Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên (Chương 13)

Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 13 
NHỮNG NGÀY ĐI HỌC
Laura rất vui với việc tới trường. Lúc này cô quen biết mọi học sinh và đã mau chóng kết bạn với Ida, Mary Power, Minnie. Vào giờ chơi và buổi trưa, các cô luôn ngồi cùng nhau. Trong thời tiết khô lạnh, đám con trai chơi bóng và đôi khi quăng bóng về phía trường học rồi đâm sầm vào nhau xô đẩy cố tranh chạy tới chụp trái bóng trên bãi cỏ hoang. Cả đám thường khuyến khích Laura:
– Tới đi, cùng chơi với tụi mình, Laura. Ui dào, tới đi!
Ở tuổi cô mà chạy nhảy sẽ bị coi là thứ con gái không ra sao vì thích ầm ĩ. Nhưng cô rất thích chạy, nhảy, chộp và ném trái bóng đến nỗi có lúc cô đã tham gia các cuộc chơi bóng. Đám con trai đều chỉ là những cậu bé và cô không khi nào phàn nàn khi trò chơi thỉnh thoảng trở nên thô bạo.
Một ngày cô tình cờ nghe thấy Charley nói:
– Chị ấy không hèn đâu, dù chỉ là con gái.
Nghe được câu đó khiến cô cảm thấy thích thú. Khi chỉ là những cậu bé con thích một cô gái lớn, cô cũng biết rằng cả đám đều thích cô.
Những cô gái khác đều biết Laura thật sự không phải là một thứ chẳng ra sao kể cả giữa lúc mặt cô nóng hực vì chạy nhảy và những chiếc kẹp bung ra khỏi mái tóc. Thỉnh thoảng Ida cũng nhập cuộc, còn Mary Power và Minnie thì đứng coi và cổ vũ. Chỉ riêng Nellie Oleson không thèm ngó tới. Ngay cả dạo bộ Nellie cũng không tham gia dù các cô mời mọc lịch sự. Cô chỉ nói gọn lỏn mấy tiếng:
– Tớ khó chịu quá!
Ida cười:
– Bồ ấy ngán làm hư nước da tiểu bang New York.
Mary Power nói:
– Mình cho là bồ ấy ngồi lại trong lớp để kết bạn với cô Wilder. Lúc nào hai người cũng chuyện trò với nhau.
Minnie nói:
– Thôi, mặc xác bồ ấy. Không có bồ ấy, tụi mình càng có nhiều thời giờ hơn.
Laura nhắc:
– Cô Wilder cũng từng sống ở New York. Dường như đó là câu chuyện họ nói với nhau.
Mary Power liếc xéo rồi mỉm cười và xiết chặt cánh tay cô. Các cô không gọi Nellie là“cục cưng của cô giáo” nhưng tất cả đều nghĩ thế. Laura không để tâm chuyện đó. Cô học giỏi nhất lớp về mọi môn và cô không cần tới trường để làm cục cưng của cô giáo. Mỗi ngày sau bữa ăn tối, cô học cho tới giờ đi ngủ. Lúc đó cô nhớ Mary nhiều hơn hết. Cả hai đã luôn cùng nhau kiểm tra từng bài học. Nhưng cô biết lúc này ở mãi vùng Iowa xa xôi, Mary cũng đang học và nếu muốn Mary được tiếp tục ở lại trường để không bỏ lỡ cơ may kỳ diệu theo đuổi việc học, Laura cần đoạt bằng được tấm chứng chỉ giáo viên. Tất cả những điều đó hiện lên trong đầu cô như một tia chớp trong lúc cô cặp tay Mary và Ida cùng thả bước.
Minnie hỏi:
– Các bồ biết mình đang nghĩ điều gì không?
Tất cả cùng đáp:
– Không, điều gì vậy?
– Mình đánh cuộc là Nellie đang mưu tính về chuyện kia.
Minnie nói và hất hàm về phía cặp ngựa đang tiến tới dọc theo đường xe đi ở phía trước. Đó là những con ngựa hung Morgan.
Tất cả những ống chân thon mảnh đang chuyển động nhẹ nhàng và những chiếc móng đang khuấy tung lên những đám bụi nhỏ. Những bờ vai đầy căng bóng nhẫy, những chiếc bờm đen và những chiếc đuôi bay tung theo gió. Tai chúng hướng về phía trước và những con mắt sáng long lanh nhìn mọi vật một cách hớn hở. Những túm ngù nhỏ màu đỏ không ngừng nhảy múa tô điểm thêm cho những sợi dây cương. Ánh nắng lấp lánh trên những cần cổ uốn cong của chúng và xối thẳng theo hai bên sườn rồi lại xoay vòng theo những vòng hông tròn đầy. Và chạy phía sau chúng là một cỗ xe mới rực rỡ. Tấm bẩng xe bóng loáng, mui xe uốn cong đen nhánh không một tì vết phủ chùm chiếc ghế ngồi ngay trên các trục xe màu đen đang lóe sáng và các bánh xe màu đỏ. Laura chưa bao giờ nhìn thấy một cỗ xe như vậy. Ida hỏi khi cỗ xe chạy lướt qua:
– Tại sao bồ không cúi chào, Laura?
Mary Power nói:
– Bồ không thấy anh ta nhấc nón chào tụi mình hả?
Laura chỉ nhìn thấy những con ngựa tuyệt đẹp cho tới khi cỗ xe vụt qua như ánh chớp trước mắt cô. Cô nói:
– Ô, mình rất tiếc. Mình không có ý tỏ ra bất lịch sự. Những con ngựa đó đúng là đẹp như mơ, phải không?
Mary Power nói:
– Bồ không muốn nói là bồ ấy sửa lại mũ vì anh ta chứ, Minnie. Sao được, anh ta đã là người lớn và là một chủ trại.
Minnie nói:
– Mình đã thấy bồ ấy ngắm những con ngựa đó. Mình dám cá rằng trong đầu bồ ấy đã nổi lên ý nghĩ được ngồi ở phía sau chúng. Các bồ biết rằng loại mưu tính đó có vẻ đôi lúc bồ ấy đã có. Và bây giờ anh ta lại có một cỗ xe như thế…
Laura lên tiếng:
– Cho tới ngày Bốn tháng Bảy vừa qua, anh ta không có chiếc xe nào.
Minnie nói:
– Cỗ xe mới được đưa từ miền Đông tới. Anh ta đặt mua sau khi bán mùa lúa. Anh ta đã thu hoạch một mùa lúa kỳ diệu.
Minnie luôn biết những tin tức như vậy vì cô thường được nghe anh trai là Arthur kể. Mary Power chậm rãi nói:
– Mình tin là các bồ có lý. Mình không cho rằng bồ ấy chẳng tính toán gì.
Laura cảm thấy hơi phạm tội. Cô không hề ve vuốt cô Wilder để được ngồi phía sau những con ngựa của Almanzo Wilder. Tuy vậy cô thường nghĩ nếu cô Wilder thích cô thì một ngày nào đó cô ấy có thể cho cô ngồi phía sau những con ngựa. Cô Wilder đã được cấp phát một miếng đất sát lề đường này cách bên kia trường học chừng một phần tư dặm. Cô ấy sống tại đó trong một căn nhà nhỏ. Almanzo thường đưa cô ấy tới trường vào mỗi buổi sáng hoặc ngưng lại chờ giờ tan học để đưa cô ấy về. Và lúc nào cũng thế, mỗi khi nhìn thấy những con ngựa, Laura đều hy vọng có thể vào một lúc nào đó, cô Wilder sẽ mời cô lên cùng ngồi trên xe. Thật quá quắt với cô khi người được lên ngồi trên xe lại có thể là Nellie Oleson.
Lúc này khi đã thấy rõ cỗ xe kia, Laura càng mong muốn được một lần đi như thế. Làm sao cô có thể ngăn nổi ước ao trước những con ngựa tuyệt đẹp và cỗ xe nhẹ nhàng chừng đó?
– Gần tới giờ điểm chuông rồi.
Ida nhắc và tất cả trở về lớp học. Các cô không được về trễ. Trên lối vào lớp các cô dừng lại uống nước bằng chiếc ca nổi lềnh bềnh trên xô nước. Sau đó các cô bước vào lớp người rám nắng, nóng hực và đầy bụi bặm. Nellie vẫn gọn ghẽ, đài các với nước da trắng nõn và những lọn tóc nằm nguyên tại chỗ trên đầu. Cô ta khinh khỉnh nhìn các cô và mỉm cười một cách kênh kiệu. Laura nhìn thẳng trả lại và Nellie hơi giật mình khẽ rút vai lại và chúi cằm xuống. Nellie nói:
– Không nên nghĩ đến mình quá nhiều, Laura Ingalls. Cô Wilder đã bảo rằng Bố của bồ chẳng để ý gì đến trường này, ngay cả khi ông ấy ở trong ban giám hiệu.
Laura hổn hển:
– Cái gì!
Ida lên tiếng một cách quả quyết:
– Mình cho rằng ông ấy đã lưu tâm nhiều đến trường này như bất kỳ ai, và có lẽ còn nhiều hơn nữa. Phải không Laura?
Laura nói lớn:
– Chắc chắn là thế!
Mary Power nói:
– Đúng thế. Ông ấy phải lưu tâm đến trường này nhiều hơn vì trường này có Laura và Carrie trong khi những người khác trong ban giám hiệu không có con em học ở đây.
Laura giận sôi lên vì Nellie dám nói lên một điều chống lại Bố. Trên bục, cô Wilder đang lắc chuông và tiếng chuông leng keng trong đầu Laura. Cô nói:
– Thật tồi tệ là gia đình mày không là gì ngoài một lũ quê mùa, Nellie. Nếu gia đình mày được sống ở thị trấn thì có lẽ cha mày đã có thể có một chân trong ban giám hiệu và có một điều gì đó để nói vềngôi trường này.
Nellie sắp sửa tát Laura. Laura nhìn thấy bàn tay Nellie đưa lên và cô không còn thời giờ để kịp nghĩ rằng cô không nên, không nên tát Nellie. Thế rồi bàn tay Nellie buông xuống thật nhanh và cô chúi vào chỗ ngồi. Cô Wilder đã bước vào lớp.
Tất cả học sinh đang ồn ào và Laura ngồi xuống chỗ của mình. Cô vẫn giận dữ đến mức không nhìn thấy rõ điều gì. Ida lòn tay dưới gầm bàn và nắm thật nhanh bàn tay cô khẽ xiết như muốn nhắc:
– Mừng cho bồ! Đáng đời nó!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: