Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên (Chương 17)

Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 17 
HỌP MẶT THÂN HỮU
Một buổi chiều Thứ Bảy, Mary Power ào tới như gió cuốn tìm Laura. Má cô đỏ bừng vì kích động. Hội Phụ Nữ Cứu Trợ sẽ tổ chức một cuộc họp mặt thân hữu vào đêm Thứ Sáu tới tại nhà bà Tinkham. Mary Power nói:
– Mình sẽ đi dự, nếu có bồ cùng đi, Laura. Ô, xin bà cho phép, bà Ingalls?
Laura không thích hỏi họp mặt thân hữu là thế nào. Chơi thân với Mary Power, cô cảm thấy hơi lạc hậu so với bạn. Quần áo của Mary Power luôn hợp thời trang vì do chính tay cha cô may cắt và tóc cô rất đúng mốt mới với những cụm cắt tém. Mẹ nói Laura có thể tới dự họp mặt. Cho tới lúc này, cô chưa hề nghe biết đã thành lập Hội Phụ Nữ Cứu Trợ.
Trên thực tế, Bố Mẹ rất buồn do thất vọng về việc Cha Alden ở vùng Suối Plum không là mục sư ở đây. Cha đã bày tỏ ước nguyện đó và được giáo hội cử tới. Nhưng khi tới nơi, Cha mới hay Cha Brown đã có mặt. Thế là Cha Alden nhận sứ mạng đi tiếp về miền Tây. Dĩ nhiên Bố Mẹ vẫn quan tâm tới nhà thờ và Mẹ đã tham gia Hội Phụ Nữ Cứu Trợ. Tuy nhiên, Bố Mẹ vẫn không thể có cảm giác giống như khi có Cha Alden.
Suốt tuần lễ tiếp theo, Laura và Mary Power luôn hướng về buổi họp mặt. Muốn tham dự phải mất một dime nên Minnie và Ida không tin là tới nổi còn Nellie nói rằng chuyện đó không khiến cô lưu tâm.
Ngày Thứ Sáu có vẻ thật dài đối với Laura và Mary Power đến nỗi các cô nôn nóng mong đêm tới. Đêm đó, Laura không thay quần áo đi học mà choàng lên người một chiếc tạp dề dài và cài chặt vạt trước lên tới cằm. Bữa ăn tối xong sớm và ngay sau khi chén đĩa được rửa sạch, Laura lập tức bắt đầu chuẩn bị cho buổi họp mặt.
Mẹ giúp cô chải áo thật kỹ. Đó là chiếc áo len màu nâu may theo mẫu công nương. Cổ áo cao, đường viền khít, sát tới cằm và váy thả xuống tới cổ đôi giầy cài nút cao. Chiếc áo rất đẹp với những dải viền màu đỏ quanh khắp cổ áo, cườm tay và trọn hàng nút áo phía trước đều bằng sừng màu nâu với hình một lâu đài nhỏ xíu khắc ở chính giữa.
Trong ánh đèn, trước tấm gương ở phòng trước, Laura cẩn thận chải tóc và bện lại, kéo lên rồi buông xuống. Cô không thể sắp xếp nổi cho vừa ý. Cô gần như nài nỉ:
– Ôi, Mẹ, cho phép con cắt tóc tém đi. Mary Power để tóc tém và hợp thời trang hết sức.
Mẹ nói:
– Tóc con như vậy dễ coi lắm. Mary Power là một cô gái dễ thương nhưng Mẹ vẫn thấy cần gọi mốt tóc mới là “tóc tém quái dị”.
Carrie an ủi cô:
– Tóc chị đẹp lắm, Laura. Màu nâu rất dễ thương lại dày, dài và mượt bóng thế kia.
Laura vẫn không vui với cách suy nghĩ của mình. Cô nhớ tới những sợi tóc ngắn thường buông xuống quanh trán. Những sợi tóc này không lộ ra khi chải ngược về phía sau nhưng lúc này cô kéo tất cả xuống trước trán và làm thành một cụm tóc tém nhỏ. Cô cố thuyết phục:
– Mẹ ơi, con không cắt tóc tém giống như Mary Power nhưng con xin Mẹ cho con cắt chỉ một ít thôi, con sẽ cắt và uốn lại riêng cụm tóc trước trán. Mẹ chiều theo ý cô:
– Như vậy thì được.
Laura nhấc chiếc kéo trong hộp đồ khâu của Mẹ, đứng trước gương cắt thành một cụm tóc dài ngang nhau khoảng hai inch trước trán. Cô đặt cây bút viết bảng lên lò sưởi và khi cạy bút được hơ nóng, cô cầm lấy đầu nguội cuốn những lọn tóc ngắn vào đầu kia. Mỗi lọn tóc được cuốn chặt vào cây bút và cô uốn cho cong đều lại.
Cô chải mái tóc thật mượt về phía sau và kết thành bím. Cô kết thành một bím tóc dài ở phía sau và ghim chặt. Mẹ nói:
– Quay lại cho Mẹ ngắm thử coi.
Laura quay lại:
– Có được không, Mẹ?
Mẹ nhìn nhận:
– Xinh lắm. Tuy nhiên, Mẹ vẫn thích mái tóc trước của con hơn.
Bố lên tiếng:
– Quay về phía này cho Bố coi.
Bố ngắm một hồi lâu bằng ánh mắt vừa ý:
– Được, nếu con phải đeo “mái tóc tém quái dị” này thì Bố thấy cũng là một công việc tốt. Rồi Bố lại quay lại với tờ báo.
Carrie nói nhỏ:
– Em nghĩ là rất đẹp. Trông chị xinh lắm.
Laura choàng thêm chiếc áo khoác màu nâu và cẩn thận đặt lên đầu chiếc mũ trùm bằng len nâu với những đường nẹp xanh da trời. Những đường viền nâu, xanh nổi bật lên và chiếc mũ trùm với những dải dài quấn quanh cổ cô như một chiếc khăn choàng. Cô nhìn vào gương thêm một lần nữa. Má cô ửng hồng vì kích động và những lọn tóc uốn cong rất mới dưới màu xanh của chiếc mũ trùm khiến mắt cô như xanh thêm. Mẹ đưa cho cô đồng một dime và nói:
– Chúc con vui vẻ, Laura. Mẹ tin là con luôn nhớ cách ứng xử ra sao.
Bố hỏi:
– Anh có nên đi cùng với con một đoạn đường không, Caroline?
Mẹ đáp:
– Còn sớm mà chỉ cần đi qua phố thôi. Con nó đi cùng với Mary Power mà.
Laura bước ra ngoài trời đêm đầy sao. Tim cô đập nhanh. Hơi thở của cô đọng thành một làn trắng trong không khí giá lạnh. Ánh đèn hắt ra thành những mảng sáng trên mặt hè trước cửa hàng bán đồ sắt và cửa hàng tạp phẩm. Phía trên cửa hàng đồ gỗ tối om, hai khuôn cửa sổ sáng trưng. Mary Power bước ra từ tiệm may và cả hai cùng leo lên chiếc cầu thang giữa tiệm may và cửa hàng đồ gỗ.
Mary Power gõ cửa và bà Tinkham bước ra. Bà ta nhỏ nhắn trong chiếc áo màu đen với những chùm ren trắng trước cổ và các cườm tay. Bà ta chào các cô, nhận đồng một dime từ tay Mary Power và Laura. Sau đó, bà ta nói:
– Theo lối này đi cất áo ngoài.
Suốt tuần lễ Laura nôn nao chờ được thấy họp mặt thân hữu ra sao và lúc này cô đã ở đây. Một số người đang ngồi trong gian phòng chan hòa ánh sáng. Cô cảm thấy bối rối lúc vội vã bước theo bà Tinkham đi ngang trước họ để vào trong gian phòng nhỏ. Cô và Mary Power đặt áo khoác và mũ trùm lên giường. Rồi hết sức lặng lẽ, các cô ngồi vào những chiếc ghế trong gian phòng lớn.
Ông bà Johnson đang ngồi bên cửa sổ. Cửa sổ có màn treo bằng vải ThụySĩ và phía trước là chiếc bàn bóng lộn có cây đèn thủy tinh lớn ở chính giữa với chiếc chụp đèn bằng sứ trắng có in hình những đóa hồng màu đỏ. Cạnh cây đèn là một cuốn album bìa nhung xanh lá cây. Một tấm thảm hoa rực rỡ phủ kín khắp gian phòng. Một chiếc lò sưởi cao với những khuôn cửa sổ bằng mica ở chính giữa. Dựa quanh các bức vách là những chiếc ghế gỗ sáng bóng. Ông bà Woodsworth đang ngồi trên chiếc ghế sô-pha với lưng tựa cao bằng gỗ láng và chỗ ngồi bọc vải sợi. Riêng những tấm ván vách là giống những tấm ván trong gian phòng trước ở nhà nhưng khác là các bức vách ở đây treo đầy những hình chụp người và phong cảnh mà Laura không hề biết. Một số hình được đóng trong những khuôn lớn mạ vàng, nặng chịch. Dĩ nhiên cửa hàng đồ gỗ này là của riêng ông Tinkham.
Chị gái của Cap Garland là Florence có mặt cùng với mẹ. Có cả bà Beardsley và bà Bradley, vợ của ông chủ cửa hàng tạp phẩm. Các bà đều ngồi thẳng người lặng lẽ. Mary Power và Laura cũng không nói tiếng nào. Các cô đâu biết nói gì.
Có tiếng gõ cửa. Bà Tinkham vội tới mở và mục sư Brown cùng bà Brown tới. Giọng nói oang oang của ông vang khắp gian phòng với những lời chào hỏi mọi người rồi ông nói với bà Tinkham về ngôi nhà mà bà bỏ lại ở Massachusetts. Ông nói:
– Ở đây không giống được. Nhưng ở đây tất cả đều khác lạ.
Ông tán tụng Laura, nhưng cô không thích ông. Bố đã nói ông ta khai là một người thuộc dòng dõi John Brown ở Ossawatomie là kẻ đã tàn sát nhiều người ở Kansas và cuối cùng thành công trong việc thúc đẩy cuộc Nội Chiến. Mục sư Brown rất giống bức hình chân dung John Brown trong cuốn sử của Laura.
Ông có khuôn mặt lớn và xương xẩu. Mắt ông ta hõm sâu dưới cặp lông mày trắng bờm xờm với ánh nhìn nóng bỏng và kiêu ngạo ngay cả khi ông ta tươi cười. Áo choàng của ông thả lỏng trên thân hình đồ sộ, những bàn tay hộ pháp thô nháp với những lóng tay kếch xù thò ra dưới các ống tay áo. Ông ta không được sạch sẽ. Quanh miệng ông ta, bộ râu bạc dài thượt lốm đốm vàng tựa hồ nhuốm nước miếng pha khói thuốc lá.
Ông ta nói liên miên và sau khi ông tới những người khác chỉ nói rất ít, ngoại trừ Mary Power và Laura. Các cô cố ngồi im một cách lễ phép nhưngthỉnh thoảng vẫn phải cựa quậy. Thời gian dài lê thê trước khi bà Tinkham mang các món ăn từ nhà bếp ra. Trên mỗi đĩa ăn là một chén nhỏ kem bột bắp và một miếng bánh ngọt. Khi Laura ăn dứt phần của mình, cô nói thầm với Mary Power:
– Về thôi!
Và Mary đáp lại:
– Đi liền, mình xong rồi. Các cô đặt những chiếc đĩa đã ăn xong trên chiếc bàn nhỏ ở gần đó, choàng áo mũ và tới chào bà Tinkham. Bước xuống tới đường phố, Laura trút ra một hơi thở dài.
– Hùù! Họp mặt thân hữu mà như thế này thì mình không ham.
Mary Power tán thành:
– Mình cũng vậy! Mình mong là mình đã không đi. Thà rằng còn một dime lại hay hơn.
Bố Mẹ ngạc nhiên nhìn lên khi Laura bước vào. Carrie nôn nóng hỏi:
– Vui chứ, Laura?
Laura thú thực:
– Ô, chẳng vui gì. Lẽ ra Mẹ nên đi thay vì là con. Mary Power và con là những cô gái duy nhất ở đó. Chẳng có ai cho tụi con trò chuyện cả.
Mẹ nói như xin lỗi:
– Đây mới là lần họp mặt đầu tiên. Chắc chắn khi mọi người ở đây đã quen nhau hơn thì những cuộc họp mặt sẽ thú vị hơn. Mẹ mới đọc thấy trong tờ The Advance nói rằng những cuộc họp mặt thân hữu của nhà thờ hết sức vui vẻ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: