Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyền (Chương 23)

Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyền

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 23 
KHÓA HỌC LẠI BẮT ĐẦU

Sau đó hình như Laura không hề làm một điều gì khác ngoài chuyện học suốt mùa hè dài dặc. Dĩ nhiên không hoàn toàn đúng như thế. Vào buổi sáng cô vẫn ra giếng xách nước, vắt sữa bò, đưa bò ra cọc buộc và dạy con bê mới cho nó biết uống sữa. Cô còn làm việc trong vườn, trong nhà và suốt thời gian phơi cỏ khô, cô đã đạp những đống cỏ lớn cho Bố chuyển ra thị trấn. Nhưng những giờ nóng bức dài dặc với sách vở và tấm bảng viết hình như đã xóa nhòa mọi thứ khác. Cô không ra thị trấn ngay cả trong ngày Bốn tháng Bảy. Carrie đi cùng với Bố Mẹ nhưng Laura ở lại nhà để trông Grace và học bản Hiến Pháp.

Mary thường gửi thư về nhà và đều đặn mỗi tuần đều có một lá thư dài từ nhà đáp lại. Ngay cả Grace đã có thể viết những lá thư ngắn khi Mẹ chỉ cho bé và những lá thư này luôn được gửi kèm theo những lá thư khác tới Mary.
Lúc này bầy gà mái đang đẻ trứng. Mẹ chọn những quả trứng tốt nhất cho ấp và đã nở được hai mươi bốn con gà con. Những quả trứng nhỏ hơn được dùng làm thức ăn và vào một bữa trưa Chủ Nhật bên cạnh những khoai, đậu đầu mùa trên bàn ăn đã có món thịt gà quay. Mẹ giữ nuôi tất cả đám gà trống. Khi chúng lớn hơn sẽ có thêm món ăn.
Đám sóc đất lại xuất hiện trở lại và Kitty mập hơn trên đồng bắp. Nó bắt được nhiều sóc đất đến mức không thể ăn hết nổi nên gần như suốt ngày Laura nghe thấy tiếng meo meo tựđắc của nó khi nó tha một con sóc đất vừa bắt được tới bỏ dưới chân Mẹ, dưới chân Laura hoặc Carrie hay Grace. Nó muốn san sẻ món ăn của nó và ánh mắt nó lộ rõ vẻ ngạc nhiên vì không hiểu nổi lý do cả nhà không có ai ăn thịt sóc đất. Đám chim sáo cũng quay lại. Năm đó chim không nhiều lắm và Kitty lại chộp được một số nhưng mức phá hoại của chúng vẫn đáng kể.
Thời tiết mùa thu êm dịu lại về và Laura cùng Carrie tiếp tục tới trường. Lúc này thị trấn và các vùng phụ cận có thêm rất nhiều người. Trường học đông tới mức các ghế ngồi điều đầy hết và một số ghế phía trước dành cho học trò nhỏ phải ngồi ba.
Giáo viên mới là thầy Owen, con trai của ông Owen, chủ của những con ngựa hồng từng suýt thắng cuộc đua xe ngựa vào ngày Bốn tháng Bảy năm nào. Laura rất thích và kính phục thầy. Ông ta chưa già lắm nhưng nghiêm túc, cần cù và táo bạo.
Ngay trong ngày đầu tiên, ông đã thẳng tay áp dụng kỷ luật. Mọi học sinh đều phải ngoan ngoãn, lễ độ; mọi bài học đều phải thuộc lòng. Ngày thứ ba có mặt ở trường, ông đã phạt đánh roi Willie Oleson.
Đôi lúc, Laura không hoàn toàn hiểu hết ý nghĩ của mình về hình phạt đánh roi. Wille khá thông minh nhưng không bao giờ thuộc bài. Khi được gọi trả bài, cậu há hốc miệng và mắt nhìn thất thần. Cậu làm ra vẻ hơi ngớ ngẩn không giống ai. Cách thức đó khiến ai nhìn cậu cũng muốn đổ bệnh.
Cậu bắt đầu làm thế để giỡn cô Wilder. Cậu hình như không thể tập trung nổi ý nghĩ để hiểu những điều cô nói. Trong giờ nghỉ, cậu tiếp tục làm để chọc cười các bạn. Khi thầy Clewett phụ trách lớp học, thầy nghĩ rằng Willie là người ngớ ngẩn và không yêu cầu cậu một điều gì. Tới lúc này thì trò đó của cậu trở thành một thói quen khiến bất kỳ lúc nào miệng cậu cũng trễ xuống và hai mắt trống rỗng vô hồn. Laura thực sự nghĩ rằng vào những lúc đó Willie hoàn toàn không còn một ý nghĩ nào.
Lần đầu Willie trố mắt nhìn thầy Owen là khi cậu được hỏi về lý lịch học sinh. Thầy Owen ngạc nhiên và Nellie nói thay:
– Nó là em của em, tên Willie Oleson. Nó không thể trả lời các câu hỏi vì các câu hỏi luôn khiến nó bị bối rối.
Ngày hôm đó và ngày hôm sau, nhiều lần Laura bắt gặp thầy Owen liếc nhanh Wille. Willie vẫn luôn để nước dãi chảy dài khỏi miệng và nhìn bằng cặp mắt vô hồn. Khi Willie được gọi lên đọc bài, Laura không thể chịu nổi gương mặt đần độn của cậu. Qua ngày thứ ba, thầy Owen bình thản nói:
– Theo tôi, Willie.
Thầy nắm trong bàn tay cây gậy chỉ bảng. Bàn tay kia của thầy nắm chắc vai Willie, thầy lôi Willie ra hành lang và đóng cửa lại. Thầy không nói một điều gì. Từ chỗ ngồi gần cửa nhất, Ida và Laura nghe tiếng gậy quất và nện thùm thụp. Tất cả đều nghe rõ Willie gào thét. Thầy Owen lặng lẽ quay vào cùng với Willie. Thầy nói:
– Ngưng khóc. Ngồi vào chỗ, học đi. Tôi chờ em thuộc và đọc bài của mình.
Willie ngưng khóc, trở về chỗ. Sau đó, mỗi cái nhìn của thầy Owen hướng về Willie lại như gột sạch bớt một phần vẻ ngu độn trên khuôn mặt cậu. Cậu có vẻ cố nghĩ và làm giống mọi người khác. Laura thường tự hỏi liệu cậu có thể tập trung ý nghĩ trở lại nổi không sau khi đã để phân tán như thế, nhưng ít nhất thì Willie đang hết sức cố gắng. Cậu cố gắng vì sợ.
Laura và Ida, Mary Power, Minnie cùng Nellie Oleson đều giữ nguyên chỗ ngồi. Tất cả đều có nước da nâu sạm nắng hè, ngoại trừ Nellie hơi xanh hơn và có vẻđài các hơn bao giờ. Quần áo của Nellie rất đẹp, dù mẹ cô chỉ may bằng những món đồ cũ lật mặt lại vẫn khiến Laura không còn ưng chiếc áo váy nâu và chiếc áo vải len mịn màng màu xanh da trời thuộc hạng nhất của mình. Dĩ nhiên cô không than phiền, nhưng cô rất muốn có quần áo đẹp hơn.
Cuối cùng thì vành váy cũng có trong thị trấn và Mẹ mua về cho Laura. Cô hạ thấp diềm váy và cho phủ thật khéo trên những chiếc vành thật hoàn hảo còn chiếc áo màu xanh thì không cẩn phải sửa đổi gì. Dù thế, Laura vẫn cảm thấy các cô gái khác có quần áo đẹp hơn.
Mary Power có một chiếc áo váy mới. Minnie Johnson có một chiếc áo choàng và một đôi giầy mới. Quần áo Ida lấy ra từ một thùng đồ của phái đoàn truyền giáo nhưngIda dịu dàng và vui vẻ tựa hồ cô hoàn toàn thân thương mọi thứ. Khi Laura mặc quần áo đến trường thì có vẻ như càng chăm chút tới dáng vẻ bên ngoài, cô càng cảm thấy không ưng ý.
Một buổi sáng, Mẹ thử giúp cô:
– Chiếc nịt eo lỏng quá. Xiết dây lại chặt hơn thì dáng người của con sẽ gọn hơn. Mẹ còn nghĩ là cái mốt tóc tém kỳ quái thịnh hành nhất hiện nay không hợp với mái tóc của con. Nó khiến tai của các cô hiện ra lớn quá khi chải tóc về phía sau và có những lọn bù xù ngay trước trán. Mẹ lo lắng góp ý nhưng một ý nghĩ đột ngột nào đó chợt khiến nụ cười của Mẹ dịu lại. Laura và Carrie cùng năn nỉ:
– Có chuyện gì vậy, Mẹ? Kể cho tụi con nghe đi!
– Mẹ chỉ sực nhớ lại thuở dì Eliza và Mẹ chải tóc hở tai theo cách đó để đến trường. Thầy giáo đã gọi lên để bêu rếu trước cả lớp vì không còn vẻ con gái và quá táo tợn để hở tai cho mọi người nhìn thấy. Laura bật kêu lên:
– Vì vậy mà Mẹ luôn kéo hai bên tóc xuống phủ kín tai?
Mẹ có vẻ hơi ngạc nhiên một chút. Vẫn mỉm cười, Mẹ đáp:
– Có lẽ vậy.
Trên đường tới trường, Laura nói:
– Carrie, em có biết là chịchưa bao giờ nhìn thấy tai của Mẹ không?
Carrie nói:
– Chắc chắn tai của Mẹ rất xinh. Chị có vẻ giống Mẹ nên tai của chị cũng nhỏ nhắn và rất xinh.
Laura lên tiếng:
– Được.
Rồi cô ngưng lại và xoay tròn, vì gió đang thổi mạnh luôn khiến những dây kim loại của vành váy nhích dần lên phía dưới váy cho tới khi chụm lại quanh đầu gối. Lúc đó cô phải xoay vòng, xoay vòng cho tới khi tất cả những vòng dây lỏng ra rớt xuống phía dưới đúng vào chỗ của chúng.
Khi hai chị em hối hả bước tiếp, cô lại nói:
– Chị thấy cái cách ăn mặc vào thời Mẹ còn con gái thật là ngờ nghệch, đúng không? Cái thứ gió chết tiệt này!
Cô kêu lên khi những vành váy bắt đầu nhích dần lên trở lại. Carrie đứng im trong lúc Laura xoay vòng. Cô nói:
– Em mừng là chưa đủ lớn để mặc váy xòe. Nó sẽ làm em chóng mặt.
Laura nhìn nhận:
– Hơi phiền hà thật. Nhưng chúng rất hợp thời trang. Khi ở vào tuổi của chị, em sẽ rất thích ăn mặc hợp thời trang.
Cuộc sống ở thị trấn sôi động đến mức mùa thu đó Bố nói không còn cần sinh hoạt văn học nữa. Mỗi Chủ Nhật đều có lễ nhà thờ và mỗi tối ThứTư lại họp mặt cầu nguyện. Hội Phụ Nữ Cứu Trợ còn sắp xếp hai lần họp mặt thân hữu và đang có cuộc bàn thảo về Cây Giáng Sinh. Trong tháng Mười Một còn có một tuần lễ rao giảng khôi phục đức tin tại nhà thờ và thầy Owen được sự chấp thuận của ban giám hiệu đang trù liệu một cuộc Triển Lãm Học Đường. Trường sẽ mở cửa luôn cho tới khi có Triển Lãm Học Đường đúng trước ngày Giáng Sinh. Vì vậy mà đám con trai lớn khỏi cần chờ tới mùa Đông mà có thể tới trường ngay từ tháng Mười Một. Các học trò nhỏ phải dồn lại ngồi chung ba người một ghế để có đủ chỗ trong lớp.
Một bữa trong giờ nghỉ, thầy Owen nói với Laura và Ida:
– Trường này cần được mở rộng hơn. Thầy hy vọng thị trấn có khả năng xây dựng vào mùa hè tới. Ở đây thực sự cần có một trường tiểu học. Thầy tin tưởng rất nhiều vào buổi trình diễn của chúng ta trong cuộc Triển Lãm Học Đường sẽ khiến mọi người hiểu rõ về trường học và những điều mà trường học đang cần.
Sau đó, thầy bảo Laura và Ida tham gia cuộc Triển Lãm với phần vụ kể lại toàn bộ lịch sử nước Mỹ theo ký ức. Khi thầy quay đi, Ida hổn hển:
– Ôi, bồ nghĩ mình có làm nổi không, Laura?
Laura đáp:
– Được chứ! Bồ biết là tụi mình rất thích môn lịch sử mà.
Ida nói:
– Dù sao, mình cũng mừng là bồ gánh phần nhiều hơn. Mình chỉ nhớ nổi từ John Quincy Adams tới Rutherford B.Hayes còn bồ phải bao quát hết về mọi khám phá, về bản đồ, về các trận đánh, về lực lượng dự phòng miền Tây và về Hiến Pháp. Trời đất, mình không hiểu bồ lo nổi bằng cách nào!
Laura nói:
– Nhiều thật, nhưng tụi mình đã học nhiều và kiểm tra lại thường xuyên.
Cô vui vì được lãnh phần đó và nghĩ rằng sẽ thú vị hơn. Các cô gái lớn khác đều sôi nổi bàn tán về cuộc rao giảng khôi phục đức tin. Mọi người trong thị trấn và tất cả các vùng phụ cận đều tới dự. Laura không hiểu tại sao vì cô chưa từng dự một cuộc rao giảng khôi phục đức tin nào. Nhưng khi cô nói là sẽ ở nhà vào hôm đó để học bài thì Nellie kêu lên với vẻ kinh hãi:
– Sao được, không tới dự rao giảng khôi phục đức tin là vô thần rồi!
Không cô nào nói một lời để bênh vực Laura và cặp mắt nâu của Ida đượm đầy lo ngại khi cô nhắc:
– Bồ sẽ đến dự chứ, phải không, Laura?
Rao giảng khôi phục đức tin kéo dài trọn tuần lễ, bên cạnh đó là những bài học hàng ngày và còn phải chuẩn bị cho cuộc Triển Lãm Học Đường. Tối Thứ Hai, Laura từ trường lật đật chạy vội về nhà để kịp học được một lúc trước bữa ăn tối. Trong lúc rửa chén đĩa cô nghĩ về lịch sử rồi chụp lấy một chút thời giờ ngắn ngủi với sách vở khi Bố Mẹ thay quần áo. Mẹ lên tiếng:
– Mau lên kẻo trễ, Laura! Tới giờ vào buổi lễ rồi.
Đứng trước gương, Laura vội vã đặt chiếc nón nhung nâu thân thiết ngay ngắn trên các lọn tóc và kéo cho chúng bung ra. Mẹ đã đứng đợi trước cửa cùng Carrie và Grace. Bố xập cửa lò bếp và vặn bấc đèn thấp xuống. Bố hỏi:
– Sẵn sàng hết chưa? Rồi Bố thổi tắt đèn. Trong ánh sáng của ngọn đèn bão, cả nhà bước ra và Bố khóa cửa. Dọc phố Main không còn một khung cửa sổ nào có ánh sáng. Phía sau tiệm đồ sắt Fuller những ngọn đèn bão cuối cùng đang chập chờn băng qua những lô đất trống đi về phía nhà thờ sáng rực với những cỗ xe lớn, nhỏ cùng những con ngựa choàng mền đứng đầy trong vùng bóng tối xung quanh.
Nhà thờ chen chúc người và đầy hơi nóng từ những cây đèn chóa mắt, từ chiếc lò sưởi than. Những người lớn tuổi ngồi sát nhau quanh bục giảng, các gia đình tập trung trong hàng ghế giữa, thanh niên và đám con trai nhỏ ngồi chật các hàng ghế sau. Laura thấy có mặt tất cả những người cô quen biết và nhiều người lạ, khi Bố dẫn đường theo lối đi ở giữa kiếm một chỗ trống. Bố dừng lại ở hàng ghế kế cận dãy ghế trước và Mẹ cùng Grace rồi tới Carrie, Laura len gối qua và ngồi xuống.
Mục sư Brown đứng lên từ chiếc ghế sau bục giảng cất tiếng hát một bài thánh thi, bài số 154. BàBrown đệm đàn oóc -gan và tất cả cùng đứng lên hát theo:
Chín mươi chín con đã nằm yên ấm
Giữa vòng rào và dưới mái lều che
Nhưng một con đang bơ vơ lạc lõng
Xa mịt mù trong đồi vắng đêm khuya
Xa mịt mù trong núi rừng hoang dã
Xa cánh tay người chăn dắt vuốt ve
Nếu rao giảng khôi phục đức tin không có gì khác ngoài những bài ca thì Laura có thể thích, dù cô cảm thấy cô cần phải lo học hơn là hoang phí thời giờ vào vui chơi. Giọng cô cất lên trong trẻo và chính xác như giọng Bố khi tất cả cùng hát:
Sung sướng thay, Chúa đã về ngự trị
Rồi bắt đầu bài cầu nguyện thật dài. Laura cúi đầu, nhắm mắt trong lúc giọng đọc gay gắt của mục sư Brown tiếp tục miên man. Cuối cùng thật là nhẹnhõm được đứng lên và hát trở lại. Đây là bài thánh ca ngân dài nhộn nhịp rộn ràng:
Hạt gieo giữa ban ngày ấm áp
Hạt gieo giữa trưa nắng chói chang
Hạt gieo giữa hoàng hôn nhòa nhạt
Hạt gieo giữa đêm tối lặng trang
Ôi, mùa gì sẽ tới ngày gặt hái
Ôi, mùa gì sẽ kết trái tỏa hương?
Bài thuyết giảng của mục sư Brown nối tiếp với nhịp điệu ngân dài nhộn nhịp. Giọng ông bổng, trầm, gầm gừ, run rẩy. Cặp lông mày trắng của ông bận rộn đưa lên, hạ xuống và nắm đấm của ông nện thình thình trên bục giảng. Ông gào lên:
– Hãy ăn năn hối lỗi, tất cả các ngươi hãy ăn năn hối lỗi trong lúc còn kịp, trong lúc còn thời giờ để được cứu rỗi khỏi lửa hỏa ngục.
Cảm giác ớn lạnh chạy suốt xương sống lên tới đỉnh đầu Laura. Cô cảm thấy hình như có một điều gì đó dấy lên nơi tất cả mọi người, một điều gì đen tối, kinh hoàng cứ lớn dần lên dưới những lời đe dọa. Những lời không thành câu cú gì, không gợi lên một ý nghĩ gì mà chỉ là những tiếng hét đe dọa khủng khiếp. Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, Laura đã hình dung mục sư Brown là một Ác Quỷ. Lửa ngùn ngụt trong mắt ông ta.
– Bước lên, bước lên và sẽđược cứu vớt! Tiến tới sự cứu rỗi! Hối lỗi ngay, hỡi những kẻ phạm tội! Hãyđứng lên, đứng lên và ca hát! Ôi, những con chiên đi lạc! Hãy tránh xa nơi lửa giận! Mau kéo, mau kéo tới bờ!
Hai bàn tay ông như nâng tất cả mọi người đứng lên, giọng ông sang sảng:
Hướng tới bờ, hỡi người đi biển!
Hướng tới bờ, bằng sức đôi tay!
Ông gào lên qua cơn bão tiếng hát:
– Tới! Tới! Một người nào đó, một thanh niên, loạng choạng bước vào giữa lối đi:
Coi giông bão như cơn gió thoảng
Mặc sét gầm trên chín tầng mây
– Hãy cứu lấy mình, hãy cứu lấy mình, người anh em tội lỗi, quỳ gối xuống và Chúa sẽ cứu vớt ngươi! Còn chờ gì nữa? Chờ gì nữa?
Mục sư Brown hét lên và giọng của ông lại bắt vào bài hát: Hướng tới bờ…! Những lời mở đầu của bài hát khiến Laura buồn cười. Cô nhớ tới người đàn ông cao gầy và người đàn ông mập lùn từng hát bằng sự trịnh trọng ra sao và tất cả các chủ tiệm đều tròn xoe mắt nhìn từ những tấm che cửa bị xé toạc. Lúc này cô cảm thấy tất cả tiếng ồn và sự kích động không chạm nổi tới cô. Cô nhìn Bố và Mẹ. Cả hai điềm nhiên đứng và hát một cách bình thản trong khi xung quanh họ đang gào thét quay cuồng điên loạn như một cơn bão tuyết mịt mù.
Một thanh niên khác rồi một phụ nữ nhiều tuổi hơn bước lên và quỳ gối. Lúc đó buổi lễ đã qua nhưng không biết qua bằng cách nào. Mọi người xô đẩy nhau tiến tới bao quanh ba người kia và vật lộn để bảo vệ linh hồn họ. Bố hạ thấp giọng, nhắc:
– Thôi, mình đi thôi.
Mẹ bước theo Bố và Carrie sau một khoảnh khắc tròn mắt lạ lùng cũng bước theo. Mặt đất phủ trắng tuyết. Trời lạnh nhưng không có gió và những vì sao le lói trên nền trời. Laura không thể nghĩ ra một lời nào. Cô mong Wilder lên tiếng nói một điều gì đó. Mùi khói thuốc thoảng nhẹ từ chiếc áo khoác dầy của anh ta. Mùi thuốc khá dễ chịu nhưng không quen thuộc như mùi khói thuốc của Bố mà nồng gắt hơn khiến cô nhớ tới Cap và người thanh niên này từng thực hiện một chuyến đi mạo hiểm để đem lúa mì về. Suốt thời gian đó, cô cố tìm ra một điều gì để nói. Cô hoàn toàn ngạc nhiên khi nghe thấy chính giọng nói của mình:
– Bằng cách nào cũng không có bão tuyết.
– Không. Mùa đông này rất đẹp không giống chút nào với mùađông khó khăn đã qua.
Anh ta nói và im lặng trở lại ngoại trừ tiếngchân bước lạo xạo trên lối đi đầy tuyết. Trên phố Main nhiều nhóm người đang vội vã trở về với ánh đèn bão in lên những vệt bóng đen lớn. Cây đèn bão của Bố băng ngang đường phố. Bố Mẹ cùng Carrie và Grace đã bước vào trong nhà. Laura và Wilder dừng lại phía ngoài trước khuôn cửa đóng. Anh bước lui một bước nhấc mũ ra, nói:
– Chúc ngủ ngon. Tối mai tôi sẽ đưa cô về.
– Chúc ngủ ngon.
Laura chào đáp lại trong lúc mở cửa thật nhanh. Bố đang nhấc cao cây đen bão trong lúc Mẹ thắp đèn và Bố đang nói:
– …hãy tin ở cậu ta và mọi thứ và đây chỉ là một đoạn đường từ nhà thờ về nhà.
Mẹ nói:
– Nhưng con bé mới mười lăm tuổi!
Lúc đó cánh cửa đóng lại. Laura đã ở trong gian phòng ấm áp. Đèn đã sáng lên và mọi thứ đều ổn thỏa. Bố hỏi:
– Thế nào, con nghĩ gì về buổi thuyết giảng khôi phục đức tin?
Laura đáp:
– Không giống những buổi thuyết giảng im lặng của cha Alden. Con thích những buổi thuyết giảng kia hơn.
Bố nói:
– Bố cũng vậy.
Lúc đó Mẹ nhắc đã tới giờ đi ngủ. Hôm sau, nhiều lần Laura tự hỏi chàng trai Wilder có ý định gì khi nhắc là tối nay sẽ lại đưa cô về. Cô không biết vì sao anh ta lại đi bộ về nhà cùng với cô. Đây là một việc không bình thường vì anh ta lớn rồi. Anh ta đã được cấp đất từ mấy năm trước nên ít nhất lúc này cũng phải hai mươi ba tuổi và là bạn của Bố thì đúng hơn là bạn của cô.
Tối hôm đó, trong buổi lễ cô không hề lưu tâm tới một lời giảng nào. Khi có quá nhiều người bị kích động thì cô chỉ mong là cô không có mặt tại đó. Cô hết sức mừng khi Bố nhắc:
– Đi thôi!
Almanzo Wilder đang đứng trong đám thanh niên gần cửa ra vào và Laura hết sức bối rối. Lúc này cô đã nhìn thấy nhiều thanh niên đưa các cô gái về nhà. Cô cảm thấy má nóng bừng và không biết nhìn đi đâu. Anh ta lại hỏi:
– Tôi đưa cô về nhà được không?
Lần này cô lễ phép trả lời:
– Dạ!
Cô nghĩ tới những gì đã nói vào tối hôm trước nên lúc này cô nói về Minnesota. Cô từ vùng Suối Plum tới còn anh ta tới từ Thung Lũng Spring nhưng trước đó anh ta từng sống ở New York, gần Malone.Laura nghĩ là cô đã kéo dài câu chuyện một cách tốt đẹp cho tới khi họ về tới cửa là nơi cô có thể nói:
– Chúc ngủ ngon.
Hàng đêm trọn tuần lễ đó, anh ta đều đưa cô về sau buổi thuyết giảng. Cô vẫn không hiểu tại sao. Nhưng tuần lễ trôi qua mau giúp cô lại có thể dành các buổi tối cho việc học và cô cũng quên thắc mắc về Almanzo do nỗi khiếp sợ về buổi Triển Lãm Học Đường.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: