa với ong, cho với nhận lạc thú là thiết yếu với ngất ngây.

            Hỡi dân thành Orphalese, hãy như hoa với ong an trú trong lạc thú của mình.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: