Bốn Năm Đầu (Chương 1)

Bốn Năm Đầu

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 1 
NĂM THỨ NHẤT
Đó là một buổi chiều nóng với một đợt gió nam thổi mạnh, nhưng trên vùng đồng cỏ Dakota, không một ai để tâm đến chuyện nắng nóng và gió mạnh. Tất cả đều đã là một phần tự nhiên của cuộc sống.
Cũng như những con ngựa phóng nhanh kéo theo cỗ xe sáng bóng phía sau vòng theo khúc quanh góc nhà kho Pierson’s từ đoạn cuối phố Main sang con đường quê vào lúc bốn giờ chiều thứ Hai.
Nhìn qua khung cửa sổ của ngôi nhà trại lè tè ba gian từ khoảng cách xa nửa dặm, Laura đã nhìn thấy những con ngựa chạy tới. Cô đang khâu lược lớp vải lót cho những mảnh áo mới bằng vải nỉ đen và chỉ còn đủ thời gian chụp chiếc mũ, mang găng tay thì những con ngựa nâu và cỗ xe đã dừng lại trước cửa.
Một hình ảnh duyên dáng hiện lên khi Laura đứng trong khung cửa của ngôi nhà trại xù xì với lớp cỏ tháng Tám sậm nâu dưới chân và những cây bông gòn bao kín khoảnh sân nhà.
Chiếc áo vải mịn màu hồng với những cành hoa màu xanh da trời chạm đúng tới mũi giày của cô. Chiếc váy căng phồng và bó khít quanh eo. Áo có phần eo thắt nhỏ với những ống tay dài và chiếc cổ cao gắn một dải viền đăng ten phía trước. Chiếc mũ rơm màu xanh sáng lót lụa xanh da trời đóng khung cho cặp má ửng hồng của cô cùng đôi mắt lớn màu xanh và những lọn tóc nâu xõa trên trán.
Manly không nói gì về tất cả những thứ đó nhưng anh giúp cô bước lên xe và tấn cẩn thận tấm vải che xung quanh cô để ngăn cho cô khỏi vướng bụi bặm. Rồi anh nắm chắc dây cương và họ phóng đi trong một chuyến dạo xe bất thường vào buổi chiều một ngày làm việc. Qua đồng cỏ trống hai mươi dặm về phía nam, tới hồ đôi Henry và Thompson, dọc theo con đường hẹp ngăn cách hai mặt hồ đầy những nho rừng và anh đào. Rồi lại qua đồng cỏ về phía đông và ngược lên phía bắc mười lăm dặm. Bốn mươi hoặc năm mươi dặm đường nhưng luôn luôn về nhà đúng lúc.
Mui xe đã được kéo lên để tạo một bóng mát dưới ánh nắng nóng; những chiếc bờm và ngựa bay dài theo gió; những con thỏ lớn chạy ngang và đám gà gô lủi nhanh khỏi tầm nhìn vào các khóm cỏ. Lũ sóc đất chúi vào lỗ hang và bầy vịt trời bay ngang trên đầu từ khu hồ này tới khu hồ khác.
Manly lên tiếng phá vỡ sự im lặng kéo dài:
– Tụi mình không thể làm đám cưới sớm hơn sao? Nếu em không muốn tổ chức một đám cưới lớn, mình có thể làm đám cưới ngay. Mùa đông vừa rồi, khi anh về Minnesota, chị anh đã sắp xếp tổ chức cho tụi mình một đám cưới lớn ở nhà thờ. Anh đã nói với chị ấy là anh không muốn thế và nhắc chị ấy bỏ ngay ý nghĩ đó đi, nhưng chị ấy không đổi ý. Chị ấy sắp tới đây cùng với má anh để đứng ra tổ chức đám cưới cho tụi mình. Nhưng mùa vụ đến sát tay rồi. Đó là thời gian bận rộn kinh khủng và anh muốn chúng mình giải quyết xong chuyện đám cưới trước tiên.
Laura xoay chiếc nhẫn vàng có gắn những viên ngọc sáng lóa trên ngón tay trỏ của bàn tay trái.
Chiếc nhẫn thật đẹp và cô thích nó, nhưng cô nói:
– Em đang suy nghĩ. Em không muốn lấy một người chồng nông dân. Em vẫn luôn nói là em không muốn. Em mong anh sẽ làm một việc gì khác. Lúc này đang có nhiều cơ hội vì thị trấn mới được mở mang và đang phát triển.
Thêm một khoảnh khắc im lặng nữa, rồi Manly nói:
– Tại sao em không muốn lấy chồng nông dân?
Laura đáp:
– Vì nông trại là một nơi quá cực nhọc đối với phụ nữ. Có quá nhiều việc hàng ngày phải làm rồi lại thêm việc phụ giúp mùa màng và nấu nướng cho những người đập lúa. Ngoài ra, một nông dân không lúc nào có tiền. Nông dân không thể làm được điều gì vì người ở thị trấn quyết định sẽ trả cho họ thứ gì khi họ cần bán một món đồ và cũng những người thị trấn lo liệu theo ý riêng của mình những thứ người nông dân cần mua. Điều này thật bất công.
Manly nói:
– Này, đúng như người Ailen vẫn nói, mọi thứ đều giống nhau trên mặt đất. Người giàu có đá vào mùa hè nhưng người nghèo có đá trong mùa đông.
Laura không hòa theo câu nói giỡn đó. Cô nói:
– Em không muốn cứ mãi là người nghèo và làm việc cực nhọc trong khi người ở thị trấn sống một cách thoải mái và moi tiền của mình.
Manly nói một cách nghiêm túc:
– Nhưng em lầm hoàn toàn. Nông dân mới là những người duy nhất giữ được sự độc lập. Một người buôn bán sẽ đứng vững bao lâu khi nông dân không chịu bán hàng cho họ? Giữa họ có một sự cạnh tranh về việc lấy lòng các nông dân. Họ phải dựa vào việc trao đổi buôn bán giữa người này với người khác để kiếm tiền trong khi tất cả công việc phải làm của người nông dân là gieo trồng thêm một mảnh đất nếu muốn có thêm lợi tức.
Năm nay anh có năm chục mẫu lúa mì. Nhưng nếu em thuận cùng tới sống ở nông trại thì mùa thu này anh sẽ cày phá thêm đất để gieo trồng thêm năm mươi mẫu vào mùa xuân tới. Anh cũng có thể trồng thêm lúa mạch để nuôi thêm ngựa và việc nuôi ngựa sẽ có thêm lợi tức.
Em thấy đó, sống trong một nông trại, một người chỉ phụ thuộc vào những việc gì mình muốn làm. Nếu một nông dân muốn làm việc và tập trung đầu óc vào nông trại, anh ta sẽ có nhiều tiền hơn hẳn những người ở thị trấn và lúc nào anh ta cũng làm chủ chính mình.
Lại thêm một hồi im lặng, sự im lặng hoài nghi về phía Laura và cuối cùng lại là Manly lên tiếng phá vỡ. Anh nói:
– Em hãy thử sống ở trại trong ba năm và nếu thời gian đó, anh không thu được thành quả nào, anh sẽ từ bỏ nông trại để làm những gì em muốn. Anh hứa là cuối năm thứ ba mình sẽ rời khỏi nông trại nếu anh không thu được những kết quả đủ để em muốn tiếp tục sống ở đó.
Và Laura bằng lòng thử thách trong ba năm. Cô thích những con ngựa, thích sự tự do, thích khoảng không gian thảo nguyên bao la cùng những làn gió không ngừng xô đẩy đám cỏ cao trong đầm và xì xào qua những thảm cỏ ngắn mượt xanh vào mùa xuân trên các gò đất rồi đổi thành xám bạc và sậm nâu vào mùa hè. Tất cả đều ngọt ngào và tươi mát. Đầu mùa xuân, những chùm bông bổng thảo ngát thơm phủ kín các trũng đất nhỏ đầy cỏ xanh và trong tháng Sáu, những bông hồng dại bừng nở khắp mọi nơi. Hai khu đất màu mỡ tại vùng này, mỗi khu rộng 160 mẫu là của riêng họ vì Manly đã được xác nhận có quyền chủ đất và anh cũng có một trại cây trên đó anh đang trồng mười mẫu cây theo yêu cầu luật định. Cả thảy 3405 cây đã được trồng thành hàng cách nhau tám bộ. Giữa hai khu đất trại là khu đất dành để làm trường học mà bất cứ ai cũng có thể tới cắt cỏ khô, ai tới trước thì hưởng trước.
Cuộc sống trong nông trại cũng khá thú vị hơn nhiều so với cuộc sống thị trấn chen chúc nhau và có thể Manly có lý. Thế là cô hứa sẽ chấp nhận sống thử ở nông trại. Manly nói:
– Ngôi nhà trên đất trại sẽ hoàn thành trong hai tuần nữa. Mình hãy làm đám cưới vào tuần lễ sau đó. Đây là tuần lễ cuối cùng của tháng Tám và ngay trước khi bắt đầu cơn lũ công việc mùa vụ.
Mình sẽ đi xe tới nhà cha Brown rồi về thẳng ngôi nhà riêng của tụi mình.
Nhưng Laura không thuận theo ý kiến này vì tới tháng Mười cô mới nhận được số lương tháng chót của khóa dạy để có tiền sắm quần áo.
Manly hỏi:
– Quần áo đâu phải là vấn đề với những thứ em đang có? Em luôn có vẻ xinh đẹp và nếu mình đột ngột làm đám cưới thì cũng đâu cần phải có quần áo sang trọng. Nếu chúng mình chần chừ ắt Má anh có đủ thời giờ rời miền đông đưa các chị gái anh tới và khi đó mình sẽ phải làm đám cưới dềnh dàng ở nhà thờ. Anh không có khả năng để tiêu phí và một tháng lương của em không thể đủ cho em mua sắm.
Thật bất ngờ vì Laura không hề nghĩ tới một điều như thế. Trong vùng nông thôn hoang dã mới khai phá này, người thân ở miền Đông hình như không có thật và chắc chắn không thể có những tính toán các kế hoạch, nhưng cô nghĩ tới một điều sửng sốt mà gia đình Manly ở miền đông Minnesota sẽ làm và nhờ rằng một người chị gái đã có đất trại ở gần đây. Chắc chắn họ sẽ tới khi họ biết rõ ngày làm đám cưới và chính mẹ của anh đã yêu cầu anh nói rõ điều đó trong lá thư mới nhất của bà.
Cô không thể đòi Bố tiêu phí thêm một món nào cho đám cưới. Tất cả khả năng của Bố là cố lo đủ những khoản chi tiêu của gia đình cho tới khi 160 mẫu đất mang lại một số lợi tức. Không thể trông chờ nhiều ở số lợi tức thu được trong năm đầu trồng trọt vì đất của Bố chỉ vừa được khai phá.
Có vẻ không còn đường nào khác hơn cách tổ chức đám cưới ngay vì đây là cách để có một tổ ấm và có người nội trợ trong cơn lốc công việc mùa thu đang kéo tới. Mẹ của Manly sẽ hiểu và không khó chịu. Cũng phải nghĩ đây là cách làm sáng suốt và hợp lý với những người lân cận cùng bạn bè vì hết thảy đều ở trong cùng một cảnh ngộ tranh đấu khi tạo dựng gia đình trên vùng đồng cỏ mới mở mang này.
Thế là vào ngày thứ Năm, hai mươi lăm tháng Tám, lúc mười giờ sáng, những con ngựa màu nâu nhanh nhẹn cũng cỗ xe có chiếc mui sáng bóng chạy vụt qua khúc quanh trước kho hàng Pierson’s, lướt trên nửa dặm đường và dừng lại trước cửa căn nhà trại nhỏ nằm giữa vòng bao của những cây bông gòn non.
Laura đứng tại cửa, giữa Bố Mẹ và hai cô em nhỏ ở phía sau.
Tất cả đều vui vẻ giúp cô bước lên xe. Áo cưới của cô là chiếc áo vải nỉ đen và cô nghĩ rằng nó khá thích hợp vì một phụ nữ làm đám cưới nên mặc áo màu đen.
Tất cả những quần áo khác của cô cùng vài món đồ kỷ niệm thời con gái đều được xếp vào trong một chiếc rương và đã đang nằm chờ trong căn nhà mới của Manly.
Khi nhìn lại phía sau, Laura thấy Bố Mẹ cùng Carrie, Grace đứng gom lại giữa những cây bông gòn. Tất cả đang gửi theo những nụ hôn và vẫy tay. Những chiếc lá bông gòn xanh sáng cũng đang vẫy gọi trong gió chiều thổi mạnh hơn. Laura bỗng thấy nghẹn ngang họng khi nghĩ hình như chúng cũng đang chào từ biệt cô và cô nhìn thấy Mẹ đưa nhanh bàn tay lên ngang mắt.
Manly hiểu rõ ý nghĩ của cô vì anh cầm lấy một bàn tay cô và xiết chặt.
Nhà vị giáo sĩ ở cách chừng hai dặm và hình như đó là chuyến xe dài nhất của Laura, tuy nhiên tất cả qua đi rất mau. Ngay trong gian phòng trước, buổi lễ diễn ra nhanh chóng. Cha Brown vừa mặc áo vừa hối hả bước ra. Vợ ông và cô con gái Ida, người bạn thân nhất của Laura, cùng bạn trai của cô ấy là những người chứng và có mặt.
Laura và Manly đã thành vợ chồng tốt lành hoặc tệ hại, giàu có hoặc nghèo túng.
Rồi chuyến quay về ngôi nhà cũ để cùng ăn bữa cơm trưa và trong cơn mịt mù những lời chúc mừng, những lời chào từ biệt vui vẻ, thêm một lần nữa cỗ xe lăn bánh rời xa về căn nhà mới ở phía bên kia thị trấn. Năm thứ nhất bắt đầu.
Gió hè thổi nhẹ và ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ phía đông vào buổi sáng đầu tiên. Mặt trời chiếu sớm nhưng bữa điểm tâm còn qua sớm hơn, vì Manly phải có mặt kịp lúc tại nhà Webb để giúp đập lúa. Tất cả những người lân cận đều tới đó. Vì tất cả đã được ông Webb giúp làm vần công nên khi đến phiên giúp ông đập lúa thì không ai có thể vắng mặt hoặc đến trễ tại chỗ của ông. Thành ra bữa điểm ăn tâm thứ nhất trong căn nhà mới đã phải ăn vội vàng. Rồi Manly đánh những con ngựa nâu kéo cỗ xe chở gỗ ra đi và Laura ở nhà một mình trọn ngày.
Đó là một ngày bận rộn vì có rất nhiều thứ cần sắp xếp thứ tự trong căn nhà mới nhỏ nhoi.
Trước khi bắt đầu, Laura ngắm nhìn xung quanh với sự tự hào đây là nơi thuộc về mình.
Chỉ có một gian phòng dành cho việc sinh hoạt-ăn uống-nấu nướng, nhưng được phân phối rất cân xứng và đáp ứng dễ dàng cho mọi mục đích.
Cửa ra vào phía trước ở góc đông bắc của căn phòng mở vào một đoạn đường cong ngay trước nhà. Nằm ở mé nam của khung cửa này là ô cửa sổ phía đông mà nắng sớm chiếu qua. Chính giữa bức vách phía nam còn có một ô cửa sổ khác sáng trưng.
Chiếc bàn nối đứng sát bức vách phía tây với một mảnh ván dựng lên và mỗi bên có một chiếc ghế. Mặt bàn phủ tấm khăn ăn kẻ ô trắng đỏ của Mẹ bên trên vẫn còn nguyên những thứ còn lại của bữa điểm tâm. Một khung cửa ở bên chiếc bàn dẫn vào gian nhà kho có chiếc lò bếp của Almanzo cùng những chiếc bình và chảo chiên treo trên các bức vách. Rồi lại có một ô cửa sổ và một khung cửa sau mở về hướng nam.
Từ khung cửa nhà kho ngang qua góc nhà là khung cửa vào phòng chứa thức ăn. Một gian phòng chứa thức ăn tuyệt vời làm sao! Laura thích thú gian phòng này đến nỗi đứng sững thật lâu giữa khung cửa để ngắm. Tất nhiên phòng hẹp nhưng khá dài. Đối diện với cô là một ô cửa sổ lớn ở phía cuối phòng và ngay bên ngoài cửa sổ là một cây bông gòn nhỏ với những cánh lá xanh đang chập chờn trong gió sớm.
Bên trong phòng, ngay trước cửa sổ là một mặt kệ rộng gắn rất chắc chắn. Phía tay phải trên vách là một dãy đinh móc đóng trên ván để có thể treo mọi thứ như chậu rửa, khăn lau, những chiếc chao và mọi thứ dụng cụ khác dùng trong bếp.
Nhưng bức vách về phía trái là một tủ trưng bày cực đẹp. Manly đã kiếm một người thợ mộc già không thể làm việc nhanh nhẹn nhưng lại làm rất đẹp và công việc trong gian phòng này là niềm tự hào của ông và ông đã làm với tất cả thiện cảm dành cho Almanzo.
Trọn chiều dài bức vách đều được đóng giá. Lớp giá cao nhất chỉ cách trần nhà một khoảng ngắn và khoảng trống giữa các ngăn giá ở phía dưới rộng hơn dần cho tới khi có đủ chỗ đặt những chiếc bình cao hoặc dựng đứng những chiếc dĩa. Phía dưới ngăn giá thấp nhất là một dãy ngăn kéo khít khao như những món đồ gỗ mua sắm. Có một ngăn kéo lớn để đựng bánh mì nướng, một ngăn kéo chứa trọn một túi bột mì trắng, một ngăn kéo nhỏ hơn chứa bột bắp, một ngăn kéo rộng và nông dành chứa các gói rồi thêm hai ngăn kéo nữa, một chứa đường trắng và một chứa đường nâu. Và thêm một ngăn kéo chứa các quà mừng đám cưới của Almanzo gồm dao, nĩa và muỗng bằng bạc. Laura rất tự hào về những thứ này. Dưới dãy ngăn kéo là một khoảng trống trên nền nhà dành cho các hũ đồ nấu, hũ bánh, hũ mỡ. Tại đây cũng đặt sẵn một thùng khuấy kem cao bằng gốm đá. Thùng khuấy kem này hình như khá lớn khi chỉ có một con bò sữa duy nhất là con bê nhỏ màu nâu mà Bố cho làm quà cưới nhưng sẽ có nhiều kem hơn khi con bò cái của Manly bắt đầu cho sữa.
Ở chính giữa phòng chứa thức ăn là một khuôn cửa sập để xuống hầm chứa. Cửa vào phòng ngủ ở ngay phía bên kia góc nhà từ khung cửa trước. Trên vách, phía chân giường là một chiếc giá cao để treo mũ. Một tấm mà che buông từ mép giá xuống nền nhà và trên bức vách phía sau là những đinh móc treo quân áo. Và trên nền nhà có một tấm thảm!
Những tấm ván thông ghép nền phòng trước và phòng chứa thức ăn được sơn một lớp vàng nhạt.
Các bức vách quét vôi trắng và các phần mộc khác trong nhà bằng gỗ thông đều chuốt bóng tẩm dầu và đánh vecni trên màu tự nhiên.
Laura nghĩ đây đúng là một căn nhà sáng sủa và thực sự của riêng họ. Nó chắc chắn thuộc về Manly và cô.
Nhà được dựng trên đất thuộc trại cây đang hướng về thời gian mà những chồi cây nhỏ vươn lên thành cây lớn. Giống như Almanzo và Laura đã nhìn thấy ngôi nhà đang đứng bên một khu rừng tuyệt đẹp với những cây bông, cây du, cây thích mọc dọc bên đường đi. Những cây nhỏ đã dàn thành một vòng cung theo con đường phía trước nhà. Chúng đang đứng bên nhau dọc hai bên hông và phía sau nhà.
Chắc chắn chúng sẽ vươn lên và không bao lâu, chúng sẽ bao quanh và che chở cho ngôi nhà nhỏ khỏi những cơn gió nóng mùa hè hay gió rét mùa đông và những cơn gió không ngừng thổi!
Nhưng Laura không thể đứng mãi tại chỗ trong phòng chứa thức ăn để tiếp tục mơ mộng và ngắm mãi những chiếc lá bông gòn lay động theo gió. Còn nhiều công việc phải làm. Cô nhanh chóng dọn những món ăn sáng còn trên bàn. Chỉ một bước ngắn từ đó tới phòng chứa thức ăn là mọi thứ đã được đặt gọn vào những ngăn riêng. Những chiếc đĩa dơ được cô chất trong chảo rửa đặt trên giá trước cửa sổ. Bình nước nóng pha trà đặt trên lò cũng rất tiện và không bao lâu mọi thứ đã sạch sẽ, cửa phòng chứa thức ăn đã được đóng lại với mọi thứ đều gọn gàng ở bên trong.
Kế tiếp, Laura lau sạch lò bếp với mảnh khăn lau bằng flanen, quét nền nhà, buông mảnh ván mặt bàn xuống, trải tấm khăn bàn màu đỏ sáng lên. Tấm khăn được viền thật đẹp và khiến chiếc bàn biến thành một món đồ trang hoàng rất hợp với mọi thứ trong gian phòng trước.
Trong góc nhà, giữa ô cửa sổ mở ra hướng đông và ô cửa sổ mở ra hướng nam có một chiếc bàn nhỏ với một chiếc ghế tựa ở một bên và bên kia là chiếc ghế đu nhỏ. Trên bàn là một chiếc đèn treo lơ lửng từ trần nhà với những mảnh thủy tinh lấp lánh. Đây là chỗ ngồi trò chuyện trong phòng và khi có các tập thơ của Scott và Tennyson đặt trên bàn là hoàn hảo. Ít lâu nữa cô sẽ trồng một ít cây phong lữ trong các bình trên cửa sổ và khi đó sẽ đẹp thêm.
Nhưng các ô cửa sổ phải được rửa sạch. Tất cả đều dây dính sơn vữa trong lúc dựng nhà.
Và, lúc này Laura thấy việc rửa cửa sổ mới đáng ghét ngần nào!
Đúng lúc có tiếng gõ cửa và Hattie, cô gái được mướn làm đã ở đó. Manly ngưng lại trên đường đi lo đập lúa và nhờ cô đến rửa cửa sổ khi cô có thời gian rảnh rỗi!
Thế là Hattie lo rửa cửa sổ trong lúc Laura dọn dẹp phòng ngủ và mang đồ trong rương ra. Mũ của cô đã nằm trên giá và chiếc áo cưới đang treo phía sau tấm màn che.
Chỉ có vài chiếc áo cần treo lên, chiếc áo lụa sọc vàng đen và chiếc áo vải màu nâu. Những chiếc áo đã mặc nhiều lần nhưng vẫn còn rất đẹp. Còn thêm chiếc áo vải mịn màu hồng với những bông hoa xanh rồi chiếc áo vải xám mặc thay đổi với chiếc áo xanh khi làm việc.
Và chiếc áo choàng mùa đông mới nhất của cô được treo bên cạnh chiếc áo khoác ngoài của Manly. Nó được dành sẵn cho mùa đông sắp tới. Cô không muốn Manly phải tốn thêm một khoản tiêu cho cô vào lúc bắt đầu mọi thứ. Cô muốn giúp anh chứng tỏ việc nuôi trồng cũng tốt không thua một công việc kinh doanh nào khác. Căn nhà nhỏ dễ thương này quả là tốt hơn rất nhiều so với việc sống trong một căn nhà ở thị trấn.
Ôi, cô hy vọng Manly nói đúng và cô mỉm cười nhắc lại với mình:
– Mọi thứ đều như nhau trên mặt đất này.
Manly trở về muộn vì việc đập lúa kéo dài khi còn có ánh sáng ban ngày. Bữa ăn tối đã sẵn sàng trên bàn lúc anh làm xong công việc trong nhà và bước vào. Khi ăn, anh nói với Laura là hôm sau những người đập lúa sẽ tới ăn bữa trưa tại đây.
Đây là bữa ăn trưa đầu tiên trong ngôi nhà mới và cô sẽ phải lo nấu nướng cho những người đập lúa! Để khuyến khích cô, Manly nói:
– Lâu dần em sẽ ổn thôi. Kể cả có thể em chưa hề học làm trước đây.
Cho tới lúc này Laura luôn chỉ là một cô gái phiêu lưu không ngừng di chuyển từ nơi này qua nơi khác trước khi những cánh đồng mở mang thêm, hơn là con gái một chủ trại nên việc phải lo nấu nướng cho một đám đông người đập lúa khiến cô thấy choáng váng. Nhưng cô đang thực sự trở thành vợ của một nông dân nên đó chính là công việc thường ngày.
Thế là sáng sớm hôm sau cô bắt đầu tính toán và chuẩn bị cho bữa ăn trưa. Cô đã mang theo một ổ bánh nướng ở nhà, thêm một ít bột bắp nữa là dư dả. Thịt heo và khoai tây có sẵn và cô cho thêm một ít đậu đã ngâm từ đêm trước. Trong vườn có sẵn các thứ để làm bánh hấp nên cô phải làm hai chiếc bánh hấp. Buổi sáng trôi qua cực nhanh nhưng khi mọi người kéo về vào buổi trưa, bữa ăn đã sẵn sàng trên bàn.
Bàn ăn được chuyển ra giữa nhà và mở hết hai miếng mặt bàn lên nhưng vẫn có một số người phải chờ ăn sau. Tất cả đều đói nhưng có dư thức ăn dù hình như có nhiều đậu không được nấu đúng.
Trước đây Laura không chịu để ý quan sát cách làm của Mẹ nên cô đã nấu đậu không đủ lửa khiến còn một số quá cứng. Rồi đến những chiếc bánh hấp.
Ông Perry, một người hàng xóm của cha mẹ Laura, nếm món bánh trước tiên. Rồi ông nhấc lớp vỏ bánh ở phía trên lên, đưa lại bên chén đường, rắc đường thật dầy lên phần bánh. Ông nói:
– Đây là cái cách mà tôi thích. Nếu trong bánh hấp không có đường thì mọi người có thể bỏ đường tùy ý mà không đụng chạm đến người nấu.
Ông Perry khiến cho bữa ăn trở nên vui nhộn. Ông kể chuyện về thời gian ông còn là một cậu bé ở Pennsylvania. Ông nói mẹ ông thường lấy năm hạt đậu và một chảo nước để nấu súp đậu. Chảo nước lớn đến nỗi sau khi mọi người ráng hết sức ăn bánh mì và nước súp vẫn phải cởi áo khoác và lặn vào trong đó để kiếm đậu nếu muốn có một hạt. Mọi người đều cười lớn và trò chuyện một cách thân mật nhưng Laura cảm thấy khốn khổ vì món đậu nấu dở và món bánh hấp không bỏ đường. Cô đã quá vội vã trong lúc làm bánh hấp, nhưng làm sao cô lại có thể bất cẩn tới thế? Thứ cây nhồi bánh hấp có vị rất chua nên ngay miếng nếm đầu tiên đã thật khủng khiếp rồi.
Lượng lúa mì thu hoạch chỉ khoảng mười giạ một mẫu và giá lúa đang là năm mươi xu một giạ.
Thu hoạch như thế là một mùa vụ không khá. Lúa còn khô thêm và giá có thể hạ xuống. Nhưng đồng lúa mạch có sản lượng đủ cung cấp cho lũ ngựa và còn dư một ít. Lại có nhiều rơm và cỏ khô thừa nuôi cả ngựa lẫn bò và bán bớt nữa.
Manly rất vui và trù liệu ngay cho năm tới. Anh hối hả lo cày phá thêm đất mới vào mùa thu vì anh quyết định tăng gấp đôi diện tích hoặc hơn nữa vào năm sau, nếu làm nổi. Lúa mì giống được cất tại lều trên đất trại vì trong ngôi nhà ở trại cây không có kho chứa hạt. Số còn lại được đem bán hết.
Bây giờ là thời gian bận rộn đầy hạnh phúc. Từ sớm, Manly đã có mặt ngoài đồng cày đất và Laura túi bụi với đủ thứ việc nấu nướng, khuấy kem, quét dọn, giặt giũ, ủi đồ và khâu vá. Giặt, ủi là hai công việc nặng nhọc nhất với cô. Cô vốn nhỏ con, thanh mảnh nhưng may mắn có những bàn tay và cườm tay mạnh mẽ nên cũng làm xong. Vào các buổi chiều, cô luôn mang những quần áo khô sạch ra ngồi ở góc phòng trước khâu vá hoặc mạng lại những chiếc vớ của Manly.
Những ngày Chủ Nhật, họ vẫn luôn đi dạo xe và khi những con ngựa xoải vó trên đồng cỏ Laura và Manly hát cùng nhau những bài ca của học sinh thuở nào. Bài hát cả hai ưa thích nhất là bài Chớ Rời Trang Trại, Hỡi Các Chàng Trai:
Bao câu chuyện đường xa xứ lạ
Nào mỏ vàng, mỏ bạc cực giàu sang
Nông trại chúng ta đâu hề thua kém
Hãy kiên gan cày cuốc ngày đêm
Hợp ca:
Đừng vội vã bỏ quên cày cuốc
Đừng viển vông hấp tấp lên đường
Hãy bền lòng sống cùng trang trại
Đừng viển vông hấp tấp lên đường!
Laura nghĩ tới những hạt lúa mì vàng chóe cất trong căn lều trên đất trại và thấy vui mừng.
Những ngày này, các cuộc dạo xe thường ngắn vì công việc cày đất khá nặng nhọc với Skip và Barnum, cặp ngựa kéo xinh đẹp và nhanh nhẹn.
Manly nói chúng không đủ lớn mạnh để cày phá hết diện tích đất mới. Một hôm anh từ thị trấn trở về dắt theo hai con ngựa lớn cột ở sau xe và kéo theo một chiếc cày mới. Manly nói bây giờ anh có thể đóng bốn con ngựa vào chiếc cày lớn. Thế là không còn lo lắng nhiều về việc cày vỡ thêm đất cho mùa vụ năm tới nữa. Ngựa và cày là món hời vì chủ của chúng đang bán vội mọi thứ để ra đi. Ông ta đã bán tất cả đồ đạc và nông trại cho một người từ miền đông tới để đi xa hơn về miền Tây, nhận khai thác một khu đất trại khác ở một vùng mà chính phủ có thể còn cấp đất.
Chiếc cày được ngã giá năm mươi đô la nhưng Manly chỉ trả trước một nửa và ghi lại số còn thiếu để thanh toán vào năm sau. Chiếc cày tạo một luống cày rộng tới mười sáu inch ngay trong vùng đất dầy cỏ và sẽ phá thêm cho Manly nhiều mẫu đất để sẵn sàng trồng trọt nếu anh dùng nó thay thế cho chiếc cày nhỏ cũ.
Sau đó, Laura thường ra đồng vào buổi sáng giúp đóng bốn con ngựa vào chiếc cày. Cô học cách điều khiển ngựa cách cầm cày và thỉnh thoảng cày nhiều luống quanh cánh đồng. Cô nghĩ công việc thật thú vị.
Một thời gian ngắn sau chuyện này, Manly lại từ thị trấn về và sau xe cột một con ngựa nhỏ màu xám thuộc loại ngựa của người da đỏ. Anh nói với Laura:
– Đây là thứ để em chơi đùa với nó. Và chớ để anh nghe nói thêm về chuyện Bố đã không chịu dạy cho em cách cưỡi ngựa. Con ngựa này rất ngoan và sẽ không làm em bị đau đâu.
Laura ngắm con ngựa và thấy thích nó. Cô nói:
– Em sẽ gọi nó là Trixy.
Con ngựa có bàn chân nhỏ, những cẳng chân hoàn hảo phẳng phiu. Đầu nó nhỏ nhắn với một chiếc mũi thật đẹp và những chiếc tai nhọn luôn cảnh giác. Nó có cặp mắt lớn nhanh nhẹn nhưng hiền hòa, bờm và đuôi đều dầy và dài thượt. Sau bữa ăn tối hôm đó, Laura chọn theo những hình diễn tả trong tập cataloge Montgomery Ward’s lấy một bộ yên cho con ngựa và đặt mua vào chuyến gửi hàng sớm nhất cho thị trấn. Cô nôn nóng chờ đợi bộ yên được gửi đến và rút ngắn thời gian hai tuần bằng cách làm quen với Trixy. Bộ yên được làm hết thảy bằng da, màu vàng nhạt và những mũi khâu kiểu với các mảnh trang trí bằng kền.
Manly nói:
– Bây giờ anh sẽ đặt bộ yên lên lưng Trixy và em với nó sẽ cùng nhau học. Anh chắc chắn là nó rất ngoan ngay cả khi nó chưa từng bị cưỡi bao giờ, nhưng tốt hơn là hướng nó về những khu đất đã cày rồi. Đất đó khiến nó khó phóng nhanh nên không thể nhảy phá và là nơi mềm nên nếu có bị ngã em cũng không bị ngã nặng.
Thế là khi Laura đã ngồi an toàn trên yên, đặt bàn chân trái vào chiếc bàn đạp bằng da, đầu gối phải của cô quàng vừa khít trên mẫu yên, Manly buông cương hàm ra và Laura cùng Trixy chạy về khu đất đã cày xong. Trixy rất ngoan và chạy thật êm dù nó sợ khi váy của Laura bay trong gió. Laura không hề bị ngã và ngày qua ngày người và ngựa cùng học với nhau.
Tất cả như bị kìm chân lại trong mùa thu. Đêm đầy sương giá và không bao lâu mặt đất đã đóng băng. Việc cày phá thêm năm mươi mẫu đất gần hoàn tất. Lúc này không còn những chuyến dạo xe chiều Chủ Nhật nữa. Skip và Barnum đang quá mệt với việc kéo cày nên cần phải cho chúng có những ngày nghỉ. Thay vào đó là những cuộc đi dạo dài trên lưng ngựa vì Manly đã có chiếc yên riêng cho con ngựa nhỏ của anh. Fly và Trixy không có việc làm nào khác ngoài sự sẵn sàng cho những chuyến đi.
Laura và Trixy cùng tập phóng nhảy và xoải vó đều đặn. Một bước phóng ngắn đưa cả hai từ một mé đường vọt qua vết bánh xe đáp xuống khoảng cỏ dày ở giữa. Một bước nhảy tiếp theo đưa cả hai qua một vệt bánh xe khác. Trixy nhẹ nhàng đến nỗi thoăn thoắt nhún nhẩy những bàn chân xinh xắn không một tiếng động lớn.
Một ngày khi đang cùng phóng xuống một con đường, Manly nói:
– Chà, được lắm! Trixy nhảy những bước ngắn cực lẹ nhưng Fly có thể ăn đứt nó về nước phi nhanh.
Và, anh cho Fly phóng đi. Laura cúi thấp xuống sát cổ Trixy, chạm nhẹ chiếc roi vào người nó và ráng sức bắt chước gần giống tiếng hét của một người chăn bò. Trixy lướt lên trước như một lằn tên bỏ Fly lại phía sau. Laura kìm nó ngưng lại ngồi nín thở một lát trên yên chờ Manly theo tới. Nhưng khi Almanzo phản đối về việc phóng đi đột ngột, cô nói một cách thoải mái:
– Ô, Trixy nói với em rằng nó còn rất nhiều thời giờ.
Sau đó là nhiều lần đọ sức mà Trixy chạy nhanh hơn thường là trong chuyến đi dài hai mươi dặm trên đồng cỏ trước giờ ăn điểm tâm.
Đó là thời gian hạnh phúc cho cả hai qua tình cảm dành cho nhau tăng dần theo mong ước.
Đôi lúc Laura nghĩ về việc kiếm thêm lợi tức và băn khoăn. Có lần cô để dành kem một cách kỹ lưỡng và gửi một hũ bơ lạt ra bán tại thị trấn với ý nghĩ góp thêm vào phí khoản mua tạp phẩm của Manly.
Cùng với bơ, cô gửi kèm năm tá trứng vì đám gà mái kiếm ăn quanh quẩn bên nhà kho và các đống rơm đang đẻ rất nhiều trứng.
Nhưng Manly mang bơ về. Không một cửa hàng nào ở thị trấn muốn nhận thứ bơ đó và anh chỉ có thể bán mỗi tá trứng với giá năm xu. Laura không thể giúp gì thêm theo cách đó. Nhưng tại sao lo nghĩ về việc này? Manly không cần.
Khi cày phá đất xong thì lán cỏ khô phía sau nhà đã gọn gàng hơn để chờ mùa đông. Đó là một nơi ấm áp cho gia súc với cỏ khô chất chặt sát sườn nhà khắp các phía. Thậm chí cỏ khô chất lên tới mái, dày khoảng bốn bộ dưới hàng hiên và dày hơn ở khoảng dưới nóc nhà để tạo thành một mặt nghiêng thoát nước.
Với chiếc dao dài phạt cỏ khô, Manly khoét hai lỗ hổng xuyên qua đống cỏ ở phía nam lán kho.
Anh đã tạo những ô cửa sổ bằng những lỗ hổng ở bên trong lán, vì anh nói, cỏ phải được soi sáng ngay cả khi các cửa ra vào đóng lại.
Khi lán đã được sắp xếp gọn gàng cũng là thời gian xẻ trữ thịt.
Nhưng, người xẻ thịt đầu tiên là Ole Larsen, người hàng xóm ở phía bên kia đường. Ông Larsen là người thường xuyên mượn đồ dùng. Đây là lý do gây ra bất hòa giữa Manly và Laura vì Laura không chịu nổi việc mượn đồ dùng cho đến hư hao và ít khi trả lại. Mỗi khi nhìn thấy Manly lội bộ tới cánh đồng ở mãi phía sau nhà Ole Larsen để kiếm một thứ máy móc lẽ ra phải nằm gọn trong lán kho của mình, cô đều không nén nổi cơn giận. Nhưng Manly nhắc phải nghĩ đến tình lối xóm.
Cho nên, lúc ông Larsen tới hỏi mượn chiếc thùng để lo cạo lông con heo lớn đang sắp giết thịt, cô đã nói ông cứ mang đi. Manly đang vào thị trấn nhưng cô biết chắc anh sẽ cho mượn.
Chỉ vài phút, ông Larsen trở lại mượn thêm chiếc nồi hơi chứa nước sôi để cạo lông con heo lớn.
Không lâu sau ông lại tới mượn cô mấy con dao để xẻ thịt và tiếp tục tới thêm nữa mượn cô hòn đá mài để mài dao cho bén hơn. Laura cáu kỉnh tự nhủ nếu ông còn đến nữa để mượn con heo lớn của vợ chồng cô về cạo lông xẻ thịt cô cũng nhắc ông cứ việc bắt mang đi. Nhưng ông ta đã có con heo riêng của mình.
Sau hết, ông ta không hề mang biếu hàng xóm một miếng thịt tươi nào như mọi người vẫn thường làm.
Vài ngày sau, Manly giết con heo mập mạp của mình và Laura lần đầu tự lo làm các món xúc xích, giò thủ và ướp mỡ tất cả số thịt. Đùi, vai và sườn đều được làm đông lạnh trong nhà kho còn mỡ được ướp muối trong một thùng nhỏ.
Laura hiểu ra rằng làm một mình khác hẳn khi làm phụ Mẹ. Nhưng đây là một phần công việc của cô và cô cần phải hoàn thành, dù cô ghét mùi mỡ nóng và việc nhìn thấy quá nhiều thịt sống khiến cô ngán ăn mọi thứ.
Chính thời gian này ban giám hiệu trường học đem tới trả nốt cô số tiền lương dạy học tháng cuối trong học kỳ vừa qua. Số tiền khiến Laura cảm thấy mình dư dả và bắt đầu tính toán nên chi tiêu ra sao. Manly bảo nếu cô mua một con ngựa con cô có thể nhân đôi số tiền của mình trong một thời gian ngắn bằng cách bán con ngựa khi nó lớn hơn. Thế là họ quyết định làm như thế và Manly mua về một con ngựa hồng tròn hai tuổi với triển vọng lớn rất nhanh.
Laura không quan tâm đặt tên cho con ngựa. Có ích gì việc đó khi con ngựa chỉ được nuôi để bán đi? Nhưng con vật được chăm nuôi rất kỹ, được chải chuốt chăm sóc chu đáo để nó có thể lớn mau.
Một ngày gió lớn, Manly vào thị trấn từ sớm để Laura ở nhà một mình. Cô đã quen với việc ở nhà một mình nên không nghĩ ngợi gì nhưng gió thổi giá buốt đến nỗi cô không mở cửa trước. Khung cửa còn nguyên ổ khóa từ trong đêm. Giữa chừng buổi sáng đang bận rộn với công việc, Laura chợt nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một đám người ngựa đang băng ngang đồng cỏ tiến tới từ phía đông nam. Cô thắc mắc sao những người này lại không di chuyển theo đường cái. Khi họ tới gần hơn, cô đếm cả thảy năm người và nhận ra đều là người da đỏ.
Laura thường nhìn thấy người da đỏ và không sợ hãi gì, nhưng cô cảm thấy tim cô như nhảy lên khi họ tiến thẳng tới căn nhà và tìm cách tự mở khung cửa ra vào phía trước và không gõ cửa. Cô mừng là cửa trước vẫn còn khóa, mau chóng lẻn vào phòng sau và khóa cửa lại.
Những người da đỏ đảo vòng quanh nhà tới cửa sau và cố mở cửa. Lúc đó, họ nhìn thấy Laura qua cửa sổ và ra dấu cho cô mở cửa rồi ra dấu cho biết họ sẽ không đụng chạm tới cô. Nhưng Laura lắc đầu, nhắc họ hãy đi khỏi. Có thể họ chỉ muốn một thứ gì ăn nhưng không ai có thể nói chắc thế nào.
Chỉ khoảng ba năm trước, những người da đỏ gần như đã sẵn sàng nổi loạn trên một đoạn đường miền tây và ngay lúc này họ vẫn thường quấy phá các trại làm đường sắt.
Cô không mở cửa nhưng theo dõi họ khi họ nói huyên thuyên với nhau. Cô không thể bắt kịp một lời nào mà cô có thể hiểu và hết sức sợ. Họ không hành động gì. Vậy sao họ không bỏ đi?
Thay vì thế, họ kéo về phía lán kho, nơi đang treo chiếc yên ngựa mới của cô và có Trixy ở đó… Trixy! Người bạn và cục cưng của cô!
Laura khiếp hãi. Ở trong nhà, cô tương đối an toàn vì họ không dễ phá nổi cửa để đột nhập.
Nhưng lúc này cô cũng nổi giận và luôn luôn cô hành động tức khắc. Xô bung cánh cửa, cô chạy thẳng tới lán kho, dừng lại giữa cửa ra lệnh cho những người da đỏ bước ra. Một người đang sờ mó lớp da của chiếc yên ngựa và một người đứng trong ngăn chuồng của Trixy. Trixy cũng kinh sợ. Nó không bao giờ thích người lạ và đang kéo chiếc dây buộc đầu run rẩy.
Mấy người da đỏ khác đang xem chiếc yên của Manly cùng bộ cương đóng ngựa vào xe với những mảnh trang trí bằng kền. Nhưng tất cả đều kéo tới bao quanh Laura ở ngay phía ngoài cửa lán.
Cô quát lớn với họ và dậm mạnh chân. Đầu cô để trần và những bím tóc tung bay theo gió trong khi mắt cô nảy lửa như cô vẫn thường thế khi giận dữ hoặc khi bị kích động.
Những người da đỏ chỉ im lặng ngắm cô một hồi rồi một người phát ra một tiếng không thể nhận biết rõ và đặt bàn tay lên cánh tay của Laura. Nhanh như ánh chớp, cô thẳng tay tát thật mạnh vào mặt người này.
Gã có vẻ nổi giận, xấn lên nhưng tất cả những người khác đều cười lớn và một người hình như là thủ lĩnh lệnh cho gã dừng lại. Rồi với những dấu hiệu chỉ vào mình, vào con ngựa của mình và với một vòng cánh tay hướng về phía miền tây, người đó nói:
– Cô đi-tôi-làm-vợ?
Laura lại lắc đầu, dậm mạnh chân ra hiệu cho họ hãy đem những con ngựa của họ đi khỏi ngay.
Và họ đi, cưỡi trên những con ngựa nhỏ không có yên cương.
Nhưng khi họ phóng đi, người thủ lĩnh quay lại nhìn Laura vẫn đang đứng giữa những cơn gió thổi mạnh cuốn tung chiếc váy quanh người cùng những bím tóc và ngó theo họ băng ngang đồng cỏ nhắm hướng miền tây.
Những con ngỗng trời đang bay về phía nam. Ban ngày trên nền trời dầy đặc các đàn ngỗng bay theo hình chữ V với tiếng kêu của những con đầu đàn và tiếng trả lời của những con bay sau vang lên liên tục hình như chỗ nào cũng có âm thanh. Ngay cả trong đêm, tiếng ngỗng cũng vang lên bất tận tựa hồ chúng đang dẫn đường cho cái lạnh từ phương bắc tràn xuống.
Laura thích ngắm những đàn ngỗng bay cao như đang chạm vào nền trời xanh theo những hình chữ V lớn hoặc hình chữ V nhỏ hơn với con đầu đàn ở ngay điểm nhọn kéo theo những con khác di chuyển như một dòng nước chảy ở phía sau nhưng lúc nào cũng giữ nguyên hình chữ V hoàn hảo. Cô cũng thích nghe âm vang những tiếng kêu hoong, hoong của chúng. Đặc biệt khi cất lên lẻ loi trong đêm, âm vang của tiếng kêu ấy có một vẻ gì vừa hoang dã vừa tự do xuyên qua màn tối giống hệt một lời réo gọi gần như khó cưỡng lại. Laura đã không biết bao lâu mong được mọc cánh để bay theo.
Manly bảo:
– Các cụ vẫn bảo “mọi thứ đều dễ thương khi tiếng ngỗng kêu trên cao” nhưng anh tin là mình sắp có một mùa đông dữ dội khi những con ngỗng bay cao và hối hả như vậy. Chúng không dám ngưng lại trên các hồ nước để nghỉ ngơi và ăn uống mà hấp tấp mở đường cho một cơn bão.
Nhiều ngày, những con ngỗng trời mải miết bay về hướng nam rồi tới một buổi chiều nắng nặng nề, một dải mây đen kéo dài thấp ngang chân trời tây bắc. Dải mây vươn lên cao hơn, cao hơn mãi, cho tới khi ánh nắng đột ngột bị che phủ và gió gào hú ào tới rồi khắp nơi bị xóa nhòa trong một màn tuyết quay cuồng.
Laura đang ở nhà một mình khi gió thốc vào góc nhà phía tây bắc mạnh tới nỗi toàn thể căn nhà rung lên. Cô chạy vội tới bên cửa sổ nhưng chỉ nhìn thấy một bức tường trắng toát dựng lên phía ngoài ô kính. Manly đang trong lán và ngay khi tiếng gió hú đột ngột vang lên anh cũng nhìn qua cửa sổ.
Lúc đó dù đang giữa buổi chiều, anh đã cho ngựa và bò ăn xong bữa tối, vắt xong sữa cho con bò cái vào chiếc xô nhỏ có rắc một ít muối. Anh cẩn thận đóng cửa lán lại, buộc chặt rồi bước lên nhà. Ngay khi anh vừa rời khỏi cửa lán, một đợt gió cực mạnh quất thẳng vào người anh. Gió hình như từ mọi hướng dồn đến cùng một lúc. Quay về bất kỳ phía nào, anh cũng thấy gió thốc thẳng vào mặt. Anh biết chắc nhà nằm ở đâu nhưng không thể nhìn thấy gì. Anh không nhìn thấy gì ngoài một màn trắng. Hơi lạnh tăng thêm và tuyết là một đám bụi băng bám đầy trên tai, trên mắt anh. Khi hít thở, anh thấy bị nghẹn lại.
Sau vài bước đi, anh không còn nhìn thấy lán kho ở đâu nữa. Anh đã đứng trơ trọi trong một vùng trắng xóa đang quay cuồng.
Xoay mặt về hướng bên phải, Manly bước lên, nhưng không bao lâu anh biết rằng anh đã đi đủ xa để tới chỗ căn nhà mà vẫn không thể nhìn thấy. Thêm vài bước nữa, anh đụng phải chiếc xe cũ mà anh bỏ cách nhà một khoảng về phía nam. Mặc dù anh giữ đúng hướng gió ngược, gió lại thổi tới từ hướng nam nhưng lúc này anh đã biết rõ mình đang ở đâu. Thế là lại xoay mặt đổi hướng lại cho đúng, anh tiếp tục bước tới. Thêm một lần nữa, anh tính là đã tới nhà nhưng vẫn không thấy. Nếu bối rối thất vọng, anh sẽ không tìm thấy nhà và đi lạc ra ngoài đồng cỏ hoặc là sẽ bị chết cóng ở cách nhà chỉ chừng vài bước chân trước khi cơn bão chấm dứt. Không một tiếng kêu nào của anh có thể được nghe thấy trong tiếng gió. Được, anh cần phải đi thêm một đoạn xa hơn nữa để tránh đứng im. Thêm một bước chân và vai anh thoáng chạm nhẹ vào một thứ gì đó. Anh đặt bàn tay lên và sờ thấy là một góc nhà.
Nhà đây rồi! Anh gần như sắp tách khỏi nó và bước ra ngoài trời bão.
Bám chắc tay vào bờ vách, anh lần theo và đến được cửa sau.
Bão thổi xô anh vào trong khi anh mở cánh cửa. Anh đứng và chớp mắt liên hồi cho tuyết rơi khỏi mắt trong hơi ấm và mái che của căn nhà mà anh suýt bị lạc xa. Trong tay anh vẫn còn chiếc xô sữa.
Trong lúc anh vật lộn với cơn bão, sữa không tràn ra vì đã đông cứng lại.
Cơn bão hoành hành suốt ba ngày đêm. Trước khi Manly đi lại lán kho bình thường, anh phải lần theo vách nhà tới góc buộc dây phơi quần áo. Một bàn tay bám chặt sợi dây, anh lần theo tới sau nhà.
Cởi sợi dây ở góc buộc, anh lần quanh căn nhà tới cửa và buộc dây tại đó. Anh nối vào đầu dây một khúc dây ngắn hơn, sợi dây khô mà anh kéo lên từ trong phòng chứa đồ. Lúc này, vừa mở cuộn dây, anh vừa đi tới đống cỏ khô ở trước cửa lán kho, neo chắc sợi dây và theo nó quay về nhà bình yên. Sau đó, anh tới kho một lần mỗi ngày để chăm lo cho đám gia súc.
Trong thời gian cơn bão gào hú quật quã bên ngoài, Laura và Manly ngồi ở trong nhà. Laura giữ cho lò sưởi cháy đều với số than cất trong phòng chứa đồ. Cô nấu nướng với những món tồn trữ trong phòng chứa thực phẩm hoặc dưới hầm và ca hát khi ngồi đan vào buổi chiều. Con chó già Shep và con mèo nằm một cách thân thiện trên tấm thảm trước lò bếp và hơi ấm luôn có đều trong ngôi nhà nhỏ tiện nghi đứng vững chãi giữa cơn quật quã mù mịt.
Cuối buổi chiều thứ tư, gió lắng xuống. Nó không còn sức xoáy cuộn và thổi dồn những mảnh tuyết rời bay thẳng trên mặt đất, gom thành những cụm cứng nằm rải rác khắp đồng cỏ giữa những mảnh đất trống. Nắng lại chiếu thứ ánh sáng còn đọng sương với những quầng nhật ảo khổng lồ dựng sát hai bên. Và trời lạnh buốt! Laura và Manly ra ngoài ngắm quang cảnh tan hoang. Tai họ chưa hết dư vang của tiếng bão khua đập và trong cái tĩnh lặng nối theo vẫn có một vẻ gì bối rối. Manly nói:
– Trận bão này rất tệ hại. Mình sẽ nghe nói tới nhiều mất mát do nó gây ra.
Laura ngắm làn khói bốc lên từ ống khói trong căn nhà hàng xóm bên kia đường. Suốt ba ngày cô không thể nhìn thấy căn nhà đó. Cô nói:
– Gia đình Larsen cũng ổn cả.
Hôm sau, Manly đánh xe vào thị trấn mua thêm vài món đồ và nghe ngóng tin tức.
Ngôi nhà sáng sủa và vui hẳn lên khi anh trở về. Những tia sáng cuối cùng của mặt trời đang chiếu qua ô cửa sổ phía nam. Laura giúp anh cởi áo khoác khi anh từ lán kho lên nhà, sau khi thả ngựa và lo cho đám gia súc ăn tối.
Nhưng Manly có vẻ suy nghĩ. Sau khi ăn bữa tối xong, anh kể các tin tức cho Laura nghe.
Một người đàn ông ở phía nam thị trấn đang ở nhà kho khi bão tới như tình trạng Manly và đã bị lạc khi trở về nhà. Ông ta đi lang thang ra ngoài đồng cỏ và sau khi bão dứt được tìm thấy chỉ còn là một cái xác chết cóng.
Ba đứa nhỏ trên đường từ trường học trở về cũng bị lạc nhưng gặp một đống cỏ khô và chui vào trong đó. Chúng ôm lấy nhau để giữ hơi ấm và bị tuyết đóng cứng. Khi bão ngưng, đứa lớn nhất, một đứa con trai, đã đào lỗ chui ra khỏi tuyết và mọi người tìm được chúng. Chúng đói lả nhưng không bị chết cóng.
Tầm trôi dạt của gia súc trước khi cơn bão dứt xa hàng trăm dặm. Lâm vào cảnh mù mịt và bối rối, chúng chạy thẳng lên bờ cao của sông Cottonwood, nhiều con sa xuống mặt sông đóng băng, quẫy lộn rồi chìm trong nước và băng tuyết cho tới khi bị ngộp và chết cóng. Lúc này người ta đang lôi chúng lên khỏi sông, có hàng trăm con đang được lột da để giữ lại.
Cơn bão đến quá sớm so với mùa bão khiến mọi người đều bị bất ngờ và rất nhiều người bị vùi trong tuyết đến độ bị liệt hẳn bàn tay hoặc bàn chân. Không bao lâu nữa sẽ có bão tiếp nhưng lúc này mọi người đã chuẩn bị sẵn và không thể bị thiệt hại nặng như thế.
Thời tiết quá lạnh không còng thích hợp cho những chuyến cưỡi ngựa. Thêm nữa, mặt đất đã bị tuyết phủ kín nên Manly thắng ngựa vào cỗ xe trượt trong những buổi chiều Chủ Nhật. Rồi anh cùng Laura lái xe chạy quanh đây đó, qua trại của Bố để thăm gia đình, tới gia đình Boast, những người bạn già sống cách nhiều dặm về phía đông. Nhưng các chuyến xe đều luôn luôn rất ngắn, chỉ trong khoảng từ hai mươi tới bốn mươi dặm. Lúc này rất nguy hiểm vì bão có thể ập đến thình lình ngay khi ở cách xa nhà.
Barnum và Skip không còn phải làm việc nên rất mập mạp, hăng hái và thích thú được kéo xe đi dạo thật nhiều cho Laura và Manly. Chúng như cố ý nhảy nhót cho những chiếc chuông vang lên vui vẻ hơn trong khi tai chúng co giật cảnh giác và những cặp mắt sáng long lanh.
Những con ngựa nhỏ Trixy, Fly và cặp ngựa kéo cày Kate, Bill cũng trở nên mập mạp trong lán kho với việc ẩn mình sau những đống cỏ khô che khuất sân sau.
Những ngày nghỉ đã đến gần và cần phải làm một thứ gì đó cho dịp đó. Gia đình Boast và gia đình Ingalls luôn cùng nhau họp mặt vào những dịp nghỉ khi có thể làm được. Bữa ăn trưa ngày Lễ Tạ Ơn ở nhà Boast rồi bữa ăn trưa Giáng Sinh ở nhà Ingalls. Bây giờ, với Laura và Manly lại có thêm một gia đình nữa và tất cả đã thỏa thuận thêm một dịp họp mặt khác. Mừng Năm Mới sẽ được tổ chức tại gia đình Wilder.
Quà Giáng Sinh là thứ khó nghĩ vì mùa màng đã dốc ra hết, nhưng Manly đã đóng cho hai cô em nhỏ của Laura những cỗ xe trượt tuyết và cả hai đã mua kẹo Giáng Sinh cho tất cả mọi người.
Với chính mình, họ quyết định sẽ mua một món quà chung là món gì cả hai đều có thể dùng và cùng ưa thích. Sau khi xem bản cataloge Montgomery Ward, họ chọn một bộ đồ ăn bằng thủy tinh. Họ cần bộ đồ để bày trên bàn ăn và có một bộ đồ rất xinh được quảng cáo gồm một chén đựng đường, một bình chứa muỗng, một đĩa bơ, sáu chiếc đĩa chứa nước sốt và một chiếc đĩa lớn hình bầu dục dành bày bánh mì. Trên chiếc đĩa lớn này có hình những bông lúa nổi lên trên mặt thủy tinh với dòng chữ bọc xung quanh: Xin ban cho chúng con phần bánh ăn ngày hôm nay.
Cả hai đều thích thú với món quà ngay khi chiếc hộp từ Chicago gửi tới và được mở ra.
Không bao lâu những ngày nghỉ đã trôi qua và trong tháng Hai là kỷ niệm sinh nhật lần thứ mười chín của Laura. Kỷ niệm sinh nhật lần thứ hai mươi chín của Manly tới sau đúng một tuần nên họ quyết định tổ chức kỷ niệm sinh nhật chung vào ngày Chủ Nhật ở giữa hai ngày.
Không có gì dềnh dàng trong ngày kỷ niệm ngoài chiếc bánh sinh nhật lớn chung cho cả hai và thêm một ít bánh trái cùng thức ăn.
Laura đã trở thành một tay nấu nướng lành nghề và một chuyên gia về làm bánh.
Với công việc và vui chơi, trong nắng ấm và giông bão, mùa đông trôi qua. Có rất ít khách viếng thăm và mời họp bạn vì láng giềng đều ở cách xa, ngoại trừ gia đình Larsen ở phía bên kia đường, và ngày rất ngắn. Tuy thế, Laura không bao giờ thấy cô đơn. Cô yêu ngôi nhà nhỏ của mình và thích công việc trong nhà. Luôn luôn bên cạnh cô có Shep và con mèo rồi cô còn có những con ngựa, những con bò cái ở trong chuồng để tới thăm chúng. Cô nghĩ như thế cũng thích như có khách thăm viếng mỗi ngày.
Khi Trixy liếm bàn tay cô hoặc dúi chiếc mũi mềm mại của nó vào vai cô hoặc khi Skip, gã tinh quái, xục tìm trong túi của cô một miếng đường, cô cảm thấy chúng là những người bạn rất hợp ý.
Những con ngỗng trời đang từ miền nam trở về. Chúng bay thật cao từ hồ nước này qua hồ nước khác, nơi chúng thả nổi trên mặt nước để nghỉ ngơi và lùng kiếm mồi dọc các mé bờ.
Tuyết không còn trên mặt đất và dù đêm chưa hết lạnh, gió vãn giá buốt, ánh nắng đã ấm hơn và mùa xuân đang tới. Manly đang lo cày bừa để hoàn thành việc chuẩn bị đất cho việc gieo hạt giốn lúa mì và lúa mạch. Anh phải bắt đầu công việc sớm vì có tới một trăm mẫu lúa mì và năm mươi mẫu lúa mạch trên đất trại. Trong căn nhà lều trên đất trại, Laura giữ những túi đựng trong lúc anh xúc hạt lúa mì đổ vào. Anh chở tất cả về lán kho rồi đem đi gieo. Lều trại rất lạnh. Các túi lúa rất thô nhám và hạt lúa đầy bụi bặm.
Ngồi ngắm những hạt lúa mì no tròn chảy vào trong miệng túi mở rộng khiến Laura chóng mặt.
Nếu cô rời mắt đi, chúng sẽ tràn ngay vào những tờ báo dán trên vách lều và những dòng chữ cứ dâng lên trước mắt cô. Cô không có lý do bực bội vì nhiều chữ đảo ngược lại nhưng cô cứ phải đọc chúng bằng mọi cách. Cô không thể nào không để mắt tới chúng. Những từ rồi lại những từ! Khắp nơi đầy những từ và những hạt lúa mì! Rồi cô nghe thấy Manly lên tiếng:
– Ngồi nghỉ một lát đi! Em mệt rồi.
Thế là cô ngồi xuống, nhưng cô không mệt. Cô muốn bệnh. Sáng hôm sau cô thấy tệ hơn nhiều và Manly phải tự lo bữa ăn điểm tâm cho mình.
Nhiều ngày cô choáng váng mỗi khi cô rời khỏi giường. Bác sĩ nhắc cô phải nằm im tĩnh dưỡng. Ông ta cam đoan là không bao lâu nữa cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn và trong khoảng ít tháng, chính xác là sau chín tháng, cô sẽ hoàn toàn ổn hết. Laura sắp có em bé.
Thì ra là thế! Tốt, cô không cần lẩn tránh nữa. Cô phải đi lại loanh quanh và làm công việc trong nhà để Manly có thể lo mùa màng. Có quá nhiều thứ phụ thuộc vào vụ mùa năm nay và không có tiền thuê mướn người.
Không bao lâu, Laura đã rón rén quanh nhà làm những thứ có thể làm và bất cứ khi nào cần sẽ làm dễ chịu cơn choáng váng bằng cách nằm nghỉ vài phút trên giường. Ngôi nhà nhỏ trở nên hơi dơ dáy vì cô không thể luôn luôn chăm lo đúng mức. Khi thấy khổ sở về công việc của mình, cô thỉnh thoảng mỉm cười nhăn nhó nhớ lại một câu nói của Mẹ:
– Kẻ nhảy múa phải trả công cho người chơi đàn.
Đúng, cô đang phải trả, nhưng cô cần làm việc. Cô cần giúp thật nhiều dù là việc gì.
Những hàng cây không lớn mau lắm. Thời tiết khô nóng của mùa hè không tốt cho chúng và chúng cần được chăm sóc kỹ hơn thêm nhiều năm từ lúc này để mười mẫu cây giữ đủ số lượng cần thiết cho việc xác nhận chủ quyền đất trên khu trại cây này.
Cho nên Manly cày xung quanh những cây nhỏ, phủ bồi cho chúng bằng những chất bón lấy từ khu sân nhà kho.
Laura nhớ những chuyến dạo xe trên đồng cỏ mướt xanh trong không khí tươi mát đầu xuân.
Cô nhớ những bông hoa tím hoang dã với hương thơm lan tỏa, nhưng khi những đóa hoa hồng dại nở vào tháng Sáu, cô đã có thể ngồi trên xe sau Skip và Barnum đi dọc những con đường quê có hoa hồng đồng cỏ mọc thành những bụi thấp rậm rạp khoe từ màu hồng nhạt tới màu đỏ sậm và không khí đượm mùi hương dịu ngọt. Trong một chuyến đi dạo như thế, thình lình cô hỏi sau một hồi im lặng:
– Mình sẽ đặt tên con là gì?
Manly đáp:
– Lúc này mình chưa thể đặt tên được vì mình không biết nó sẽ là con trai hay con gái.
Sau một lát im lặng nữa, Laura nói:
– Nó sẽ là một đứa con gái và mình sẽ gọi nó là Rose.
Mùa xuân đó thường có mưa. Mưa kéo qua mùa hè và những cây nhỏ đủ sức đứng vững để khua vẫy những mảnh lá xanh trong gió đồng thời mỗi ngày đều vươn lên cao hơn. Những cọng hoa cỏ dại màu xanh da trời bừng lên khắp các thảm đất cao và trong các khu đầm lầy còn đọng nước ở những chỗ trũng, cỏ đầm lầy cũng mọc um tùm.
Và, chao ôi, lúa mì và lúa mạch đã lớn lên biết ngần nào! Nhờ trời mưa!
Ngày nối ngày qua đi và lúa mì vươn lên cao, mạnh mẽ, mượt mà thật đẹp. Rồi hạt lúa ngậm sữa và chỉ ít ngày nữa mùa vụ đã hoàn thành êm ả. Thậm chí lúc này trời có đổi tiết thành khô nóng thì mùa vụ vẫn thu hoạch tốt vì lúa mì đã chín.
Cuối cùng vào một ngày Manly từ ngoài đồng trở về. Anh đã xem xét khắp đồng và quyết định cắt lúa.
Anh nói vụ lúa thật hoàn toàn. Tất cả đều đạt mức bốn mươi giạ một mẫu và đều thuộc loại hạt hạng nhất. Giá lúa đã lên tới bảy mươi lăm xu một giạ và giao hàng ngay tại nhà máy xay xát trong thị trấn. Anh nói:
– Anh đã chẳng nói với em rằng mọi thứ đều ngang nhau sao? Người giàu có đá trong mùa hè nhưng kẻ nghèo lượm đá trong mùa đông.
Anh cười lớn và Laura cười với anh. Thật vô cùng tuyệt vời.
Buổi sáng, Manly phải vào thị trấn mua máy cắt bó lúa mới để thu hoạch lúa mì. Anh đã chờ cho tới khi biết chắc là một vụ mùa tốt mới đi mua máy vì chiếc máy khá đắt, tới hai trăm đô la.
Nhưng anh chỉ phải trả một nửa tiền sau khi đập xong lúa và nửa còn lại được thanh toán sau khi thu hoạch lúa vào mùa sau. Anh chỉ phải thanh toán tám phần trăm tiền lời tính trên số tiền trả vào mùa sau và có thể cầm thế một món đồ cá nhân và những con bò cái để đảm bảo số nợ. Manly vào thị trấn sớm vì anh muốn quay về kịp để bắt đầu cắt lúa.
Laura tự hào khi Manly lái xe chở chiếc máy vào trong sân. Cô bước ra xem máy trong lúc anh thắng bốn con ngựa vào xe để khởi sự ra đồng lúa mạch. Lúa mạch chín nhiều nhất nên anh bắt đầu cắt lúa mạch trước.
Khi Laura quay vào trong nhà, cô tính thầm trong đầu một bài toán – một trăm mẫu với bốn mươi giạ một mẫu thì có bốn ngàn giạ lúa mì. Bốn ngàn giạ lúa mì mã mỗi giạ bảy mươi lăm xu thì… Ô, có bao nhiêu đây? Cô cầm cây bút chì lên. Bốn ngàn giạ nhân với bảy mươi lăm xu thành ra ba ngàn đô la. Không thể tin nổi! Vậy mà đúng thế! Họ giàu thực rồi! Cô đã nói kẻ nghèo lượm đá của mình!
Họ có thể trả tiền mua máy gặt và món nợ do Manly mua cào cỏ một năm trước mà không thanh toán nổi vì mùa vụ năm đó thất bát. Số nợ bảy mươi lăm đô la, số nợ bốn mươi lăm đô la và việc thế chấp Skip và Barnum đều tùy thuộc vào việc thu hoạch lúa. Laura không nghĩ đến những số tiền lớn mà chỉ thấy ghét việc cầm thế những con ngựa. Cô gần như coi đó là một cuộc cầm thế chính Manly. Được rồi, bây giờ thì không bao lâu nữa, món nợ đó sẽ trả xong và trả xong cả số tiền mua chiếc cày lớn bằng cách cầm thế những con bò. Cô nghĩ còn một số nợ về những thứ dự trữ nhưng không nắm chắc. Dù sao những thứ này không nhiều lắm. Có lẽ cô có thể cần một người giúp làm các công việc cho tới khi cô sinh em bé xong. Khi đó cô có thể nghỉ ngơi, cô cần nghỉ ngơi, vì do lơ là với việc ăn uống, cô thiếu chất nuôi dưỡng và đã khá ốm yếu. Thật dễ chịu khi có một người khác lo nấu nướng. Lúc này mùi vị thức ăn luôn khiến cô muốn ói.
Manly đã cắt xong năm mươi mẫu lúa mạch bằng chiếc máy McCormick mới trong ngày hôm đó. Buổi tối anh hết sức mừng rỡ. Anh đã thu hoạch một mùa lúa mạch tuyệt vời và sáng sớm mai anh bắt đầu thu hoạch lúa mì.
Nhưng, sáng hôm sau, sau hai lần cắt thử quanh cánh đồng lúa mì, anh tháo ngựa và đưa về lán kho. Tốt hơn là hãy để thêm vài ngày nữa. Khi cắt thử, anh thấy lúa chưa chín đều như anh nghĩ và anh không có cơ hội thu hoạch loại hạt hạng nhất từ những bông lúa còn xanh. Nhưng lúa vẫn nặng hơn anh tính toán và nếu nó không đạt nổi hơn bốn mươi giạ một mẫu thì anh cũng lầm. Laura cảm thấy không đủ kiên nhẫn. Cô nôn nóng thấy lúa mì được cắt và trữ vào kho an toàn. Từ cửa sổ, cô có thể nhìn thấy chiếc máy gặt lúa mới sáng bóng đang đứng bên những bông lúa và cô nghĩ chính nó cũng nôn nóng.
Buổi trưa hôm đó, vợ chồng DeVoes ghé qua. Cora ngưng lại chơi trong lúc chồng chị, Walter đi vào thị trấn. Vợ chồng DeVoes cũng cùng trạc tuổi như Manly và Laura và họ làm đám cưới đã lâu. Laura và Cora rất thân với nhau và buổi chiều hôm đó thật dễ chịu ngoại trừ thời tiết hơi nóng nực hơn.
Buổi chiều dần trôi trong lúc thời tiết càng nóng hơn vì đứng gió một cách bất thường. Không khí thật ngột ngạt khó thở.
Khoảng ba giờ Manly từ nhà kho về và nói chắc là trời sắp mưa. Anh mừng đã không cắt lúa mì để phải bỏ nằm dẹp dưới mưa bão trước khi lo tụ nổi chúng. Trời âm u và gió nổi lên rồi ngưng lại nhưng trời tiếp tục sẫm tối hơn. Sau đó, gió thổi nhẹ nhàng hơn nhưng ánh nắng biến thành màu xanh biếc.
Rồi cơn bão ào đến. Mưa không lớn rồi những hạt mưa đá bắt đầu rơi, lúc đầu chỉ lác đác, kế tiếp trở thành dày hơn, quật xuống xối xả những hạt mưa lớn hơn và có nhiều viên đá to ngang với trái trứng.
Manly và Cora nhìn qua các ô cửa sổ ra ngoài. Họ không thể nhìn ra xa vì màn mưa mù mịt nhưng thấy rõ ông Larsen ở bên kia đường tới trước cửa nhà của ông ấy và bước ra. Rồi họ nhìn thấy ông ta ngã xuống và một người chạy ra khỏi cửa nắm bàn chân ông ta lôi vào nhà.
Manly nói:
– Đồ điên, ông ta vừa lãnh một viên đá vào đầu.
Mưa bão chấm dứt chỉ trong vòng hai mươi phút sau và khi họ nhìn xa ra cánh đồng, chiếc máy gặt vẫn đứng nguyên nhưng tất cả lúa mì đã nằm rạp xuống. Manly nói:
– Anh đoán chừng cơn mưa hốt hết lúa mì của mình rồi.
Nhưng Laura không thể lên tiếng nổi.
Rồi Manly chạy băng qua bên kia đường để coi chuyện gì xảy ra với ông Larsen. Vài phút sau, anh quay về và kể lại rằng ông Larsen bước ra lượm một viên đá lớn mà ông ta muốn đo kích cỡ.
Đúng lúc ông ta cúi xuống toan lượm viên đá thì một viên đá khác nện thẳng lên đầu. Ông ta bất tỉnh hồi lâu sau khi được lôi vào nhà nhưng lúc này đã ổn, ngoại trừ chỗ đau nhức trên đầu.
Manly tiếp:
– Bây giờ mình hãy làm món kem ướp lạnh. Em khuấy kem đi, Laura. Anh lo lượm đá để ướp lạnh.
Laura quay về phía Cora đang đứng im lặng nhìn qua cửa sổ. Cô hỏi:
– Bạn có thích món kem ướp lạnh để kỷ niệm hôm nay không, Cora?
Cora đáp:
– Không! Tôi đang muốn quay về nhà coi có chuyện gì xảy ra ở đó. Kem lạnh khiến tôi mắc nghẹn!
Cơn mưa chỉ kéo dài trong hai mươi phút nhưng để lại khắp nơi quang cảnh đổ nát với những vũng nước đọng, những hố lún do đá nện xuống. Những ô cửa sổ không có màn che đều bị đập vỡ.
Mặt đất phủ đầy những viên đá giống như được che dưới một lớp băng và những viên đá dồn lại thành từng cụm ở nhiều chỗ. Lá và cành của đám cây con bị tước khỏi thân cây và mặt trời tỏa ra làn sáng yếu ớt sũng nước trên những thân xác không còn nguyên vẹn. Laura nghĩ, đó là thân xác của những nỗ lực làm việc trọn một năm, thân xác của những hy vọng và những sắp xếp thích thú thoải mái. Rồi, sẽ không có những người tới đập lúa để phải lo nấu nướng. Laura vẫn khiếp sợ việc đập lúa. Như Mẹ thường nói:
– Trong cái thiệt hại lớn vẫn luôn có cái lợi nhỏ:
Laura thấy bực mình vì đã nghĩ tới một cái lợi nhỏ như thế.
Cô và Cora ngồi trắng nhợt người và im lặng cho tới lúc Walter lái xe tới trước cửa, giúp Cora bước lên và cho xe chạy đi gần như quên cả chào nhau do mải lo nghĩ tới việc phải mau trở về nhà để coi cơn bão có gây ra hậu quả tệ hại nào không.
Manly đã ra thăm đồng lúa mì và khi trở về, anh nói một cách tỉnh táo:
– Khỏi cần phải lo cắt lúa nữa. Cơn mưa đã đập hạt rụng hết xuống đất. Số lúa mì trị giá ba ngàn đô la đã được vùi xuống chỉ do một lần bất ổn trong năm.
Laura đang lẩm bẩm nói thầm:
– Kẻ nghèo lượm…
Manly hỏi:
– Chi đó?
Laura đáp:
– Em đang nói là lần này kẻ nghèo lượm đá trong mùa hè.
Hai giờ chiều hôm sau, những viên đá lớn vẫn nằm thành đống tại những vùng đất thấp.
Dù mọi kế hoạch đều đổ vỡ, những mảnh vụn vẫn được thu thập và gom lại thành một hình thù nào đó. Mùa đông đang tới. Than cần phải mua để dự trữ đủ. Phí khoản này tốn khoảng từ sáu mươi tới một trăm đô la. Hạt giống cũng cần cho vụ gieo trồng vào năm tới. Thêm vào đó là những khoản nợ về máy móc đang đến kỳ thanh toán.
Chiếc máy gặt chỉ được dùng cắt vẻn vẹn năm mươi mẫu lúa mạch, chiếc cày lớn, máy cắt cỏ, cào cỏ, máy gieo hạt dùng trong mùa xuân và một cỗ xe thùng mới. Cũng còn năm trăm đô la tiền vay bằng cầm thế ngôi nhà. Laura kêu lên:
– Cầm ngôi nhà năm trăm đô la! Ôi, em không biết có chuyện này!
Manly nói:
– Anh cho là không cần thiết phải khiến em lo nghĩ về chuyện đó.
Nhưng thứ gì có thể làm để giải quyết hết thảy những món nợ này, và ngày hôm sau anh vào thị trấn để tìm kiếm. Có lẽ anh có thể nâng món tiền vay bằng cách cầm thế khu đất trại. Thật mừng là anh đã được xác nhận quyền sở hữu đất. Anh không thể cầm thế trại cây vì nó còn thuộc quyền sở hữu của Nhà nước cho tới khi Manly trồng nổi cây cối trong đó. Và Laura nghĩ cô có thể nghe thấy Bố đang hát “Chú Sam của chúng ta đủ giàu để ban cho ta cả một nông trại!” Nhiều lúc Laura sợ cái đầu của cô hay suy nghĩ lông bông, nhưng thêm món nợ năm trăm đô la quả là một cú sốc. Năm trăm và hai trăm là bảy trăm, rồi thêm cỗ xe thùng, chiếc máy cắt cỏ… Cô phải ngưng tính toán hoặc cái đầu của cô sẽ rối tung lên.
Manly tìm ra cách giải quyết là khất nợ máy móc thêm thời hạn một năm bằng cách chịu thêm tiền lời. Thậm chí anh cũng được hoãn đợt thanh toán đầu tiên món tiền mua máy gặt tới mùa vụ sau và lui đợt thanh toán thứ hai tới năm sau nữa. Anh có thể bán hết số cỏ khô với giá bốn đô la một tấn và giao hàng tại ga xe lửa thị trấn. Người mua muốn chở hàng tới Chicago.
Nhưng anh không thể vay tiền bằng cách cầm thế đất nông trại nếu anh không sinh sống tại đó.
Anh đang cần có tiền trả tiền lời của các món nợ cùng tiền mua hạt giống và thực phẩm. Không có cách nào để có tiền ngoại trừ di chuyển về đất trại. Nếu họ sống trên đất trại, họ có thể vay được số tiền tám trăm đô la.
Một người mới tới mua lại cặp ngựa Kate và Bill với giá cao hơn cái giá anh phải trả để có chúng. Manly không cần tới chúng vì anh đã kiếm được người nhận lãnh làm trại cây theo điều kiện chia lợi nhuận. Manly sẽ được cung cấp hạt giống.
Skip và Barnum cùng Trixy và Fly lo kéo cày có thể gom lại cùng làm một nơi.
Có một người nào khác trông nom trại cây, Manly có thể tăng thêm mùa vụ trên đất trại và thu lợi tức nhiều hơn so với khi anh phải một mình làm việc trên cả hai khu trại.
Chỉ còn cần phải làm nhà trên đất trại trước khi họ dọn về, nhưng họ có thể ổn định với việc làm thêm một phòng lớn và đào một hầm chứa trong khi căn lều trại được dùng làm phòng chứa đồ.
Thế là đã quyết định xong. Manly hối hả lo gom lại lúa mì đã bị trận mưa đá đập hết hạt xuống đất nhưng rơm rất tốt để nuôi gia súc và bán.
Khi số lúa mạch đã được kéo hết về chất đống tại đất trại, Manly đào một hố sâu xuống đất để làm hầm chứa và dựng ở bên trên một gian phòng nối vào lều trại cũ. Sau đó anh dựng một khung nhà kho, cắt cỏ đầm phơi khô, chất đống xung quanh khung sườn để làm một nhà kho bằng cỏ khô.
Bây giờ tất cả đã sẵn sàng để di chuyển. Manly và Laura dọn về nhà trại ngay hôm sau ngày hoàn tất nhà kho.
Đó là ngày hai mươi lăm tháng Tám. Và năm thứ nhất đã qua hết mùa đông và mùa hè.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: