Những Ngày Hạnh Phúc (Chương 6)

Những Ngày Hạnh Phúc

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 6 
XOAY XỞ

Đêm đó tại nhà, Laura cảm thấy thật dễ chịu trong lúc Bố chơi đàn. Cô nghĩ hai tuần lễ đã qua và chỉ còn sáu tuần nữa. Cô chỉ có thể cố ráng sức. Tiếng đàn đã ngưng lại và Bố nói:

– Có gì rắc rối, Laura? Con không muốn nói ra hả?
Cô không có ý định đem lo ngại cho cả nhà, cô không muốn nhắc tới một chuyện không vui nào. Nhưng đột nhiên cô nói:
– Ôi, Bố, con không biết làm gì?
Cô kể lại tất cả mọi chuyện trong cái tuần lễ khốn khổ đó rồi hỏi:
– Con có thể làm gì đây? Con cần làm một cái gì đó. Con không thể thất bại nhưng con đang thất bại. Con chỉ ước đủ lớn để đập cho Clarence một trận. Đó là thứ mà nó cần, nhưng con lại không thể làm.
Carrie gợi ý:
– Chị nên yêu cầu ông Brewster. Ông ấy có thể cư xử như thế với Clarence.
Laura phản đối:
– Đâu được, Carrie! Làm sao chị có thể nói với ban giám hiệu rằng chị không điều khiển nổi lớp học? Không, chị không thể làm thế.
Bố lên tiếng:
– Đúng, đó là việc của con, Laura! Tất cả chỉ nằm trong một tiếng “lo liệu”. Con không thể làm quá với Clarence ngay cả trong trường hợp con đủ lớn để trừng phạt nó như nó đáng bị trừng phạt.
Bạo lực không thể giúp ích nhiều đâu. Mọi người đều sinh ra tự do, con biết đó, giống như bản Tuyên Ngôn Độc Lập đã nói. Con có thể dắt một con ngựa tới vũng nước nhưng con không thể khiến được nó uống. Tốt hay xấu thì cũng không có ai ngoại trừ Clarence có thể làm chủ Clarence mãi mãi. Tốt hơn là con phải tự lo liệu xoay xở.
Laura nói:
– Dạ, con biết, Bố. Nhưng con làm sao đây?
– Này, trước hết là hãy kiên nhẫn. Ráng nhìn mọi thứ theo cái cách nhìn của nó cho tới hết sức mình. Tốt hơn là không nên cố ép nó làm điều gì, vì con không thể ép được. Bố thấy có vẻ như nó không thực sự là một đứa hư hỏng.
Laura đồng ý.
– Dạ, nó không phải vậy. Nhưng con cho là con đã không biết cách hướng dẫn nó ra sao.
Mẹ bắt đầu một cách dịu dàng và Laura nhớ rằng Mẹ đã từng là một cô giáo:
– Nếu Mẹ là con thì Mẹ bỏ mắc Clarence và không chú ý tới nó. Nó chỉ đang muốn được chú ý và đó là lý do khiến nó quậy phá. Hãy dễ chịu và dịu dàng với nó nhưng dành trọn sự lưu tâm vào những đứa khác và uốn nắn những đứa này. Clarence sẽ thay đổi.
Bố nói:
– Đúng là thế, Laura. Hãy theo lời Mẹ. Phải tinh khôn như một con rắn và hiền hòa như một con bồ câu.
Mẹ nói:
– Charles.
Bố nhấc cây đàn lên và bắt đầu đùa giỡn với cô:
– Nàng có thể nhồi anh đào làm bánh, phải chăng chàng trai trẻ Billy; nàng có thể nhồi anh đào làm bánh, phải chăng Billy quyến rũ ngọt ngào?
Chiều chủ nhật, khi Laura đang bay trên mặt tuyết đầy nắng trong chiếc xuồng trượt băng, Almanzo Wilder nói:
– Được trở về nhà qua hết ngày Chủ Nhật chắc làm cô vui hơn. Tôi có ý nghĩ sống tại nhà Brewster quả là điều thử thách.
Laura đáp:
– Đây là lớp học đầu tiên của tôi và từ trước tôi không từng sống xa nhà. Tôi muốn nhuốm bệnh. Tôi rất nhớ ơn việc ông lái xe xa như thế để đón tôi về.
Anh nói:
– Đây là một niềm vui mà.
Phép lịch sự khiến anh nói như thế, nhưng Laura thấy chẳng có niềm vui nào cho anh trong chuyến đi dài rét mướt này. Họ khó nói nổi thêm một lời nào suốt đường đi vì quá lạnh và cô biết rõ rằng cô không thấy thú vị theo một cách nào đó. Cô không dễ nghĩ ra một điều gì để nói với những người lạ.
Cặp ngựa phải chạy để làm nóng và không thể dừng lâu trong gió lạnh nên khi tới trước cửa nhà Brewster, anh chỉ kìm chúng lại đủ cho Laura nhảy mau xuống. Lúc những con ngựa lao đi, anh đặt bàn tay đeo găng trên chiếc mũ da gọi với qua tiếng nhạc chuông:
– Tạm biệt tới Thứ Sáu!
Laura cảm thấy có tội. Cô không mong anh phải lái xe đi xa như vậy mỗi tuần. Cô hy vọng anh không nghĩ rằng cô đã mong anh làm thế. Chắc chắn anh không nghĩ rằng… phải, rằng anh là người yêu của cô?
Gần như cô đã quen với căn nhà khốn khổ của bà Brewster. Cô chỉ quên nó, khi có thể, để học cho đến giờ ngủ và trong buổi sáng để làm giường gọn ghẽ, rồi nuốt vội bữa điểm tâm, lau kho chén đĩa và đi tới trường. Lúc này chỉ còn sáu tuần nữa.
Sáng Thứ Hai, lớp học bắt đầu ủ rũ như đã kết thúc vào chiều Thứ Sáu. Nhưng Laura quyết định tạo ra một thay đổi và cô khởi sự ngay.
Khi Tommy loạng choạng trong bài tập đọc, cô mỉm cười với cậu bé và nói:
– Bài tập đọc của em có tiến bộ, Tommy. Em xứng đáng nhận một phần thưởng. Em có thích chép bài học đánh vần trên bảng không?
Tommy mỉm cười, thế là cô trao cuốn sách đánh vần cho cậu bé và một cục phấn mới. Khi cậu bé chép xong bài đánh vần, cô khen chữ viết của cậu ta và bảo từ nay cậu có thể học đánh vần trên bảng. Cô đưa cuốn sách đánh vần cho Ruby và nói với cô bé:
– Bài tập đọc của em cũng rất tốt. Vậy, ngày mai em có thích chép bài đánh vần của mình trên bảng không?
– Ồ, thích lắm, thưa cô!
Ruby trả lời một cách hăng hái và Laura nghĩ:
– Thế đó! Đã có một việc được lo liệu.
Clarence nhúc nhích, buông rơi các cuốn sách và kéo tóc Martha, nhưng Laura nhớ lời khuyên của Mẹ, làm lơ không nhìn. Martha tội nghiệp không thuộc một chút nào bài học ngữ pháp. Cô bối rối một cách vô vọng về những câu kết hợp và phức tạp tới nỗi không chịu cố học nữa. Cô chỉ đáp:
– Tôi không hiểu. Tôi không hiểu.
– Tôi nghĩ là bạn cần học kỹ bài học này, Martha.
Laura phải nhắc và sau đó, cô bỗng nảy ra một ý nghĩ, nói tiếp:
– Chính tôi cũng muốn học kỹ lại. Tôi đang cố giữ cho không bị tụt lại so với lớp của mình ở thị trấn và ngữ pháp rất khó. Nếu bạn thích, chúng ta có thể cùng học bài học này vào buổi trưa. Bạn có thích không?
Martha đáp:
– Dạ, tôi thích.
Vào buổi trưa, khi tất cả ăn xong, Laura nhấc cuốn sách ngữ pháp lên, nói:
– Sẵn sàng chưa, Martha?
Martha mỉm cười đáp lại với cô.
Rồi Clarence hỏi:
– Để theo kịp lớp của mình ở thị trấn là lý do khiến cô phải học liên miên sao?
– Phải, tôi học đêm ở nhà nhưng cũng phải học ở đây nữa.
Laura trả lời trong lúc bước ngang qua cậu ta về phía bảng đen. Clarence huýt gió theo hơi thở nhưng Laura không để ý tới.
Trên bảng, cô làm việc cùng với Martha cho tới lúc Martha có thể tự mình phân tích ngữ pháp một câu phức hợp. Martha nói:
– Bây giờ tôi hiểu rồi! Sau bài này, tôi không còn sợ chết khiếp bài học về ngữ pháp nữa.
Thế là qua một khó khăn, Laura nghĩ. Martha đã khiếp hãi môn ngữ pháp đến mức không thể học nổi. Laura nói:
– Không nên khiếp hãi một bài học. Tôi luôn luôn vui được học cùng bạn bất kỳ bài nào, nếu bạn muốn.
Những con mắt nâu của Martha rạng rỡ gần như mắt của Ida, khi cô nói:
– Tôi rất thích. Cám ơn.
Laura mong muốn cô không cần phải giữ tư cách giáo viên. Cô với Martha cùng tuổi và có thể là bạn.
Cô đã quyết định làm gì với những bài học lịch sử của Clarence. Cậu ta đã tụt lại so với Charles và Martha nhưng Laura không nêu những câu hỏi mà cậu ta không thể trả lời. Khi ra bài học cho ngày hôm sau, cô nói:
– Không đòi hỏi bạn học hết bài này. Clarence, nó sẽ khiến cho bài học của bạn quá dài. Đưa tôi coi. Bạn đã tụt lại sau bao nhiêu trang?
Cậu ta chỉ cho cô thấy và cô nói:
– Bạn nghĩ là bạn có thể học bao nhiêu trang? Ba trang nhiều quá không?
– Không.
Cậu ta trả lời. Cậu ta không thể nói gì khác và cũng không thể tranh cãi.
Laura nói:
– Bây giờ lớp học chấm dứt.
Cô tự hỏi Clarence sẽ làm gì. Lời khuyên của Bố Mẹ đang được thực hiện tốt nhưng có tác dụng với Clarence không?
Hôm sau, cô không phải hỏi cậu ta nhiều câu hỏi, nhưng cậu ta có vẻ thuộc hoàn hảo ba trang. Lúc này Charles và Martha đang học trước cậu ta chín trang. Laura chia thêm cho họ bảy trang nữa và nói với Clarence:
– Thêm ba trang nữa có nhiều quá không? Bạn có thể học nhiều nếu bạn thích.
– Tôi sẽ học.
Clarence nói và lần này nhìn Laura với một nụ cười thân thiện.
Cô ngạc nhiên tới nỗi suýt cười đáp lại. Nhưng cô nói nhanh:
– Hãy học ít hơn nếu thấy nó nhiều quá.
Clarence lập lại:
– Tôi sẽ học.
Laura nói:
– Tốt lắm. Lớp học chấm dứt.
Cô đang trở nên thích nghi với khuôn mẫu hàng ngày. Một bữa điểm tâm câm nín trong cái lạnh tê buốt của buổi sớm, một đoạn đường tới trường lạnh cóng run rẩy, rồi những bài tập đọc xoay vòng thường lệ với các giờ giải lao và nghỉ trưa chia thành bốn phần ngày đều nhau. Sau đó là cuộc đi bộ giá rét trở về căn nhà của gia đình Brewster, bữa ăn tối ảm đạm, buổi tối học bài và giấc ngủ trên chiếc ghế sô pha chật hẹp. Bà Brewster luôn lặng thinh ủ rũ. Thậm chí bà còn ít khi lên tiếng cằn nhằn ông Brewster hơn.
Tuần lễ qua đi và Thứ Sáu lại đến. Khi lớp học lịch sử được gọi lên trả lời, Clarence nói:
– Cô có thể nghe tôi đọc lại ngang với Charles và Martha. Tôi đã bắt kịp hai người rồi.
Laura kinh ngạc. Cô kêu lên:
– Nhưng, làm sao bạn làm nổi, Clarence?
Clarence nói:
– Nếu cô có thể học đêm thì tôi cũng có thể chứ.
Laura gần như lại mỉm cười với cậu ta. Cô có thể thích cậu ta rất nhiều nếu cô không phải là giáo viên. Những tia sáng nâu trong mắt của cậu ta giống như những tia sáng xanh lơ trong mắt Bố.
Nhưng cô là giáo viên. Cô nói:
– Thật là tốt. Bây giờ cả ba bạn tiếp tục học cùng bài.
Bốn giờ chiều tiếng nhạc chuông xe vọng tới và Clarence thì thào rõ tiếng:
– Người yêu của cô giáo!
Má Laura nóng bừng nhưng cô bình thản lên tiếng:
– Các bạn có thể cất sách vở. Lớp học chấm dứt.
Cô khiếp hãi với ý nghĩ Clarence có thể lại gào lớn lên nhưng cậu ta không làm thế. Cậu ta nghiêm chỉnh bước theo lối đi dẫn về nhà cùng Tommy và Ruby trong lúc Laura khóa cửa căn lều và Almanzo lại tấn áo ấm cho cô trong chiếc xuồng trượt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: