Bốn Năm Đầu ( Chương 2)

Bốn Năm Đầu

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 2 
NĂM THỨ HAI
Ngày hai mươi lăm tháng Tám năm 1886 thật đẹp trời, khi Manly và Laura di chuyển về ngôi nhà trên đất trại.
– Một ngày tuyệt vời, tuyệt vời hệt như ngày mình làm đám cưới vào đúng một năm trước và cũng là một cuộc khởi đầu mới y hệt năm trước. Với một ngôi nhà mới, dù nhỏ hơn một chút.
– Bây giờ mình ổn hẳn rồi. Em sẽ thấy! Cuối cùng mọi thứ đều như nhau. Người giàu…
Giọng anh chìm vào im lặng nhưng Laura không thể giúp nói dứt câu nói cổ của người Ailen:
– Người giàu có đá vào mùa hè và người nghèo có đá vào mùa đông.
Thế đó, họ đã có đá trong trận mưa đá và cũng trong mùa hè.
Nhưng lúc này cô không cần nghĩ về chuyện đó nữa. Điều cần làm là sắp xếp các thứ trong căn nhà mới và biến căn nhà thành vui vẻ cho Manly. Manly tội nghiệp, anh đã phải làm việc cực nhọc và cố làm tới mức hoàn hảo nhất. Căn nhà không tệ lắm, dù gian phòng mới hơi chật, không có chiều dài với một khung cửa ra vào mở về hướng nam, một ô cửa sổ mở ra một dải hành lang hẹp phía tây sát căn lều trại cũ.
Có một ô cửa sổ phòng mở ra hướng đông. Gần ô cửa sổ này, một tấm gương soi được treo trong góc nhà phía nam và dưới tám gương là chiếc bàn. Đầu giường kê sát phía bên kia ô cửa sổ và kéo dọc theo bờ vách phía bắc.
Lò bếp được đặt trong góc tay bắc của gian phòng với chiếc tủ chén đứng bên cạnh. Bàn ăn dựa vào vách phía tây gần cuối bức vách về phía nam.
Chiếc thảm trải trong phòng ngủ cũ được trải trên phần phía đông của gian phòng và chiếc ghế tựa cùng chiếc ghế đu nhỏ của Laura được đặt trên thảm sát cạnh nhau giữa các ô cửa sổ. Buổi sáng, nắng chiếu xuyên qua ô cửa sổ phía đông vào trong phòng. Mọi thứ đều ngăn nắp và dễ chịu.
Căn lều trại cũ rất thích hợp biến thành một phòng trữ đồ và bò ngựa hoàn toàn thoải mái trong căn nhà kho mới. Ngôi nhà được một dải đồi thấp che chắn từ phía bắc qua phía tây và xoay hướng về phía nam nên ngay trong mùa đông cũng có hơi ấm.
Quanh khắp ngôi nhà đều mới và mát mẻ. Gió thổi xô những lớp cỏ cao trong đầm trải dài từ chân đồi gần kho chuồng tới đường ranh đất trại phía đông và phía nam. Nhà dựng trên đỉnh một ngọn đồi thấp luôn luôn có cỏ xanh ở phía trước. Vùng đất cày nằm ở phía bắc ngọn đồi nên từ trong nhà không nhìn thấy. Laura rất vui với căn nhà. Cô thích tầm nhìn rộng không bị ngăn chặn trên đồng cỏ với những lớp cỏ dại luôn chập chờn trong gió. Lúc này chắc chắn tất cả xung quanh chỉ là bãi cỏ ngoại trừ một cánh đồng nhỏ. Theo yêu cầu của luật định chỉ cần gieo trồng đủ mười mẫu trước khi được trao quyền sở hữu đất. Nhưng cỏ mọc ở phía bắc căn nhà là loại cỏ cuống xanh trên đất cao chứ không phải loại cỏ đầm lầy mọc thành hàng lối ở những trũng đất thấp. Lúc này đang là thời gian làm cỏ nên mỗi ngày đều được tính bằng số lượng cỏ khô phơi được trước khi mùa đông tới.
Do có mưa đá nên cỏ khô trở thành mùa vụ duy nhất trong năm nay. Cho nên, ngay khi bữa ăn điểm tâm vừa dứt, Manly lập tức thắng Skip và Barnum vào xe kéo theo chiếc máy cắt cỏ và bắt đầu làm việc liền.
Laura không làm công việc buổi sáng của mình. Cô đi cùng với anh ra xem công việc diễn tiến và lúc đó do không khí mát mẻ và cỏ mới cắt rất sạch và thơm ngọt, cô đi lang thang khắp cánh đồng ngắt những bông hoa quỳ dại. Một lát sau, cô chậm rãi trở về nhà với những công việc chưa làm xong.
Cô không muốn ở lại trong nhà. Sẽ có quá nhiều thời gian như thế sau khi em bé có mặt. Và cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều khi ở ngoài trời. Do đó, cô không bày ra nhiều việc nhà và thay thế bằng việc theo Manly ra ngoài đồng cỏ.
Khi anh chất đầy cỏ khô lên máng cỏ để kéo về nhà kho, Laura cũng sẵn sàng trên xe, đạp nén các nắm cỏ do anh hất lên cao dần thêm mãi cho tới khi cô ngất ngưỡng trên đỉnh, ngồi trên xe trở về nhà kho. Tại nhà kho, cô theo cỏ khô trượt xuống vào vòng tay của Manly và đứng an toàn trên mặt đất.
Manly gom các đống cỏ khô ngoài đồng bằng chiếc cào kéo lớn. Cào kéo là một tấm ván dài to bản với những chiếc răng bằng gỗ gắn cách khoảng kín hết chiều dài. Mỗi con ngựa được buộc vào một phía và đi dọc hai bên luống cỏ kéo tấm ván theo. Những răng cào dài cắm vào cỏ khô dồn lại thành đống trước tấm ván và đẩy đi dọc trên mặt đất.
Khi đã có đủ lượng cỏ được gom lại và kéo tới nơi đánh đống, Manly nghiêng tấm ván trút cỏ vào trong đống. Nhiều đống cỏ như thế sẽ tạo thành một đống cỏ thực sự. Khi mỗi con ngựa men theo một bên đống cỏ, Manly bước theo sau đổ cỏ khô lên trên đống rồi đi tiếp tới đầu bên kia để gom một đống cỏ khác.
Barnum rất thạo việc và luôn kéo đầu ván của mình tới đứng cạnh đống cỏ phía bên của nó.
Nhưng Skip ngưng lại khi anh không điều khiển nó nên Laura phải lái Skip dọc bên đống cỏ rồi ngồi tựa vào bên mé cỏ khô có nắng trong lúc Manly đi gom cỏ tiếp.
Khi đống cỏ đủ cao, Manly dùng chiếc chĩa cỏ cào vuốt xuống ở các phía, sắp xếp tất cả cho kết vào nhau gọn gàng, gom hết những cọng cỏ khô rải rác xung quanh. Rồi, anh chất lên trên chóp đống cỏ một ôm cỏ khô lấy từ trong xe.
Thời tiết dễ chịu của mùa thu trôi qua đi như thế. Đêm đã trở nên lạnh hơn và sương giá đã tới.
Việc phơi cỏ khô chấm dứt.
Manly đã cầm đất trại lấy tám trăm đô la nên lúc này anh có thể mua than dự trữ cho mùa đông và đem về chất trong phòng chứa đồ.
Tiền thuế đất sáu chục đô la cũng được thanh toán xong. Trại cây không phải đóng thuế vì chưa được công nhận quyền sở hữu. Tiền lời tất cả cac món nợ mua máy cũng trả hết. Chỉ còn phải dành tiền mua hạt giống gieo trồng vào mùa xuân và họ hy vọng có đủ tiền sống cho tới mùa vụ sau.
Số cỏ khô cũng giúp ích được. Manly đã bán ba mươi tấn với giá bốn đô la một tấn và số tiền 120 đô la là lợi tức của mùa vụ năm đó.
Những con ngỗng trời muộn màng đang bay đến từ phương bắc và hình như chúng không có vẻ vội vã bay về phía nam. Thay vì gấp rút di chuyển, chúng kiếm mồi trong các đầm lầy và nhởn nhơ bay từ hồ nước này qua hồ nước khác khiến các mặt hồ gần như bị phủ kín bởi những đàn ngỗng bơi quanh quẩn. Trên trời đầy những đàn ngỗng bay theo hình chữ V và vang lên tiếng kêu của chúng ở khắp nơi.
Một hôm Manly hối hả về nhà lấy súng. Anh nói với Laura:
– Một đàn ngỗng đang bay rất thấp. Anh tin là anh có thể bắn rớt một con.
Anh đi nhanh ra cửa và quên bẵng rằng khẩu súng cũ giật nảy mạnh về phía sau. Anh chĩa súng về phía trước, ngắm và bóp cò.
Laura theo ra vừa đúng lúc thấy anh xoay mòng mòng với hai bàn tay ôm mặt. Cô hỏi:
– Ô, anh có hạ được một con ngỗng không?
– Ừ, nhưng anh không hạ hẳn được nó.
Anh đáp trong lúc lau máu trên mũi.
Đàn ngỗng không hề hấn gì đã bay đi nhập bọn với họ hàng trong một khu hồ.
Sắp tới là một mùa đông dễ chịu, đàn ngỗng đã biết như thế nên không hề hấp tấp bay về hướng nam.
Cánh đồng nhỏ không bao lâu đã được cày xong và cơn lũ công việc dồn dập cũng trôi qua.
Tháng Mười Một tuyết rơi phủ kín mặt đất và thật tốt cho việc đi dạo trên xe trượt tuyết.
Laura và Manly quấn kín trong quần áo và bọc thêm những tấm đắp thường đi dạo trên xe trượt tuyết vào những buổi chiều nắng. Vì Laura cảm thấy dễ chịu hơn khi ở ngoài trời nên Manly đóng một cỗ xe trượt có tay lái và tạo một bộ yên cương đặc biệt cho con chó già Shep.
Vào những ngày dễ chịu, Laura buộc Shep vào cỗ xe trượt cho nó kéo cô từ trên đồi xuống đường cái. Sau đó, cả hai cùng leo lên đồi. Shep kéo theo cỗ xe và Laura đi bộ bên cạnh nó để chờ nó kéo cô đi xuống một chuyến khác cho tới khi cô cảm thấy quá mệt không còn đi bộ lên đồi được nữa.
Shep không khi nào thấy mệt vì việc này và đôi lúc cỗ xe va phải một cụm dày khiến Laura lăn tròn vào trong tuyết, nó còn có vẻ thực sự cất tiếng cười.
Rồi tháng Mười Một qua và tháng Mười Hai tới. Sáng ngày mồng năm, mặt trời chiếu sáng nhưng giống như có mưa bão ở phía bắc.
Manly nói:
– Tốt nhất là em chơi ở ngoài trời trọn ngày hôm nay, vì có thể ngày mai có bão.
Thế là, ngay sau bữa điểm tâm, Laura buộc Shep vào cỗ xe trượt để đi dạo chuyến xuống đồi đầu tiên trong ngày. Nhưng cô chỉ dừng lại ở phía ngoài một lát. Cô nói với Manly khi anh trở về từ nhà kho:
– Em không cảm thấy thích chơi. Thà rằng em vào cuộn mình bên lò sưởi.
Và sau khi công việc cho bữa ăn trưa xong hết, cô lại ngồi ngơ ngẩn trong chiếc ghế đu bên lò sưởi khiến Manly lo ngại.
Trong buổi chiều, Manly ra nhà kho và quay lại với những con ngựa đóng sẵn vào cỗ xe trượt.
Anh nói:
– Anh qua kiếm Mẹ. Ráng giữ bình tĩnh cho tới khi anh trở về cùng với Mẹ.
Lúc này tuyết đã đóng chắc khi Laura nhìn qua cửa sổ thấy anh lái xe xuống đường với cặp ngựa phóng nhanh hết sức. Cô nghĩ tốc độ đó có thể khiến chúng đoạt các giải đua vào ngày Mồng Bốn Tháng Bảy.
Rồi cô đi bộ trên nền nhà hoặc ngồi sát bên lò cho tới khi Manly trở về cùng với Mẹ. Mẹ kêu lên khi hơ ấm bên lò sưởi:
– Chúa ơi. Con không khỏe. Mẹ sẽ giúp con lên giường ngay.
Và Laura đáp:
– Con sẽ phải nằm lâu ở trên giường. Bây giờ con cố ngồi lâu ở đây cho tới khi nào còn chịu được.
Nhưng chỉ một lát sau cô không còn cãi lại được và chỉ mơ hồ nhận thấy Manly lại lái xe chạy đi kiếm một người bạn của Mẹ trong thị trấn.
Bà Powers là một phụ nữ Ailen rất vui tính và dễ thân thiện. Lần đầu Laura biết bà qua sự nghe thấy một câu bà nói:
– Chắc chắn cô ấy sẽ ổn hết vì cô ấy còn trẻ mà. Bà nói cô ấy mười chín là vừa bằng tuổi con bé Mary nhà tôi. Nhưng tôi nghĩ tốt hơn là mình nên có một bác sĩ.
Khi Laura lại có thể nhìn và nhận biết mọi việc xung quanh thì thấy Mẹ và bà Powers đang đứng bên nhau ở cạnh giường cô. Và, còn có Manly ở dưới chân? Không! Manly đã đi mời bác sĩ. Rồi lại có hai Mẹ, hai bà Powers? Hình như tất cả đều đang bọc khắp xung quanh cô.
Lời hát nào trong một nài hát cổ mà Bố hay hát?
… bờ đất thần tiên
Mau bước tới, đừng rời tôi nửa bước
Đưa tôi đi trên đôi cánh êm đềm
Tới…
Cô đang được đưa đi xa trên một đợt sóng đau đớn. Một luồng hơi lạnh đột ngột chạy dọc theo lưng cô và cô nhìn thấy một người cao lớn rũ tuyết trên chiếc áo khoác bên cửa và bước tới bên cô dưới ánh đèn sáng.
Cô mơ hồ cảm thấy một chiếc khăn chạm trên mặt và ngửi thấy một mùi vị ấm nóng. Rồi cô trôi vào một vùng bóng tối dễ chịu không còn sự đau đớn.
Khi Laura mở mắt ra, ánh đèn sáng trưng khắp phòng và Mẹ đang cúi khom xuống người cô với bác sĩ đứng một bên. Và trên giường, sát bên cô là một đống mền nhỏ ấm áp.
Mẹ nói:
– Hãy nhìn con gái nhỏ của con đi, Laura! Một em bé thật xinh và cân nặng tám pao.
Bà Powers lên tiếng từ chỗ ngồi của bà bên lò bếp:
– Cô là một cô gái tuyệt hảo. Một cô gái can đảm thực sự và nhờ đó, cháu bé sẽ khỏe khoắn.
Bây giờ thì cô ổn hết rồi.
Thế là Manly đưa bác sĩ và bà Powers về nhà còn Mẹ ở lại và Laura ngủ lập tức với bàn tay đặt nhẹ lên cô bé Rose.
Rose là một đứa bé khỏe mạnh đến nỗi Mẹ chỉ cần ở lại trong vài ngày. Rồi Hattie Johnson đến.
Cô ta lên tiếng:
– Lần này là tắm rửa cho em bé chứ không phải lau chùi cửa sổ nữa.
Nhưng không bao lâu Hattie cũng ra đi và bộ ba Manly, Laura và Rose được bỏ lại với riêng họ trong căn nhà nhỏ trên đỉnh đồi giữa đồng cỏ mênh mông bao bọc xung quanh.
Không có một ngôi nhà nào ở đủ gần để làm hàng xóm, ngoại trừ cách xa hơn một dặm phía bên kia đầm lầy có một vài ngôi nhà có thể được nhìn thấy ở bên rìa thị trấn.
Một trăm đô la quý báu đã bay theo các hóa đơn bác sĩ, thuốc men và giúp sống qua mùa hè và mùa đông, nhưng sau hết, đã có một bông hồng của tháng Mười Hai quý hiếm hơn mọi bông hồng tháng Sáu nên cái giá phải trả đó là hợp lý.
Giáng Sinh đã tới và Rose là món quà lớn nhất. Trước ngày lễ Giáng Sinh, Manly kéo một xe cỏ khô vào thị trấn và mua về chiếc đồng hồ đẹp nhất. Chiếc đồng hồ cao gần hai bộ tính từ phần chân bằng gỗ hồ đào tới phần đỉnh chạm khắc. Khung cửa kính phía trước có một dây nho mạ vàng với bốn con chim mạ vàng đang bay phía trên và chiếc quả lắc đung đưa phía sau cũng mang cùng màu vàng. Âm thanh của chiếc đồng hồ thật vui vẻ dễ chịu với những tiếng tích tắc và khi nó điểm giờ, nhịp chuông của nó rất trong trẻo êm dịu. Laura thấy thích chiếc đồng hồ ngay tức khắc.
Chiếc đồng hồ báo thức cũ bằng kền không còn điểm giờ chính xác nữa nhưng vẫn có thể đáp ứng yêu cầu và Laura nói một cách ngờ vực:
– Nhưng anh có nên…
Rồi Manly nói với cô là anh đã bán cỏ khô để mua chiếc đồng hồ làm quà Giáng Sinh cho cả ba người. Số cỏ khô làm thức ăn gia súc được dự trữ nhiều hơn mức cần thiết để kéo dài qua mùa đông nên anh không thể không bán cỏ khô vì không còn nơi chứa nữa.
Giáng Sinh là khoảng thời gian thật hạnh phúc dù là một ngày có bão và họ ngồi yên trong nhà.
Nhưng một hôm bất chợt có vẻ ấm áp và Laura đã ngồi nhà quá lâu nên cô muốn làm một chuyến dạo xe về thăm Bố Mẹ. Họ có thể mang em bé đi theo an toàn không?
Cả hai tin là được. Một số mền được hơ ấm bên lò sưởi. Manly lái cỗ xe trượt nhỏ tới sát cửa và làm cho chỗ ngồi trong bửng xe hơi ấm hơn một chút. Rose được quấn kín trong những tấm mền hơ ấm, chiếc áo choàng rộng màu đỏ, chiếc mũ trùm với một tấm khăn tay lụa mỏng màu xanh che trên mặt được cột chắc vào các tấm mền ở trong xe.
Rồi họ khởi hành. Lũ ngựa bước nhanh và tiếng chuông xe reng rộn rã.
Nhiều lần Laura lòn tay vào dưới các lớp mền sờ trên mặt Rose để biết chắc bé vẫn được ấm và có không khí dưới tấm mạng che.
Hình như chỉ mất chừng vài phút họ đã đưa xe đến ngôi nhà cũ và chạy vội vào nhà để nghe cả Bố lẫn Mẹ quở trách. Bố nói:
– Mấy con điên rồi! Đem con bé ra ngoài trong cái lạnh mười lăm độ âm như thế này!
Nhưng đó mới chỉ là cái lạnh trong hàn thử biểu. Mẹ thêm:
– Con bé dám bị ngộp mất.
Laura đáp:
– Con vẫn luôn luôn trông chừng cháu mà. Nó không sao hết.
Và Rose ngọ ngậy mấy ngón tay rồi ọ ẹ lên tiếng. Bé rất ấm và thoải mái vì đã có một giấc ngủ ngon.
Laura không bao giờ nghĩ tới nỗi nguy hiểm khi đưa em bé ra ngoài trời nên cô lo lắng dọc đường về nhà và mừng khi bước vào nhà bình yên. Hình như việc chăm sóc em bé phải mất thật nhiều công phu.
Không còn những chuyến dạo xe bất chợt nữa và cho tới một ngày thực sự ấm áp, họ lái xe đi xa bốn dặm tới thăm ông bà Boast.
Ông bà Boast sống với nhau trong trang trại của họ. Hai người không có con và không thể ngăn nổi ồn ào trước Rose.
Cuối cùng, khi cuộc viếng thăm chấm dứt và bà Boast đang đứng bên xe chờ ngắm họ lên đường thì ông bắt đầu nói. Ông nói một cách e dè và cuối cùng bằng một giọng nói kỳ lạ:
– Nếu các cháu chịu để em bé lại cho Ellie trông nom, các cháu có thể đem con ngựa tốt nhất của tôi ra khỏi chuồng và dắt nó đi.
Manly và Laura im lặng trong sự kinh ngạc và ông Boast tiếp tục nói:
– Các cháu còn có thể có một đứa con khác nhưng chúng tôi thì không. Chúng tôi không bao giờ có con.
Manly kéo vội dây cương và Laura hổn hển:
– Ồ, không! Không! Lái xe đi, Manly!
Khi đã chạy một đoạn xa, cô còn ôm chặt Rose nhưng cô buồn cho ông Boast đã bị họ bỏ đứng lại và cho bà Boast đang chờ đợi trong nhà để được nghe biết kết quả đề nghị do chồng bà nêu ra với họ.
Thời gian còn lại của mùa đông trôi qua mau. Không còn những trận bão nữa và thời tiết đã chuyển sang mùa ấm. Tháng Tư đến và việc gieo hạt bắt đầu trên khắp các trang trại.
Ngày mười hai tháng Tư, Manly xuống nhà kho đóng ngựa để chuẩn bị làm việc vào buổi chiều.
Khi anh bước vào nhà kho, nắng đang chiếu ấm áp và anh không nghĩ tới mưa bão. Nhưng khi những con ngựa đã được chải lông, đóng yên và đúng giữa lúc anh khởi sự đưa chúng ra ngoài bỗng vang lên một tiếng nổ như có một cái gì vụn vỡ trên toàn khu nhà kho. Rồi anh nghe tiếng gió gào hú và không còn nhìn thấy gì ngoài màn tuyết quay cuồng. Một cơn bão tuyết trong tháng Tư! Sao vậy, đã là thời gian làm việc mùa xuân rồi!
Manly không thể tin ngay vào mắt mình. Anh dụi mắt và nhìn lại. Rồi anh tháo cương cho lũ ngựa và đi vào nhà. Chỉ là một đoạn đường ngắn để qua nhưng không còn thứ gì có thể nhìn thấy, ngoại trừ màn tuyết mặc dù rải rác trên lối đi là cỗ xe trượt, cỗ xe thùng và cỗ xe kéo lớn. Nhắm hướng từ mỗi thứ này, anh đi lần đến thứ khác và tới được cửa nhà sau an toàn. Laura lo lắng nhìn qua cửa sổ về phía nhà kho với hy vọng bắt gặp hình dáng của Manly đang quay về nhưng cô không thấy gì cho tới lúc anh mở cửa.
Đây là một cơn bão mùa đông tệ hại nhất kéo dài suốt hai ngày không khi nào ngưng gió với những tiếng gào hú man dại bốc cao.
Nhưng trong căn nhà, tất cả đều ấm áp. Gia súc cũng bình yên trong nhà kho và lần theo đường dây là những cỗ xe bỏ rải rác, Manly lo liệu chăm sóc chúng mỗi ngày một lần để chúng không thiếu thức ăn và nước uống.
Sáng ngày thứ ba nắng lên, gió chỉ còn là những đợt thổi nhẹ và khắp nơi đều có tuyết. Rất nhiều người gặp bão đột ngột và hai người qua đường gần đó đã bị lạc và chết.
Trong lúc ông Bowers đang làm việc trên cánh đồng của mình thì có hai người lạ đi bộ từ thị trấn tới. Họ ngưng lại hỏi thăm đường tới nhà ông Matthews là bạn của họ ở Illinois. Ông Bowers chỉ nhà ông Matthews cho họ, căn nhà được nhìn thấy rất rõ phía bên kia đồng cỏ và hai người lạ tiếp tục đi tới.
Không bao lâu, cơn bão ập tới và ông Bowers rời khỏi cánh đồng về nhà ẩn nấp.
Sau hôm cơn bão qua, ông Bowers thấy ông Matthews đang trên đường đi tới thị trấn và hỏi ông ta về những người bạn ở Illinois. Ông Matthews chưa hề gặp những người bạn đó. Thế là hai người cùng đi tìm.
Hai người lạ được tìm thấy trong một đống cỏ khô đứng trơ vơ giữa đồng trống bên con đường mà họ phải đi qua. Những người này đã lôi cỏ ra đốt lửa. Lúc đó đương nhiên họ phải bỏ ý nghĩ giữ ấm người bằng ngọn lửa đốt lên giữa cơn bão và ngoài trời tuyết nên đã chui vào cái hốc trong đống cỏ khô.
Tại đó, cả hai đã chết cóng.
Nếu họ tiếp tục bước đi, có thể họ đã đi qua được cơn bão chỉ kéo dài hai ngày. Hoặc nếu họ có quần áo đủ ấm họ đã không bị chết cóng trong đống cỏ khô. Nhưng họ chỉ mặc loại quần áo mỏng cho mùa xuân ở Illinois nên không chống nổi cơn bão tuyết miền tây.
Không bao lâu tuyết lại tan hết và mùa xuân thực sự đến với tiếng hót của bầy chiền chiện, hương thơm dịu của những bông hoa tím và thảm cỏ mới mượt xanh phủ kín khắp đồng.
Laura đặt Rose vào trong giỏ quần áo với chiếc mũ len nhỏ xíu trên đầu và đặt chiếc giỏ ở bên cạnh trong lúc cô và Manly trồng cây trong vườn.
Con chó già Shep đã bỏ đi mất. Nó không bao giờ hòa thuận nổi với Rose và luôn tỏ ra ghen tức. Một bữa nó rời nhà không bao giờ trở về nữa và không ai biết số phận nó ra sao. Nhưng một con chó lớn dễ thân thiện, màu đen đi lạc tới nhà, Saint Bernard, và được nhận vào thế chỗ cho Shep.
Saint Bernard hình như nghĩ rằng công việc đặc biệt của nó là trông chừng Rose và Rose ở bất cứ nơi nào nó cũng đảo vòng xung quanh hoặc nằm sát bên cô bé.
Chiếc bếp lò đã được rời vào trong phòng chứa đồ để phòng lớn mát mẻ hơn vì thời tiết đang nóng và trong gian bếp dành cho mùa hè này, Laura làm việc một cách hạnh phúc với Rose và con chó đen lớn nô giỡn hoặc ngủ trên sàn nhà.
Không thể cưỡi trên lưng ngựa an toàn với một em bé nhưng Laura không nhớ chuyện đó nhiều lắm vì Manly đã gắn chặt giỏ đựng quần áo vào trước cỗ xe nhỏ, chỉ chừa đủ chỗ để chân cho Laura ở trước ghế dành cho người ngồi điều khiển xe. Sau bữa ăn trưa, khi mọi việc đã làm xong, Laura thắng Barnum vào cỗ xe nhỏ với Rose trùm chiếc mũ màu hồng ngồi trong giỏ, và cô lái xe đi tới bất kỳ nơi nào mà cô nghĩ tới. Nhiều khi chỉ là vào thị trấn nhưng thường hơn là những chuyến về thăm Mẹ và các em.
Lúc đầu Mẹ sợ đưa Rose đi xa theo bằng cách đó nhưng không bao lâu cũng thấy quen. Dù Barnum kéo xe rất nhanh, nó lại ngoan ngoãn như một con mèo con và cỗ xe đặt an toàn trên hai vòng bánh nhẹ nhàng. Rose không thể nào ngã ra khỏi giỏ còn Laura là một người điều khiển xe có hạng. Cô cũng không bao giờ thấy khó chịu một chút nào với việc Barnum kéo cỗ xe.
Và Manly không phải quan tâm nhiều vì thường cô luôn trở về nhà đúng vào giờ lo bữa ăn tối.
Với việc nhà, vườn tược, chăm sóc và đưa Rose đi chơi, mùa hè qua đi rất nhanh và đã tới thời gian phơi cỏ khô. Lúc này Rose đã ngồi được ở một chỗ khuất gió và ngó xem trong khi Laura giúp điều khiển Skip kéo chiếc cào cỏ lớn.
Cả Laura và Manly đều thích ngồi ở ngoài cánh đồng phơi cỏ khô đầy nắng và để cho Rose ngủ dưới sự canh chừng của con chó lớn. Thỉnh thoảng Laura điều khiển Skip và Barnum kéo chiếc máy cắt cỏ trong khi Manly cào gom cỏ với Trixy và Fly.
Không có những người đập lúa để phải nấu nướng trong mùa thu này vì những người mướn trại cây đã lo liệu việc đó.
Sản lượng lúa gạo gần như không nhiều lắm so với mức phải đạt. Mùa quá khô và giá lúa mì lại thấp, chỉ còn năm mươi xu một giạ.
Tuy nhiên vẫn có đủ tiền thanh toán mọi khoản tiền lời và một số các món nợ nhỏ như nợ mua máy cắt cỏ, mua cào kéo, mua chiếc cày lớn và kỳ thanh toán thứ nhất cho chiếc máy gặt lúa. Còn lại món nợ mua cỗ xe thùng, món tiền năm trăm đô la liên hệ tới ngôi nhà và món tiền tám trăm cầm thế khu đất trại. Thêm nữa là sô hạt cần dự trữ cho mùa gieo kế tiếp, các món thuế phải nộp, tiền mua than và thức ăn dự trữ tới mùa gặt sau.
Nhưng còn có số tiền bán cỏ khô và hai con bò non. Hai con bò rất đẹp mới tròn hai tuổi và bán được mỗi con mười hai đô la. Số tiền hai mươi bốn đô la giúp khá nhiều cho việc mua thực phẩm.
Tính toán về mùa vụ cũng không đến nỗi tệ.
Ngày hai mươi lăm tháng Tám lại tới, và mùa đông và mùa hè này đã là năm thứ hai.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: