Những Ngày Hạnh Phúc (Chương 18)

Những Ngày Hạnh Phúc

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 18 
TRƯỜNG PERRY
Những đợt gió tháng Ba đầu tiên đang thổi mạnh khi Laura từ trường về nhà vào ngày Thứ Năm sau đó. Cô muốn hụt hơi không chỉ do chống chọi với gió mà còn do những tin tức cô mang về. Trước khi cô kịp nói ra điều đó, Bố đã lên tiếng:
– Em có thể sẵn sàng chuyển về trại trong tuần này không, Caroline?
Mẹ ngạc nhiên:
– Tuần này?
Bố nói:
– Khối học đường quận sắp mở một trường học trên đất trại của Perry, sát ngay ranh giới phía nam trại của mình. Tất cả những người ở xung quanh đều phải giúp vào việc dựng trường nhưng họ muốn thuê anh làm người điều động công việc. Mình phải dọn về trước khi anh bắt đầu công việc, và nếu mình dọn trước tuần này thì có dư thời giờ để dựng xong ngôi trường trước đầu tháng Tư.
Mẹ trả lời:
– Mình có thể dọn bất kỳ ngày nào anh bảo dọn, Charles.
Bố nói:
– Vậy thì ngày mốt. Và còn một điều khác nữa. Perry nói ban giám hiệu trường của họ muốn có Laura dạy ở đó. Con nghĩ sao về chuyện đó, Laura? Con sẽ phải có một chứng chỉ mới.
Laura nói:
– Ô, con thích có một trường học ở gần nhà như thế.
Lúc đó, cô kể lại những tin tức của mình:
– Các cuộc thi giáo viên tổ chức vào ngày mai. Hôm nay thầy Owen đã thông báo. Cuộc thi diễn ra ngay tại trường nên ngày mai không có lớp học. con hy vọng con có thể giành được chứng chỉ cấp hai.
Carrie khuyến khích:
– Em tin là chị giành được. Chị luôn luôn thuộc bài.
Laura hơi ngờ vực một chút:
– Chị không có thời giờ ôn lại và học kỹ. Nếu chị vượt qua kỳ thi, chị phải học kỹ lại những gì mà hiện nay chị thuộc.
Mẹ nói với cô:
– Đó là cách hay nhất, Laura. Nếu con cố học vội vã, con chỉ rối trí thôi. Giả dụ con giành được cấp hai, cả nhà sẽ rất mừng và khi chỉ là cấp ba, cả nhà cũng sẽ mừng về điều đó.
– Con sẽ cố hết sức mình.
Laura chỉ có thể hứa như thế. Sáng hôm sau cô ra khỏi nhà một mình và căng thẳng tới trường dự kỳ thi giáo viên. Căn phòng có vẻ lạ hẳn với một ít người ngồi thưa thớt và còn nhiều ghế trống.
Trên bàn giáo viên là ông Williams thay vì thầy Owen.
Danh sách những câu hỏi đã được viết sẵn trên bảng. Suốt buổi sáng là sự im lặng hoàn toàn ngoại trừ tiếng ngòi viết chạy trên giấy và tiếng giấy khẽ sột soạt. Ông Williams đi gom bài vào cuối mỗi giờ, dù bài viết xong hay chưa xong và ngồi chấm điểm ngay tại bàn giáo viên.
Laura viết xong bài rất đúng giờ và vào buổi chiều, với nụ cười, ông Williams trao cho cô tấm chứng chỉ. Nụ cười của ông như nói cho cô biết trước khi cô nhìn nhanh những từ viết trên tấm chứng chỉ: Cấp Hai.
Cô đi bộ về nhà nhưng thực ra là cô nhảy múa, lao chạy, cười vang và la hét trong niềm vui sướng. Một cách lặng lẽ, cô trao tấm bằng cho Mẹ và cô thấy nụ cười của Mẹ làm rạng sáng khắp gương mặt. Carrie hả hê:
– Em đã nói thế với chị mà! Em đã nói với chị là chị sẽ giành được.
Mẹ khen ngợi cô:
– Mẹ đã tin là con sẽ vượt qua, nếu con không bối rối vì lần đầu dự một cuộc thi giữa những người lạ.
Bố mỉm cười:
– Bây giờ Bố có thể thông báo nốt phần còn lại của những tin tức tốt. Bố nghĩ Bố giữ lại như một phần thưởng sau kỳ thi. Perry nói là ban giám hiệu sẽ trả con mỗi tháng hai mươi lăm đô la trong ba tháng Tư, Năm, Sáu.
Laura gần như không lên tiếng nổi. Cô kêu lên:
– Chao ôi!
Rồi:
– Con không ngờ… Sao? Sao Bố… thế là gần tròn một đô la trong ngày.
Cặp mắt xanh của Grace tròn xoe. Trong sự kinh ngạc trang trọng, cô bé nói:
– Laura sẽ giàu to.
Tất cả phá ra cười vì sự tham gia của Grace, không hiểu tại sao. Khi cả nhà đã trấn tĩnh trở lại, Bố nói:
– Bây giờ mình lo di chuyển về trại và xây dựng ngôi trường đó.
Thế là suốt những tuần lễ cuối cùng của tháng Ba, Laura và Carrie lại cùng đi bộ tới trường từ căn nhà tại trại. Thời tiết giống như mùa xuân mặc dù còn những cơn gió tháng Ba và mỗi tối khi trở về nhà các cô lại thấy thêm nhiều công việc được làm xong của ngôi trường nhỏ đang mọc lên trên đồng cỏ ở một khoảng ngắn về phía nam.
Trong những ngày cuối tháng Ba, mấy người con trai nhà Perry sơn trắng ngôi trường. Không bao giờ có một ngôi trường nhỏ xinh xắn hơn thế.
Trường đứng trên màu tuyết trắng phủ kín vùng đất cỏ xanh và một hàng cửa sổ chói chang ánh nắng buổi sáng khi Laura thả bộ băng qua đám cỏ xanh ngắn tới bên.
Cậu bé Clyde Perry bảy tuổi đang chơi gần bậc cửa ra vào ở nơi sẽ dành cho lớp Vỡ Lòng của cậu. Cậu đặt chiếc chìa khóa mới vào bàn tay Laura và trịnh trọng nói:
– Bố em gửi cái này cho chị.
Bên trong ngôi trường cũng sáng trưng và đầy nắng. Các bức vách bằng ván mới sạch bóc đượm mùi gỗ tươi. Nắng xối vào từ những ô cửa sổ phía đông. Phía bên kia, kín một đầu gian phòng là tấm bảng đen mới, sạch sẽ. Trước tấm bảng là chiếc bàn giáo viên làm bằng gỗ, đánh vec ni bóng loáng, ánh lên màu mật trong ánh nắng và trên mặt bàn phẳng phiu là cuốn từ điển Websteros Unabridge lớn.
Đứng đối mặt là ba hàng ghế gỗ mới cũng với màu mật mượt mà rất xứng hợp với chiếc bàn.
Đầu của hai hàng ghế phía ngoài áp vào vách và giữa hàng ghế thứ ba với hai hàng ghế này là hai lối đi. Mỗi hàng đặt bốn chiếc ghế.
Laura đứng một hồi giữa khung cửa, ngắm gian phòng mới, sáng sủa, sang trọng. Rồi cô đi tới bàn của mình, đặt xô đựng bữa ăn trưa xuống nền nhà phía dưới bàn và treo mũ lên chiếc đinh móc trên vách.
Bên cạnh cuốn từ điển lớn, một chiếc đồng hồ nhỏ đang tích tắc, kim đồng hồ chỉ chín giờ.
Laura nghĩ chắc nó được lên giây tối qua. Không thứ gì có thể đầy đủ và hoàn hảo hơn ngôi trường nhỏ xinh đẹp này.
Cô đã nghe thấy tiếng học sinh cở cửa và bước ra gọi tất cả vào lớp.
Ngoài Clyde còn có hai học sinh khác, một cậu bé và một cô bé đều nói tên Johnson. Cả hai đều học Lớp Hai. Đó là tầm mức của trường. Suốt học kỳ không có thêm một học sinh nào tới.
Laura cảm thấy cô không đáng lĩnh hai mươi lăm đô la một tháng chỉ để dạy vỏn vẹn ba đứa bé. Nhưng khi cô nói điều này ở nhà, Bố nói rằng ba đứa bé này đủ lập một trường học như cho mười hai học sinh và cô đã được bổ nhiệm để dành hết thời gian vào việc dạy dỗ chúng. Cô cố cãi lại:
– Nhưng, Bố. Hai mươi lăm đô la một tháng!
Bố đáp:
– Đừng lo về điều đó. Họ rất mừng khi được trả cho con cái giá như thế. Các trường lớn đang trả ba mươi đô la một tháng.
Đó là hợp lý khi Bố nói thế. Laura bằng lòng với mình trong việc dạy dỗ từng đứa nhỏ một cách tốt nhất. Tất cả đều học rất nhanh. Ngoài tập đọc và đánh vần, cô dạy chúng viết các từ, các con số cùng cách cộng, trừ ra sao. Cô tự hào về sự tiến bộ của chúng.
Không bao giờ cô thấy sung sướng như mùa xuân đó. Vào những buổi sáng dịu mát, cô thả bộ tới trường qua trũng đất nhỏ ngập màu xanh lơ của những bông hoa đổng thảo đang tỏa hương trong gió. Các học sinh của cô cũng sung sướng, mỗi người đều quý như vàng và nồng nhiệt, học hành tiến bộ rất mau. Tất cả đều thận trọng như chính cô để không làm hư hao hoặc hoen ố nét tươi đẹp của ngôi trường mới sáng trưng.
Laura đem theo sách của mình tới trường và trong lúc đám học trò nhỏ ngồi học ở chỗ của chúng giữa những bài tập đọc, cô học bài của mình với sự hỗ trợ của cuốn từ điển lớn. Vào giờ giải lao và nghỉ trưa, cô đan móc trong lúc lũ trẻ chơi đùa. Và luôn luôn cô nhận thấy những bóng mây đuổi theo nhau phía ngoài cửa sổ, nơi bầy chiền chiện đang hót líu lo và những con sóc đất kẻ sọc phóng chạy thật nhanh theo công việc của chúng.
Sau mỗi ngày sung sướng lại là cuộc tản bộ trở về băng qua trũng đất nhỏ đang có những khóm đổng thảo vươn lên tỏa hương thơm vào trong không khí.
Đôi khi Laura đi bộ về hướng tây qua đồng cỏ tới nhà giáo sĩ Brown trên đất trại của ông ấy.
Đó là một cuộc hành trình dài một dặm rưỡi và cô cùng Ida luôn kéo dài bằng cách đi tới điểm cao nhất trên gờ đất phía bên kia ngôi nhà. Từ đây, các cô có thể nhìn thấy đồi Wessington Hills ở cách sáu mươi dặm giống như một vệt mây xanh kéo ngang chân trời.
Có lần Laura nói:
– Chúng đẹp đến nỗi mình muốn đi ngay đến với chúng.
Ida đáp:
– Chà, mình không hiểu. Khi bạn đã ở đó, chúng có gì khác những ngọn đồi phủ kín loại cỏ cho bò ăn này.
Và cô đá chân vào một khóm cỏ ở chỗ những đọt cỏ xanh mùa xuân đang làm lộ ra những lá cỏ úa hồi năm trước.
Theo một cách nào thì đó là đúng, nhưng theo một cách khác cũng lại là không đúng. Laura không thể nói lên điều cô nghĩ tới, nhưng với cô đồi Wessington Hills là những ngọn đồi đầy cỏ hơn.
Đường nét mờ nhạt của chúng vẽ lên cho cô vẻ quyến rũ của các vùng đất xa xôi. Chúng như đang là một phần của giấc mơ.
Trở về nhà muộn vào buổi chiều, Laura vẫn nghĩ đồi Wissington Hills vô cùng bí ẩn qua hình bóng mơ hồ Ingalls trên nền trời xanh xa tắp phía bên kia những dặm dài tiếp nối của đồng cỏ xanh đang gợn sóng. Cô muốn tiếp tục đi, đi mãi qua những dặm dài đó và nhìn thấy thứ gì nắm ở phía bên kia những dãy đồi.
Laura hiểu đó là cách cảm nghĩ của Bố về miền Tây. Cô cũng hiểu giống như Bố là cô phải bằng lòng ở lại nơi cô đang có mặt để giúp làm việc trong nhà và dạy học.
Tối đó Bố hỏi cô dự tính làm gì với số lương dạy học khi cô được lĩnh. Laura nói:
– Sao vậy, con sẽ đưa hết cho Bố Mẹ.
Bố nói:
– Bố sẽ nói với con về điều mà Bố đang nghĩ. Mình nên có một cây đàn dương cầm để khi Mary trở về nó có thể tiếp tục chương trình nhạc đang học ở trường và điều đó cũng thích thú với tất cả các con. Một số người ở thị trấn đang bán đồ đạc để quay về miền Đông và trong số đó có một cây dương cầm. Bố có thể mua với giá một trăm đô la. Đó là một cây dương cầm rất tốt vì Bố đã thử và thấy rõ.
Nếu con chịu dùng số tiền lương dạy học để mua, Bố có thể góp thêm hai mươi lăm đô la. Ngoài ra, Bố có thể dựng thêm một phòng cho căn nhà này để mình có chỗ đặt đàn.
Laura nói:
– Con rất mừng được giúp vào việc mua cây đàn dương cầm. Nhưng Bố biết con không có bảy mươi lăm đô la trước khi chấm dứt học kỳ.
Mẹ xen vào:
– Laura, con nên nghĩ về việc may sắm cho con một ít quần áo. Đồ mặc để tới trường của con được rồi, nhưng con cần một chiếc áo khoác mùa hè mới thật tốt, chiếc áo vải năm kia của con thực sự không còn nới thêm nổi nữa.
Laura nói:
– Con biết mà, Mẹ, nhưng hãy nghĩ tới việc có chiếc đàn dương cầm. Và con thấy con có thể lại làm việc với cô Bell để kiếm tiền mua quần áo. Khó khăn là con chưa được lĩnh tiền lương dạy học.
Bố nói:
– Chắc chắn con được lĩnh lương. Con có thực sự muốn dùng lương để mua đàn dương cầm không?
Laura nói với Bố:
– Chắc rồi, Bố! Không còn gì cho con thích hơn có một cây đàn dương cầm để Mary có thể đàn khi chị ấy về nhà.
Bố nói một cách sung sướng:
– Vậy là xong! Bố sẽ trả trước hai mươi lăm đô la và họ sẽ cho Bố thanh toán dứt khi con lĩnh lương. Điên lên mất! Bố cảm thấy giống như đang có hội. Mang cho Bố cây đàn, Bình-Rượu-Nhỏ! Mình sẽ có một chút âm nhạc mà không có đàn dương cầm.
Trong lúc tất cả ngồi trong ánh sáng dịu mùa xuân, Bố đàn và hát một cách vui vẻ:
Đây là nơi cho cô gái tuổi trăng tròn e lệ
Đây là nơi cho người phụ nữ tóc sương
Đây là nơi cho vị nữ hoàng lộng lẫy phô trương
Và đây là nơi cho người vợ hiền cần kiệm
Đây là nơi cho cặp má lúm đồng tiền thương mến
Cũng những nàng thiếu nữ xinh xinh
Đây là nơi bừng sáng cặp mắt xanh
Và ngự trị vị nữ thần tuyệt sắc!
Tâm trạng của Bố đổi dần và tiếng đàn đổi theo, rồi cả nhà cùng hát:
Xuôi về nam đi tìm người yêu dấu
Hát nghêu ngao ngơ ngẩn trọn ngày dài
Cô gái thân thương coi nhẹ chông gai
Trọn ngày dài hát nghêu ngao ngơ ngẩn.
Thân ái giã từ, giã từ nàng tiên nhỏ
Ta lên đường hướng tới miền nam
Tìm lại người con gái yêu thương
Trọn ngày dài hát nghêu ngao ngơ ngẩn.
Ánh chiều thêm đậm. Mặt đât chìm dần vào màn tối và khoảng trời rộng phía trên lơ lửng những ngôi sao treo thấp trong lúc tiếng đàn dâng lên một khúc hát chơi vơi.
Rồi Bố nói:
– Bài này dành cho các con gái
Và, giọng Bố dịu ngọt hát theo tiếng đàn:
Ngày vàng thấm thoát trôi
Ngày vàng tràn hạnh phúc
Thời gian vỗ cánh rồi
Hỡi ngày vàng hạnh phúc
Nhìn lại thuở xa xôi
Ngọt ngào bao kỷ niệm
Bay xa thẳm, người ơ
Những ngày vàng hanh phúc.
Tim Laura đau quặn khi tiếng nhạc lan xa mất hút vào đêm xuân dưới ánh sao.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: