Những Ngày Hạnh Phúc (Chương 16)

Những Ngày Hạnh Phúc

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 16 
NHỮNG NGÀY HÈ
Những ngày hè không còn đủ dài với mọi người trong niềm vui có mặt Mary tại nhà. Lắng nghe những câu chuyện của Mary về cuộc sống ở trường học, đọc lớn cho cô nghe, sắp xếp và khâu vá quần áo của cô cho gọn gang rồi thêm những cuộc dạo bộ cùng cô vào lúc chiều tối khiến thời gian trôi qua quá nhanh.
Một buổi sáng Thứ Bảy, Laura tới thị trấn kiếm chiếc cổ áo mới và những ống tay áo xứng hợp với chiếc áo khoác lụa mùa đông vừa qua đẹp nhất của Mary. Cô tìm ngay được thứ mình cần tại cửa hàng may và bán mũ phụ nữ mới mở trong lúc cô Bell đang bao một chiếc gói nhỏ. Cô nói với Laura:
– Tôi nghe đồn em là một thợ may giỏi. Tôi mong em chịu tới giúp tôi. Tôi sẽ trả em năm mươi xu một ngày, từ bảy giờ sáng tới năm giờ, nếu em mang theo bữa ăn trưa của em tới.
Laura nhìn khắp cửa hàng mới mẻ, thoải mái với những chiếc mũ xinh đẹp trên hai hàng kệ, những bó ruy băng trong một tủ trưng lông kình và những súc lụa, nhung trên các giá phía sau. Có thêm một chiếc máy may với một chiếc áo khoác may dở dang nằm trên đó và một chiéc áo khác nằm trên chiếc ghế bên cạnh.
Giọng cô Bell dịu dàng:
– Em nhìn thấy đó, ở đây công việc nhiều hơn mức tôi có thể làm.
Cô Bell là một phụ nữ trẻ và Laura nghĩ cô khá mảnh mai với vóc người cao, mái tóc và cặp mắt màu sậm.
Laura thấy vui lòng được làm việc với cô và hứa:
– Em sẽ tới nếu Mẹ em muốn em đi làm.
Cô Bell nói:
– Hãy tới vào sáng Thứ Hai, nếu được.
Laura rời cửa hàng tới bưu điện bỏ thư cho Mary. Tại đó, cô gặp Mary Power đang trên đường đi tới xưởng gỗ giao hàng. Cả hai không thấy nhau từ sau chuyến dạo xe mùa xuân sớm nên có nhiều chuyện để kể đến nỗi Mary năn nỉ Laura cùng đi. Laura nói:
– Được rồi, mình đi. Mình cũng thích hỏi ông McKee xem bà McKee và Mattie hiện đang sống ra sao.
Cả hai bước chậm chậm, trò chuyện suốt dọc đường ngược theo con phố qua những đoạn đường sắt rải than và khúc gỗ bụi bặm tới góc xưởng gỗ và đứng tại đó tiếp tục nói.
Một cặp bò kéo đang chậm chạp tiến vào thị trấn trên con đường từ phía bắc kéo theo một xe gỗ. Một người đàn ông đi bộ bên cạnh con bò phía xa hơn và Laura nhìn anh ta một cách lơ đãng khi anh ta vung chiếc roi dài. Những con bò lê bước đi khó nhọc cho tới khi gần tới góc phố thì bắt đầu tiến lên trước thật nhanh.
Laura và Mary bước lui lại. Người đàn ông ra lệnh:
– Oa! Vắt!
Nhưng những con bò không quay sang trái. Chúng vòng về bên phải đảo qua góc phố.
– Chà, khá đó! Hãy đi tới chỗ tụi bay muốn đi!
Người điều khiển ra lệnh một cách non nóng nhưng đùa giỡn. Lúc đó, anh nhìn về phía hai cô gái và các cô cùng kêu lên:
– Almanzo Wilder!
Anh nhấc cao mũ vung mạnh vui vẻ với các cô và vội vã chạy dọc phố theo lũ bò.
Laura bật cười:
– Mình không nhận ra anh ta khi không có những con ngựa!
Mary bình luận:
– Và với cách ăn mặc của anh ta. Trong những bộ đồ lôi thôi và đôi giày nặng nề tồi tệ đó.
Laura phân giải với chính mình nhiều hơn với Mary Power:
– Có khả năng anh ta đang cày vỡ đất nên mới có những con bò. Ông ta không bắt Prince và Lady phải làm việc mệt nhọc.
Mary Power nhận xét:
– Mọi người đều đang làm việc. Không ai có một trò vui nào trong mùa hè. Ngoại trừ Nellie Oleson sẽ cưỡi trên cỗ xe sau những con ngựa đó, nếu cô ta có thể làm được. Bạn biết trại của gia đình Oleson nằm cách phía đông trại của an hem nhà Wilder chỉ một đoạn đường chứ?
Laura hỏi:
– Hồi sau này bạn có gặp cô ta không?
Mary đáp:
– Mình chẳng khi nào thấy ai. Tất cả bạn gái đều về nông trại của cha mẹ còn đánh xe tối ngày. Ben Woodsworth đang làm việc ở nhà ga và không ai nói nổi một lời với Frank Harthorn. Anh ta làm việc không ngừng trong cửa hàng từ khi được cha anh ta chọn làm người phụ tá. Minnie và Arthur đã theo gia đình về nông trạ và ngay cả bạn, mình cũng không thấy đâu từ hồi đầu tháng Tư.
– Đừng nghĩ nhiều về chuyện đó, tụi mình sẽ gặp lại nhau vào mùa đông tới. Ngoài ra, mình sẽ tới thị trấn làm nếu Mẹ cho phép.
Rồi Laura kể cho Mary biết cô đang chờ phụ may vá cho cô Bell.
Thình lình cô phát hiện gần như mặt trời đã đứng bóng. Cô chỉ ngưng lại một chút trong xưởng mộc để nghe ông McKee cho biết bà McKee và Mattie đang sống ổn thỏa dù họ vẫn thấy thiếu cô. Sau đó, cô vội vã chào tạm biệt Mary và hối hả quay về nhà. Cô đã dừng lại quá lâu. Dù cô đi nhanh gần như chạy, bữa cơm trưa đã sẵn sang khi cô bước vào nhà. Cô xin lỗi:
– Con xin lỗi đã đi lâu quá, nhưng có thật nhiều chuyện.
Mẹ thắc mắc:
– Chuyện chi?
Và Carrie hỏi:
– Xảy ra điều gì vậy?
Laura kể lại việc gặp Mary Power và thú thực:
– Con nói chuyện với Mary Power quá lâu. Thời gian qua nhanh đến nỗi con không biết là đã muộn.
Rồi cô kể tiếp:
– Cô Bell muốn con tới làm việc ở cửa hàng của cô ấy. Con đi được không, Mẹ?
Mẹ kêu lên:
– Sao vậy Laura, Mẹ phải nói là Mẹ không hiểu nổi. Con chỉ vừa mới về nhà.
Laura nói:
– Cô ấy sẽ trả con năm mươi xu một ngày, làm từ bảy giờ sáng tới năm giờ chiều, nếu con tự lo đem theo bữa ăn trưa.
Bố nói:
– Vậy là khá đủ rồi. Con sẽ đem theo bữa ăn trưa, nhưng con phải dậy sớm hơn một giờ.
Mẹ gạt đi:
– Nhưng con cần ở nhà với Mary.
Laura biện bạch:
– Con biết, Mẹ, nhưng con vẫn gặp Mary mỗi tối và mỗi sáng, rồi còn trọn ngày Chủ Nhật. Con không biết lý do nhưng con cứ cảm thấy con phải lo kiếm thêm tiền.
Bố nói:
– Đó là cái cách thường có khi con đã bắt đầu kiếm được tiền.
Laura nói:
– Con sẽ kiếm được ba đô la mỗi tuần và vẫn tiếp tục gặp Mary. Mình sẽ vẫn còn nhiều thời gian để cùng làm mọi thứ, phải không Mary?
Mary đề nghị:
– Đúng, chị sẽ làm thay các công việc nhà của em trong lúc em đi vắng. Rồi các ngày Chủ Nhật, chúng mình sẽ cùng đi dạo.
Bố nói:
– Bố mới nhớ ra nhà thờ mới đã dựng xong rồi. Cả nhà mình phải đi nhà thờ vào sáng mai.
Mary nói:
– Con rất mừng được thấy nhà thờ mới! Con khó tin nổi sẽ có một ngôi nhà thờ!
Bố cam kết:
– Chắc chắn đã có nó rồi. Ngày mai chính chúng ta sẽ thấy.
Laura hỏi:
– Rồi ngày mốt?
Mẹ lên tiếng:
– Rồi, con có thể đi làm với cô Bell. Dù sao con có thể làm thử trong một thời gian.
Sáng Chủ Nhật, Bố thắng ngựa vào xe và tất cả cùng đi nhà thờ. Nhà thờ rộng rãi, mới tinh với những hàng ghế dài ngồi thật thoải mái. Mary rất thích nhà thờ, sau ngôi nhà nguyện nhỏ ở trường học, nhưng cô không quen ai ở đó. Trên đường về, cô nói:
– Có nhiều người lạ quá.
Bố nói với cô:
– Họ đến rồi đi. Trước khi Bố kịp làm quen với một người mới đến, họ đã nhượng lại nông trại để tới miền tây hoặc khác hơn, gia đình họ không chịu nổi vùng này nên họ bán đi và quay lại miền Đông. Một vài người cắm dùi ở lại thì đầu tắt mặt tối tới mức không còn thời gian để quen biết nhau.
Mary nói:
– Không phải là vấn đề. Ít lâu nữa con sẽ trở về trường và con quen hết mọi người ở đó.
Sau bữa cơm trưa Chủ Nhật, khi đã làm xong mọi việc, Carrie ngồi đọc tờ báo Bạn Đường Của Tuổi Trẻ, Grace chơi với những con mèo con trong đám cỏ sạch gần cửa ra vào, Mẹ ngồi nghỉ trong chiếc ghế đu bên khung cửa sổ mở rộng và Bố nằm xuống chợp mắt trong giấc ngủ trưa Chủ Nhật. Lúc đó, Laura nói:
– Tới đây, Mary, mình đi dạo đi.
Cả hai bước ngang đồng cỏ về phía nam và dọc theo đường đi những bong hồng dại tháng Sáu đang nở. Laura hái cho tới khi Mary ôm đầy tay nặng trĩu. Mary nói:
– Ôi, thơm quá sức! Chị nhớ những bông hoa tím mùa xuân nhưng không thứ hoa nào thơm hơn hoa hồng dại thảo nguyên. Trở về nhà thật tuyệt, Laura. Dù chị không được ở lại nhà lâu.
Laura nói:
– Mình còn tới giữa tháng Tám. Nhưng hoa hồng không thể kéo dài tới đó.
– Hãy hái ngay những bông hồng khi được hái.
Mary bắt đầu và cô trích dẫn bài thơ cho Laura. Rồi, khi cả hai song bước trong hơi gió ấm đượm hương hoa hồng, cô kể về các bài học văn chương của mình và tiết lộ:
– Chị đang dự định viết một cuốn sách vào một ngày nào đó.
Cô bật cười, tiếp:
– Nhưng chị đã sắp đặt để đi dạy học và em sẽ thay chị, có lẽ em sẽ viết sách.
Laura dẫy nảy:
– Em viết sách à?
Cô nói một cách vô tư:
– Em sẽ thành một cô gia sư già giống như cô Wilder vậy. Chị hãy viết cuốn sách của chị đi! Mà chị định viết về cái gì?
Nhưng Mary đã chuyển hướng khỏi đề tài của các cuốn sách. Cô dò hỏi:
– Anh chàng Wilder mà Mẹ viết cho chị đâu rồi? Hình như có lúc anh ta ở quanh đây.
Laura đáp:
– Em nghĩ là anh ta đang quá bận với nông trại của mình. Mọi người đều túi bụi.
Cô không nhắc tới chuyện thấ anh tại thị trấn. Cô không thể hiểu rõ vì lý do nào cô cảm thấy xấu hổ khi nhắc tới chuyện đó. Cô và Mary quay lại, lặng lẽ hơn trở về nhà, mang theo về mùi hương thơm dịu của những bông hồng.
Mùa hè vun vút trôi qua. Hàng ngày Laura đi bộ ra thị trấn lúc sáng sớm mang theo chiếc xô đựng bữa ăn trưa. Thường Bố cùng đi với cô vì Bố làm mộc cho các ngôi nhà đang dựng của những người mới đến. Laura có thể nghe thấy tiếng búa và tiếng cưa trong lúc cô miệt mài ngồi khâu suốt ngày, chỉ ngưng lại để ăn bữa ăn nguội vào buổi trưa. Rồi, thường cùng với Bố, cô lại đi bộ trở về. Nhiều khi giữa hai vai đau nhức do cúi xuống làm việc, nhưng cơn đau luôn biến đi sau cuộc đi bộ và tiếp đó là buổi tối hạnh phúc ở nhà.
Trong bữa ăn tối, cô kể về mọi điều được nghe và thấy tại cửa hàng của cô Bell, Bố nhắc lại tất cả tin tức thu lượm được và những người ở nhà nói về chuyện xảy ra trong trại và trong nhà:
Mẹ phối hợp với việc khâu vá của Mary ra sao, Grace tìm thấy bao nhiêu trứng, con gà mái hoa mơ già đã giấu kỹ ổ của nó và chỉ vừa hiện ra với hai mươi con gà con mới nở.
Vào lúc đang ăn, Mẹ sực nhớ ngày mai là Mùng Bốn Tháng Bảy:
– Mình sẽ làm gì nhân dịp này?
Bố trêu chọc:
– Anh không biết mình có thể làm được gì, Caroline. Anh thấy vô phương để ngăn không cho ngày mai là Mùng Bốn.
Mẹ trách Bố trong lúc mỉm cười:
– Thôi nào, Charles. Mình sẽ tổ chức kỷ niệm không?
Quanh khắp bàn ăn im lặng.
Đến phiên Mẹ trêu chọc:
– Mẹ không thể nghe các con khi các con cùng nói một lúc. Nếu chúng ta tổ chức kỷ niệm, chúng ta phải nghĩ ngay tối này. Mẹ rất vui vì có Mary ở nhà nên quên bẵng ngày Mùng Bốn và không có gì được chuẩn bị trước cả.
Mary nói một cách điềm tĩnh:
– Trọn kỳ nghỉ hè của con là một lễ kỷ niệm rồi và như thế là đủ với con.
Lúc này Laura thêm:
– Mỗi ngày con đều ở thị trấn nên đã là đại tiệc cho con khi được vắng mặt một ngày. Nhưng còn Carrie và Grace.
Bố đặt dao, muỗng xuống:
– Anh sẽ nói với em nên làm gì. Caroline, em và các con lo nấu một bữa thật ngon còn anh sẽ vào thị trấn sớm mua về một ít kẹo và pháo. Mình sẽ tổ chức kỷ niệm Mùng Bốn Tháng Bảy ngay tại nhà mình. Các con thấy điều đó thế nào?
– Mua thật nhiều kẹo, Bố!
Grace năn nỉ trong lúc Carrie thúc giục:
– Và nhiều pháo nữa!
Ngày hôm sau cả nhà đều thích thú đến nỗi mọi người đều cho rằng còn vui hơn là đi vào thị trấn. Một đôi lúc Laura thắc mắc Almanzo có ở trong thị trấn cùng những con ngựa nâu của anh không và một ý nghĩ về Nellie Oleson thoáng hiện trong trí. Nhưng nếu Almanzo muốn gặp lại cô thì anh đã biết rõ cô ở đâu. Không phải chỗ của cô là làm mọi thứ về việc đó và cô không muốn thế.
Trọn mùa hè đã mau chóng trôi qua. Vào tuần lễ cuối cùng của tháng Tám, Mary quay về trường bỏ lại nhà một khoảng trống vắng. Lúc này Bố đi cắt lúa mạch và lúa mì bằng chiếc hái cầm tay cũ, vì đất trồng còn quá nhỏ không đủ sở phí trả cho việc thuê máy gặt. Khi lúa chin, Bố cắt và gom lại trên đồng. Bố gầy và mệt mỏi do công việc mệt nhọc phải làm ngoài thị trấn cũng như trên đồng và không được nghỉ ngơi vì người tới định cư đông hơn.
Một hôm Bố nói với Mẹ:
– Anh thích đi về miền tây. Ở đây không còn chỗ cho một người thở nữa.
– Ô, Charles! Không còn chỗ với tất cả đồng cỏ mênh mông xung quanh anh sao?
Mẹ tiếp:
– Em đã quá mệt với việc kéo lê từ chỗ này qua chỗ khác và em nghĩ là mình ở hẳn đây.
– Được, anh ước là mình đi thôi, Caroline. Đừng băn khoăn. Chỉ là do cái bàn chân lang thang của anh thấy ngứa ngáy mà anh ước thế. Dù sao anh chưa thắng trong cuộc đánh cá với Chú Sam và mình sẽ ở lại đây cho tới khi mình thắng cuộc! Cho tới khi anh có thể chứng tỏ được trên nông trại này.
Laura hiểu Bố cảm thấy thế nào vì cô thấy đôi mắt màu xanh lơ của Bố hướng qua khung cửa sổ nhìn đăm đăm về đồng cỏ phía tây đang gợn song. Bố phải dừng chân trong cái vùng định cư này vì sự an toàn của mọi người đúng như cô phải đi dạy học trở lại dù rằng cô rất ghét nhốt mình trong một phòng học.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: