Những Ngày Hạnh Phúc (Chương 7)

Những Ngày Hạnh Phúc

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 7 
CON DAO TRONG BÓNG ĐÊM

Tuần lễ thứ ba rồi thứ tư trôi đi. Bây giờ chỉ còn bốn tuần lễ nữa. Dù mỗi buổi sáng Laura vẫn lo ngại về buổi học trước mắt, nhưng không có gì tệ hại bằng những chuyện trong căn nhà của gia đinh Brewster và mỗi buổi chiều vào lúc bốn giờ cô đều thở ra một hơi dài trút xong gánh nặng; thêm một ngày nữa đã qua.

Chưa có bão tuyết nhưng tháng Hai rất lạnh. Gió như những lưỡi dao bén. Mỗi Thứ Sáu và Chủ Nhật, Almanzo Wilder đều thực hiện những chuyến đi dài để đưa đón cô. Laura không biết làm thế nào để qua trọn tuần nếu không có sự hướng về ngày Thứ Bảy ở nhà. Nhưng cô cảm thấy bứt rứt về việc Almanzo phải đi những chuyến đi dài như thế trong rét buốt không cho điều gì hết.
Càng muốn được về nhà hàng tuần bao nhiêu, cô càng không muốn ép buộc ai như thế. Cô chỉ đi cùng với anh về tới nhà nhưng anh không biết đến điều đó. Có lẽ anh đang mong cô sẽ đi chơi cùng anh sau khi cô về tới nhà. Cô không muốn có cảm giác bị bắt buộc phải đi cùng với anh và cũng không muốn bất công hay giả dối. Cô thấy cần phải giải thích rõ chuyện này với anh nhưng cô không biết làm cách nào.
Tại nhà, Mẹ lo ngại vì cô gầy hơn. Mẹ hỏi:
– Con có chắc chắn là ở nhà Brewster, con ăn đủ không?
Laura đáp:
– Ô, quá dư nữa! Nhưng thức ăn không có hương vị như ở nhà mình.
Bố nói:
– Con biết đó, Laura, con không cần phải dạy hết thời hạn. Nếu có gì khiến con lo ngại quá, con có thể về nhà ngay.
Laura nói:
– Sao vậy, Bố! Con không thể chịu thua. Con sẽ không thể dành thêm một chứng chỉ khác. Ngoài ra, chỉ còn thêm ba tuần nữa.
Mẹ nói:
– Mẹ sợ là con đã học quá sức. Giống như con không ngủ đủ giấc.
Laura đoan chắc:
– Mỗi đêm con đều lên giường vào lúc tám giờ.
Mẹ nói:
– Được, vậy thì như con nói, chỉ còn ba tuần nữa.
Không ai biết cô khiếp hãi trở lại nhà bà Brewster ra sao. Không cần thiết phải nói ra điều đó với cả nhà. Được ở nhà vào mỗi ngày Thứ Bảy khiến cô phấn chấn tinh thần và có đủ can đảm cho một tuần lễ khác. Tuy nhiên thật không công bằng khi nhờ cậy Almanzo Wilder như thế.
Chiều Chủ Nhật đó, anh lại đưa cô trở lại nhà Brewster. Họ khó trò chuyện nổi dọc đường đi vì quá lạnh. Những chùm chuông xe khua nghe như đầy sương giá trong cái rét buốt cóng và cỗ xe nhẹ lướt nhanh đến nỗi những cơn gió bắc không kịp xoáy theo vào lưng họ. Nhưng anh phải đối mặt với những cơn gió này lúc quay về.
Căn nhà lều của gia đình Brewster không còn xa ở phía trước, khi Laura tự nhủ:
– Đừng có chần chừ nữa!
Rồi cô nói ra. Cô nói:
– Tôi chỉ đi với ông vì tôi muốn trở về nhà. Khi tôi đã về nhà rồi, tôi không còn đi với ông nữa. Bây giờ ông đã biết thế và nếu ông muốn tránh những chuyến đi dài rét mướt này thì ông cứ tự nhiên.
Những lời nói vang lên thật kinh khủng với chính cô khi cô nói. Chúng thật thô bạo, trắng trợn và đáng ghét. Cùng lúc, khắp người cô bị phủ ngộp trong một ý nghĩ khiếp hãi về điều gì đó sẽ đến khi Almanzo không trở lại đón cô nữa. Cô sẽ phải đi qua những ngày Thứ Bảy và những ngày Chủ Nhật cùng với bà Brewster.
Sau một lát bị bất ngờ, Almanzo nói thật chậm:
– Tôi biết.
Không còn thời gian để nói thêm nữa. Họ đã tới trước cửa nhà bà Brewster và những con ngựa không thể đứng im để chịu lạnh. Laura nói lớn rất nhanh:
– Cám ơn.
Anh đặt bàn tay lên chiếc mũ da và chiếc xuồng lướt xa.
– Chỉ còn ba tuần lễ thôi.
Laura nói với mình nhưng không thể kìm cho tinh thần khỏi đổ xuống.
Suốt tuần thời tiết tiếp tục lạnh tăng. Sáng Thứ Năm, Laura thấy tấm mền đóng cứng xung quanh mũi cô khi cô ngủ. Ngón tay cô tê bại tới mức không cài nổi nút áo. Trong phòng bên, lửa trong lò đang cháy đỏ nhưng hơi nóng dường như không thể xuyên nổi qua cái lạnh bao quanh nó.
Laura đang hơ hai bàn tay tên cóng trên lò lúc ông Brewster lao vào nhà, xé toạc đôi ủng và bắt đầu chà xát dữ dội các bàn chân. Bà Brewster chạy nhanh tới bên ông:
– Ôi, Lewis, chuyện gì vậy?
Bà hỏi đầy lo lắng khiến Laura ngạc nhiên. Ông Brewster nói:
– Bàn chân của tôi. Tôi chạy suốt đường từ trường học về nhưng chúng không còn cảm giác nữa.
Vợ ông nói:
– Để tôi giúp.
Bà đặt hai bàn chân của ông vào trong lòng và giúp chà xát. Bà quan tâm và hiền hòa như bà đã là một người đàn bà khác. Bà nói:
– Ôi, cái xứ kinh khiếp này! Ồ, tôi có làm đau ông không?
Ông Brewster lầm bầm:
– Tiếp tục đi. Máu đang chuyển ở bên trong rồi.
Khi những bàn chân của ông bớt tê cứng, ông Brewster nhắc Laura không tới trường ngày hôm đó. Ông nói:
– Cô sẽ chết cóng.
Cô phản đối:
– Nhưng học trò sẽ tới và tôi phải có mặt.
Ông nói:
– Tôi không nghĩ là chúng nó tới. Tôi đã đốt lửa và nếu chúng nó tới, chúng có thể sưởi ấm rồi quay về nhà. Không có lớp học ngày hôm nay.
Ông nói một cách quyết đoán.
Vấn đề đã được giải quyết vì một giáo viên phải nghe theo người cầm đầu ban giám hiệu.
Đó là một ngày khốn khổ dài lê thê. Bà Brewster ngồi một đống trong tấm mền, sát bên lò sưởi, ủ rũ suy nghĩ. Những bàn chân của ông Brewster nhức nhối và Johnny rên la trong cái rét phát bệnh. Laura đã lau chén đĩa, dọn giường trong hơi lạnh đông giá và học bài xong. Khi cô thử nói chuyện thì có ngay một cái gì đầy vẻ đe dọa trong sự câm nín của bà Brewster.
Cuối cùng đã tới giờ đi ngủ. Laura mong mỏi một cách tuyệt vọng là ngày mai cô có thể tới trường. Trong lúc chờ đợi, cô chỉ có thể chạy trốn vào giấc ngủ. Cái lạnh trong phòng ngủ cuốn hơi thở của cô đi và ướp cóng tay cô đến nỗi cô không thể cởi áo. Cô nằm một hồi lâu vì quá lạnh không ngủ nổi nhưng dần dần cô bắt đầu thất ấm hơn.
Một tiếng thét làm cô choàng tỉnh. Bà Brewster gào lên:
– Ông đá tôi nghe!
Ông Brewster lên tiếng:
– Tôi không đá. Nhưng tôi sẽ đá nếu bà không treo con dao phay đó lên.
Laura ngồi thẳng dậy. Ánh trăng xối qua khung cửa sổ tràn ngập giường cô. Bà Brewster lại gào lên, tiếng gào không thành lời chỉ là một âm thanh man rợ khiến Laura rợn tóc gáy. Ông Brewster nói:
– Đem cất con dao vào trong bếp.
Laura ghé nhìn qua kẽ hở giữa các tấm màn che. Ánh trăng chiếu xuyên qua vải khiến bóng tối nhạt hơn và Laura thấy bà Brewster đang đứng đó. Chiếc áo dài ngủ màu trắng của bà kéo lê trên mặt nền và mái tóc đen của bà xõa kín hai vai. Trong bàn tay đang giơ cao của bà là một con dao phay.
Laura chưa bao giờ sợ hãi khủng khiếp tới thế.
Bà Brewster nói:
– Nếu tôi không thể quay về nhà, tôi có thể có cách khác.
Ông Brewster nói:
– Đi cất con dao đó đi.
Ông nằm im nhưng sẵn sàng bật dậy.
Bà ta hỏi:
– Anh có làm hay không?
Ông nói:
– Bà sẽ chết cóng đó. Tôi không rời chỗ nữa đâu, nhất là trong lúc đêm hôm này. Tôi có bà và Johnny để đỡ đần, nhưng chẳng có gì cả ngoài căn lều này. Bà hãy đi cất dao và lên giường trước khi bị chết cóng.
Con dao ngưng lay động khi nắm tay của bà Brewster xiết chặt cán dao. Ông Brewster ra lệnh:
– Đi cất dao vào bếp.
Sau một hồi, bà Brewster quay người và bước vào bếp. Laura không chờ bà trở lại lên giường mà buông ngay các tấm màn xuống. Cô nhẹ nhàng chui xuống dưới các lớp mền, nằm nhìn lên tấm màn treo. Cô chưa hết khiếp hãi và không dám ngủ. Dường như cô thức để canh chừng bà Brewster đang đứng trước cô với con dao đó? Bà Brewster không ưa cô.
Cô có thể làm gì? Căn nhà gần nhất cách xa một dặm, cô sẽ chết cóng nếu cố chạy tới đó trong cái lạnh này. Hoàn toàn tỉnh táo, cô ngắm những tấm màn che và lắng nghe. Không còn âm thanh nào, ngoài tiếng gió. Mặt trăng từ từ hạ xuống và cô nhìn vào bóng đêm cho tới lúc ánh sáng nhạt của mùa đông rạng chiếu. Khi nghe thấy ông Brewster nhóm lửa và bà Brewster bắt đầu nấu bữa ăn sáng, cô ngồi dậy thay quần áo.
Không có gì khác, bữa ăn sáng vẫn là bữa ăn câm nín như thường lệ. Laura tới trường ngay khi có thể đi. Cô cảm thấy yên ổn ở đó một ngày. Ngày Thứ Sáu.
Gió đang thổi dữ dội. May mắn không phải thứ gió khi có bão tuyết nhưng nó cuốn những mẩu tuyết cứng khỏi các đám tuyết đông giá và lùa qua khe hở trên các bức vách phía bắc và phía tây của căn lều. Hơi lạnh ùa vào từ khắp phía. Chiếc lò sưởi than lớn dường như không tạo nổi một tác động nào vào cái rét đó.
Laura kêu cả lớp giữ trật tự. Dù cô ở gần lò sưởi, bàn chân cô cũng tê cóng và các ngón tay không thể nắm chắc nổi cây bút chì. Cô biết ở chỗ ngồi của học sinh sẽ lạnh hơn nhiều.
Cô nói:
– Tốt hơn là các bạn choàng áo trở lại và tới bên lò sưởi. Các bạn có thể luân phiên ngồi ở ghế trước hoặc đứng bên lò sưởi cho ấm. Hãy cố học tới mức tốt nhất có thể được.
Trọn ngày gió lùa tuyết bay là là khắp đồng và qua các bức vách trường học. Băng đóng dầy trên các xô nước và buổi trưa tất cả phải đặt xô đồ ăn trên lò sưởi cho thức ăn đóng băng tan ra trước khi ăn. Gió tiếp tục tăng hơi lạnh đều đều.
Khích lệ cho Laura là được thấy tất cả học sinh xử sự rất tốt. Không ai lợi dụng sự mất trật tự để ù lì hoặc phá rối. Không một ai thì thào bàn tán. Tất cả đứng bên lò sưởi học bài, lặng lẽ xoay lưng lại hơ ấm và ai nấy đều thuộc bài kỹ. Charles và Clarence luân phiên ra ngoài gió lạnh lấy than từ thùng chứa đem vào giữ lửa.
Laura khiếp hãi lúc cuối ngày. Cô sợ trở về căn nhà. Cô sẽ ngủ vì cô biết mình phải ngủ và sợ ngủ trong căn nhà của bà Brewster. Suốt ngày mai và Chủ Nhật cô còn phải ở chung trong nhà với bà Brewster và rất nhiều thời gian ông Brewster ra chuồng bò.
Cô biết cô không được sợ hãi. Bố luôn nhắc cô không bao giờ nên sợ hãi. Rất có khả năng sẽ chẳng xảy ra chuyện gì. Một cách chính xác thì cô cũng không sợ bà Brewster vì cô rất nhanh và khỏe mạnh như một con ngựa nòi nhỏ của Pháp. Đó là chuyện khi cô thức. Nhưng cô không bao giờ muốn trở về nhà nhiều như thế.
Đúng là cần phải nói sự thực với Almanzo Wilder nhưng cô ước là cô đã không nói sớm như thế.
Dù sao anh đã không phải đi xa trong cái lạnh cắt thịt như thế này. Mỗi lúc, gió càng mạnh hơn và lạnh hơn.
Mới ba giờ rưỡi mà tất cả đều tê buốt khiến cô nghĩ tới cho lớp học tan sớm. Một dặm đường mà Martha và Charles phải qua khiến cô lo ngại. Nhìn trên mặt khác, cô lại không thể cắt giảm quyền lợi được học tập của học sinh và đây không phải một trận bão tuyết.
Thình lình cô nghe thấy tiếng chuông xe ngựa. Tiếng chuông đang chạy tới. Chỉ một thoáng, những con ngựa đã tới cửa. Prince và Lady vượt qua khung cửa sổ và Clarence kêu:
– Anh chàng Wilder đó còn điên hơn tôi nghĩ vì đã ra ngoài trong thời tiết này!
– Tất cả các bạn có thể cất sách vở.
Laura lên tiếng. Trời quá lạnh đối với lũ ngựa phải dừng lại ở ngoài trời. Cô nói tiếp:
– Trời đang lạnh hơn và tốt hơn là mọi người nên về nhà sớm. Lớp học chấm dứt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: