Những Ngày Hạnh Phúc (Chương 24)

Những Ngày Hạnh Phúc

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 24 
ALMANZO ĐI XA
Ngay khi ở nhà Laura cũng cảm thấy chiếc nhẫn quá lộ liễu. Vòng ôm nhẹ nhàng của nó thật kỳ lạ trên ngón trỏ của cô và viên hồng ngọc cùng những hạt ngọc trai không ngừng phản chiếu ánh sáng. Trên đường tới trường vào sáng hôm sau, đã nhiều lần gần như cô muốn tháo nó ra và buộc vào trong chiếc khăn tay để giữ kín. Nhưng, cuối cùng thì cô đã đính hôn và không thể nào dấu kín mãi.
Cô không ngờ rằng mình đến trường trễ vào sáng hôm đó. Chỉ còn vừa đủ thời gian ngồi vào chỗ cùng với Ida trước khi thầy Owen lên tiếng yêu cầu giữ trật tự, và cô mở sách thật nhanh để che bàn tay trái của mình. Nhưng đúng lúc cô bắt đầu học, một tia sáng đập vào mắt cô.
Bàn tay trái Ida vẫn để trên bàn và Laura nhìn rõ một vòng nhẫn vàng lớn trên ngón tay trỏ của bạn.
Laura nhìn từ chiếc nhẫn tới nụ cười của Ida đang đỏ bừng mặt và ánh mắt bẽn lẽn. Rồi cô không thể giữ đúng trật tự lớp học, thì thầm:
– Elmer?
Ida đỏ mặt nhiều hơn, gật đầu. Lúc đó, Laura chỉ cho Ida thấy bàn tay trái của mình đang ở dưới cạnh bàn.
Mary Power, Florence và Minnie nôn nóng mong tới giờ giải lao để chụp lấy các cô và ngắm nghía những chiếc nhẫn. Mary Power nói:
– Nhưng mình thấy tiếc khi các bạn có những chiếc nhẫn này. Vì mình nghĩ rằng hai bạn sẽ rời lớp học.
Ida bác bỏ:
– Không có chuyện đó với mình. Dù sao mình vẫn tới trường trong mùa đông này.
Laura nói:
– Mình cũng vậy. Mình muốn lấy thêm một chứng chỉ nữa vào mùa xuân.
Florence hỏi:
– Bạn sẽ đi dạy vào mùa hè tới?
Laura đáp:
– Nếu mình kiếm được một trường để dạy.
Florence nói với mọi người:
– Mình có thể kiếm được một trường trong khu của mình, nếu mình có một chứng chỉ. Nhưng mình sợ kỳ thi giáo viên.
Laura khích lệ:
– Ồ, bạn sẽ vượt qua mà. Không có nhiều khó khăn đâu, nếu bạn không rối trí và không quên những điều bạn đã biết.
Mary Power nói:
– Này, mình không hứa hôn mà cũng không đi dạy. Còn Ida thì thế nào? Bạn sẽ đi dạy không?
Ida cười:
– Không, thực sự không! Mình không bao giờ muốn đi dạy. Thà rằng mình ngồi giữ nhà. Bạn có nghĩ về lý do mình mang chiếc nhẫn này không?
Tất cả cùng cười với cô và Minnie hỏi:
– Rồi, Laura, tại sao bạn mang nhẫn? Bạn không muốn ngồi giữ nhà chứ?
Laura đáp:
– Ô, không. Nhưng Almanzo phải xây nhà trước đã.
Lúc đó, chiếc chuông mới trong mái vòm ngân vang và giờ giải lao chấm dứt.
Dạo này không còn lớp học hát nên Laura không mong gặp Almanzo trước ngày Chủ Nhật tới.
Cô ngạc nhiên khi Bố hỏi cô vào đêm Thứ Tư là có gặp Almanzo không. Bố nói với cô:
– Bố gặp cậu ta ở cửa hàng móng ngựa. Cậu ta nói sẽ gặp con sau buổi học nếu thu xếp kịp, còn nếu không thì Bố nhắn giúp với con rằng cậu ta không còn thời gian. Hình như cậu ta và Royal sẽ đi vào Chủ Nhật tới về Minnesota. Có một điều gì đó xảy ra và Royal đi sớm hơn dự tính.
Laura choáng người. Cô đã biết Almanzo và anh trai trù tính qua mùa đông cùng gia đình ở Minnesota, nhưng anh không tính đi sớm. Cô thấy choáng vì tất cả nếp sinh hoạt thường lệ bị bẻ gãy đột ngột. Sẽ không còn những chuyến dạo xe vào ngày Chủ Nhật nữa.
Cô nói:
– Vậy có thể tốt hơn. Họ sẽ chắc chắn về tới Minnesota trước khi tuyết rơi.
Bố tán thành:
– Đúng, họ có thể có một chuyến đi trong thời tiết tốt. Bố có nói với cậu ta là Bố sẽ giúp trông nom con Lady trong lúc họ đi vắng. Cậu ta cũng để cỗ xe của cậu ta tại đây và cậu ta nói con mặc sức điều khiển con Lady, Laura.
– Ôi, Laura! Chị cho em theo đi dạo không?
Carrie hỏi và Grace kêu:
– Em nữa, Laura! Em cũng theo chứ?
Laura hứa sẽ làm nhưng trọn thời gian còn lại của tuần lễ trống vắng một cách lạ lùng. Từ trước cô không nhận ra là suốt tuần cô vẫn thường chờ đợi những chuyến dạo xe trong ngày Chủ Nhật.
Sáng sớm Chủ Nhật kế tiếp, Almanzo và anh trai Royal cùng tới. Royal điều khiển cặp ngựa của anh ta được đóng vào cỗ xe chở hàng. Almanzo điều khiển Lady đóng một mình vào cỗ xe độc mã bóng loáng. Bố chờ sẵn ngoài chuồng ngựa để gặp họ và Almanzo đưa xe vào dưới lều chứa cỏ khô.
Tại đó, anh tháo Lady ra khỏi xe và cột trong chuồng.
Sau đó, để Bố và Royal nói chuyện, anh bước vào cửa bếp. Anh nói với Mẹ là không có thời gian ngưng lại nhưng muốn gặp Laura một lát.
Mẹ chỉ anh sang phòng khách và khi Laura buông rời việc vỗ phồng những chiếc nệm trên chỗ nằm dưới cửa sổ, chiếc nhẫn trên ngón tay cô lấp lánh trong ánh sáng sớm mai.
Almanzo mỉm cười:
– Chiếc nhẫn mới đang làm quen với bàn tay của em.
Laura hướng bàn tay ra ngoài nắng. Ánh vàng lóe sáng và viên hồng ngọc rực rỡ ở chính giữa mặt phẳng hình bầu dục trong khi những viên ngọc trai ép sát hai bên chiếu sáng chói chang một cách sang trọng. Cô nói:
– Chiếc nhẫn này đẹp lắm.
Almanzo đáp:
– Anh phải nói là bàn tay đẹp.
Rồi:
– Anh nghĩ là Bố đã nói với em về việc Royal và anh sẽ trở về nhà sớm hơn dự tính. Royal quyết định lái xe qua Iowa nên bọn anh phải lên đường ngay bây giờ. Anh đem Lady và cỗ xe tới để bất kỳ khi nào em muốn dùng cũng có sẵn.
Laura hỏi:
– Prince đâu?
– Một người hàng xóm đang giữ Prince và con ngựa con của Lady, còn giữ Barnum và Skip.
Anh cần cả bốn con vào mùa xuân.
Một tiếng huýt gió vang lên chói tai bên ngoài. Almanzo chấm dứt:
– Royal đang kêu, hãy hôn tạm biệt anh rồi anh đi.
Họ hôn nhau vội vã rồi Laura đi cùng với anh ra tới cửa và nhìn theo trong lúc anh cùng Royal rời xa. Cô cảm thấy bị bỏ rơi lại phía sau và không vui. Rồi Carrie níu khuỷu tay cô hỏi:
– Chị có thấy cô đơn không?
Giọng Carrie nghiêm trang đến mức Laura mỉm cười. Cô đáp một cách dứt khoát:
– Không, chị sẽ không cô đơn. Sau bữa ăn trưa, mình sẽ đóng Lady vào xe và cùng đi dạo.
Bố vào nhà và đi tới lò bếp. Bố nói:
– Có lửa thấy dễ chịu thật. Caroline, em nghĩ sao nếu trong mùa đông này mình ở đây thay vì dọn về thị trấn? Anh đang tính toán. Anh tin rằng sẽ cho thuê được ngôi nhà của mình ở thị trấn trong mùa đông này và nếu làm được việc đó, anh có thể bao giấy và đóng nẹp ngôi nhà này. Có thể sơn nó nữa.
Mẹ nói ngay:
– Đúng là có lợi đó, Charles!
Bố tiếp tục:
– Một điều khác nữa là lúc này mình có nhiều gia súc nên việc chuyển cỏ khô sẽ rất nặng nề.
Căn nhà này đóng nẹp kỹ phía ngoài và dán giấy dầy bên trong thì mình ở đây cũng ấm áp. Mình có thể đặt lò sưởi trong phòng khách và gom than dự trữ cho mùa đông. Có một hầm chứa đầy rau và ngoài đồng có sẵn bầu, bí. Ngay cả trường hợp mùa đông quá tồi tệ khiến anh không thể thường xuyên vào thị trấn thì mình cũng không lo ngại về chuyện đói rét.
Mẹ nói:
– Đúng thế. Nhưng, Charles, các con phải đi học và chúng sẽ đi bộ quá xa trong mùa đông. Bão tuyết cũng có thể xảy ra nữa.
Bố hứa:
– Anh sẽ lái xe đưa đón các con. Chỉ có một dặm đường nên sẽ đi rất nhanh với một cỗ xe trượt không chất nặng.
Mẹ hài lòng:
– Rất tốt. Nếu anh cho mướn được ngôi nhà trong thị trấn và muốn ở lại đây, em cũng vui với chuyện đó. Em rất mừng khi không phải di chuyển.
Thế là trước khi tuyết rơi, căn nhà trại đã gọn gàng mọi thứ. Lớp nẹp mới phía ngoài khiến căn nhà thực sự là một ngôi nhà chứ không còn là căn lều trại nữa. Phía trong, một lớp giấy xây dựng dày màu xám bọc kín các bức vách đã thành nâu sậm theo thời gian. Lớp giấy bọc khiến các phòng sáng hẳn lên và những tấm màn che màu trắng hồ cứng làm cho khắp nhà có vẻ sinh động.
Khi những cụm tuyết nặng nề đầu tiên trút xuống, Bố đặt chiếc thùng xe lên các bàn trượt tuyết và nhồi cỏ khô kín một nửa. Rồi trong những ngày học, Laura, Carrie và Grace dựa vào nhau, ngồi trên tấm mền phủ kín cỏ khô với nhiều tấm mền khác phủ kín người trong lúc Bố lái xe đưa các cô tới trường vào buổi sáng và buổi tối đón các cô về căn nhà ấm áp đang chờ chào đón.
Mỗi buổi chiều trên đường tới trường, Bố đều ngừng lại nhà bưu điện và cứ một hoặc hai tuần lễ đã có một lá thư của Almanzo gửi cho Laura. Anh đã về tới nhà của cha ở Minnesota. Anh sẽ trở lại vào mùa xuân.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: