Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên (Chương 5)

Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 5 
LÀM VIỆC TRONG THỊ TRẤN
Không ai hình dung nổi trong thị trấn có một việc làm gì khác dành cho một cô gái nếu không phải là làm mướn cho một khách sạn. Bố nói:
– Đây là một ý kiến mới mẻ của Clancy. – Ông Clancy thuộc số nhà buôn mới tới. Bố đang lo cất nhà cho ông ta. – Việc cất nhà sắp xong rồi và ông ta đang chuyển hàng hóa về. Mẹ vợ ôngta cũng có mặt tại đây và bà ấy may cắt áo sơ mi.
Mẹ nói:
– May cắt áo sơ mi?
– Ừ. Trong vùng hiện có rất nhiều đàn ông độc thân nên Clancy nghĩ rằng sẽ thu lời khá khi có người may cắt ngay tại cửa hàng để cung cấp những chiếc áo đúng kích thước cho số đàn ông không có phụ nữ giúp việc may vá đó.
Mẹ nhìn nhận:
– Đúng là một ý nghĩ hay.Bố nói:
– Em đã biết đó. Clancy là một người rất lanh lợi. Ông ta đã mang một chiếc máy may về.
Mẹ thực sự chú ý:
– Một chiếc máy may. Nó có giống bức hình mà mình thấy trên tờ Inter-Ocean không? Nó chạy ra sao?
Bố trả lời:
– Cũng gần tương tự như anh đã hình dung. Em sẽ đạp chiếc bàn đạp bằng bàn chân cho bánh xe chuyển động để điều khiển cây kim lên xuống. Phía dưới cây kim có một thiết bị quấn đầy chỉ. Clancy đã cho bọn anh coi. Nó chạy nhanh như chớp và ghép đường mép khít tới mức em sẽ phải thích coi.
Mẹ nói:
– Em không rõ giá chiếc máy đó bao nhiêu.
Bố nói:
– Với những người bình thường thì giá quá cao. Nhưng Clancy mua máy để đầu tư. Ông ta sẽ kiếm lời để thu tiền vốn về.
Mẹ nói:
– Dĩ nhiên là thế.
Laura biết là cô đang nghĩ sẽ làm được rất nhiều công việc với một chiếc máy như thế nhưng dù họ có đủ khả năng thì cũng là điên rồ khi tính mua một chiếc máy chỉ để dùng riêng trong nhà.
– Có phải ông ta muốn Laura tới học cách điều khiển máy may không?
Laura phát hoảng. Cô không thể chịu trách nhiệm về một tai nạn nào xảy ra với chiếc máy như th ế.
Bố đáp:
– Ô, không! Người điều khiển máy là bà White. Bà ấy muốn có một cô gái khéo léo giúp việc khâu tay.
Bố nói với Laura:
– Bà ấy hỏi Bố có biết một cô gái nào như thế không. Bố nói con là một người khâu vá rất khéo và bà ấy muốn con tới giúp bà ấy. Clancy đã nhận được số hợp đồng nhiều vượt khỏi mức lo liệu của bà ấy. Bà ấy nói là bà ấy sẽ trả theo mức lương hai mươi lăm xu mỗi ngày và thêm bữa ăn trưa.
Laura tính nhẩm rất nhanh ở trong đầu. Như thế là mỗi tuần sẽ có một đôla rưỡi và một tháng sẽ có hơn sáu đô-la. Nếu cô làm việc tốt, vừa ý bà White thì cô có thể có việc làm suốt mùa hè. Có thể cô sẽ kiếm được mười lăm đô-la, thậm chí hai mươi đôla, để giúp cho Mary đi học.
Cô không hề muốn ra thị trấn làm việc giữa những người lạ. Nhưng cô không thể bỏ qua dịp may kiếm mười lăm đô-la hoặc chỉ là mười hay năm đô-la. Cô nuốt nước miếng và hỏi:
– Con đi được không, Mẹ?
Mẹ thở dài:
– Mẹ không thích điều này lắm, những con sẽ không phải tới đó một mình. Bố cũng làm việc ở thị trấn. Thôi được, nếu con thích thì con có thể đi. Laura ngập ngừng:
– Con… không muốn Mẹ phải gánh hết việc nhà. Carrie lập tức đề nghị được phụ giúp. Cô có thể dọn giường, quét nhà, rửa chén đĩa và gieo hạt trong vườn. Mẹ nói Mary cũng giúp được rất nhiều việc trong nhà và lúc này đã có hàng rào giữ gia súc nên công việc phải làm vào buổi tối không nhiều lắm. Mẹ nói:
– Mọi người sẽ thấy thiếu con, Laura, nhưng có thể lo liệu công việc được.
Sáng hôm sau không có nhiều thời gian để bỏ phí. Laura đi xách nước, vắt sữa Ellen rồi vội vã rửa mặt, chải đầu, kết bím tóc. Cô mặc chiếc áo vải bông mới nhất, đi vớ dài, mang giầy. Cô lận chiếc đê vào trong chiếc tạp dề vừa ủi xong. Bữa ăn sáng không còn hương vị gì vì cô phải nuốt thật nhanh. Cô buộc dải mũ rồi hối hả đi theo Bố. Hai cha con phải có mặt ở thị trấn để làm việc vào lúc bảy giờ.
Hơi mát buổi sáng tỏa lan trong không khí. Lũ chiền chiện đồng đangca hót trong âm vangcủa những tiếng động từ đầm Big Slough vẳng lên. Đúng là một buổi sáng tuyệt đẹp và sôi động nhưng Bố cùng Laura rất vội. Cả hai đang phải chạy đua với mặt trời. Nhưng mặt trời vươn lên không cần một cố gắng nào trong khi hai cha con phải ráng sức bước thật nhanh về con đường ở phía bắc đồng cỏ để đi tới phía nam của phố Main Street.
Thị trấn đã thay đổi gần như thành một nơi khác hẳn. Hai khu ở mé tây phố Main Street đã chen chúc những công trình kiến trúc mới bằng gỗ thông vàng chóe. Phía trước những công trình kiến trúc mới này là một dải vỉa hè mới lát ván. Bố và Laura không có thời giờ băng qua phố để tới đó. Hai cha con nối theo nhau theo lối đi hẹp lầm bụi phía bên kia phố.
Ở đây đồng cỏ vẫn lấn sâu vào tất cả những lô đất trống chạy thẳng tới khu chuồng ngựa và ngôi nhà của Bố nằm ở góc các phố Main và Second. Nhưng phía đối diện trên phố Second Street đã có một ngôi nhà mới xuất hiện trên lô đất nằm ở một góc. Phía bên kia ngôi nhà này là một lối đi tắt băng qua nhiều lô đất trống để dẫn tới cửa hàng mới của ông Clancy.
Phía trong cửa hàng không có một loại hàng nào khác ngoài vải vóc. Laura chưa khi nào được nhìn thấy một cửa hàng nào chỉ bán riêng các thứ vải như thế.
Bên tay phải cô là một quầy hàng ngắn trên mặt lồng kính và đặt ở bên trong những mảnh giấy cứng có đủ loại khuy, kim và kẹp. Trên chiếc quầy bên cạnh là một khung giá đầy những cuộn chỉ đủ màu. Ánh sáng chiếu qua các khuôn cửa sổ làm nổi bật thêm màu sắc của những cuộn chỉ này.
Chiếc máy may nằm ngay phía sau đầu một quầy hàng gần bên cửa sổ. Những bộ phận bằng kền cùng cây kim dài lấp lánh và mặt gỗ đánh véc-ni sáng loáng. Trên đường gờ mỏng màu đen của chiếc máy may đang dựng đứng một cuộn chỉ trắng. Laura không dám đụng tay vào bất cứ thứ gì.
Ông Clancy đang mở một xấp vải bông trước hai khách hàng đàn ông áo quần dơ dáy.
Một phụ nữ to lớn, mập mạp có mái tóc đen ghim chặt bằng lược đang ướm những mảnh mẫu bằng giấy báo trên xấp vải bông trải trên mặt quầy gần chiếc máy may. Bố nhấc chiếc mũ ra lên tiếng chào bà ta.
Bố nói:
– Chào bà White, đây là con gái tôi, Laura.
Bà White lấy chiếc kim ra khỏi miệng và nói:
– Tôi hy vọng cháu sẽ là một người may nhanh và chuẩn. Cháu có thể khâu lược những đường viền chéo và thùa tốt khuyết áo được không?
Laura nói:
– Dạ được, thưa bà.
Bà White nói:
– Tốt, cháu treo mũ lên chiếc đinh kia rồi tôi giao việc cho.
Bố mỉm cười khuyến khích Laura rồi bước đi. Laura hy vọng cảm giác hoảng sợ tới phát run của cô sẽ mất đi đúng lúc. Cô treo mũ, buộc tạp dề và đeo chiếc đê vào ngón tay. Bà White đưa cho cô những mảnh áo để lược ghép lại và nhắc cô ngồi ở chiếc ghế gần máy may bên cửa sổ. Laura vội kéo lui chiếc ghế lại một chút để chiếc máy may che kín một phần cho cô tứ phía
ngoài phố nhìn vào. Cô cúi đầu vào công việc và lược rất nhanh.
Bà White không nói một tiếng nào. Lo lắng và quay cuồng, bà ghép những mảnh vải mẫu vào các cuộn vải rồi với chiếc kéo dài, bà cắt từ chiếc áo này qua chiếc áo khác. Ngay khi Laura vừa lược ghép xong một chiếc áo, bà White lấy liền ra khỏi tay cô và trao cho cô một chiếc khác để lược tiếp.
Một hồi sau bà ngồi vào máy. Bà xoay chiếc bánh xe bằng bàn tay rồi bàn chân bà đạp nhanh trên bàn đạp ở phía dưới giữ cho bánh xe quay tít. Tiếng vo vo vang động của chiếc máy dồn đầy trong đầu Laura không khác tiếng của một bầy ong nghệ khổng lồ. Chiếc bánh xe quay vùn vụt và chiếc kim như một vệt chớp. Những bàn tay phốp pháp của bà White trườn trên tấm vải giữ cho nó chạy nhanh dưới mũi kim.
Laura ráng hết sức lược ghép thật nhanh. Cô đặt chiếc áo lược xong lên đống đồ đang vơi dần bên phía tay trái bà White, nắm lấy những mảnh áo của chiếc kế tiếp đặt sẵn trên quầy và lược tiếp. Bà White lấy những chiếc áo đã lược xong từ trong đống đặt lên máy để may rồi chất đống bên phía tay mặt. Đó là cách di chuyển của những chiếc áo từ quầy hàng qua Laura để tới một đống rồi qua bà White sang chiếc máy và tới một đống khác. Nó giống như cách di chuyển trên đồng cỏ của những vòng tròn đàn ông và những cặp ngựa khi làm đường sắt. Nhưng chỉ có những bàn tay của Laura chuyển động đưa cây kim chạy thật nhanh dọc theo những đường khâu.
Vai cô bắt đầu đau nhức rồi tới sau gáy. Ngực cô bị ép lại và các ống chân tê mỏi nặng chịch.
Tiếng ồn của chiếc máy vo vo trong đầu cô. Đột nhiên chiếc máy ngưng lại, bất động. Bà White lên tiếng:
– Rồi!
Bà đã may dứt chiếc áo cuối cùng được lược xong. Laura vẫn phải lượm một ống tay áo để ghép lược thêm một đường vào cánh tay. Và trên quầy hàng vẫn còn những mảnh của một chiếc áo khác đang nằm chờ. Bà White nhấc chiếc áo đó lên nói:
– Tôi sẽ lược chiếc này. Mình bị trễ rồi.
Laura nói:
– Dạ, thưa bà.
Cô cảm thấy cần phải làm nhanh hơn nữa, nhưng cô đã ráng hết sức rồi. Một người đàn ông ngó vào trong cửa. Khuôn mặt lem luốc của ông ta bị phủ kín dưới bộ râu lởm chởm màu đỏ hoe nhiều ngày không cạo. Ông ta hỏi:
– Áo của tôi xong chưa, Clancy?
Ông Clancy đáp:
– Sẽ xong vào buổi chiều. Lúc người đàn ông to lớn đó đi khỏi, ông Clancy hỏi bà White khi nào chiếc áo đó sẽ xong. Bà White nói bà không biết chiếc áo đó là chiếc nào. Rồi ông Clancy chửi thề.
Laura thu nhỏ người lại trong chiếc ghế cố lược thật nhanh. Ông Clancy chộp lấy những chiếc áo trong đống và gần như ném chúng vào bà White. Tiếp tục la hét và chửi thề, ông ta nói bà phải làm xong trước giờ ăn trưa hoặc phải nêu rõ lý do cho ông ta biết.
Bà White giận dữ nói:
– Tôi không để cho ai sai khiến hoặc dồn ép được. Kể cả anh hoặc bất kỳ một tên Do Thái nào! Lúc đó Laura khó nghe hết nổi những điều bà White nói. Cô mong mỏi một cách tuyệt vọng là được tới một chỗ nào khác. Nhưng bà White nhắc cô cùng đi ăn cơm trưa. Cả hai vào nhà bếp ở phía sau cửa hàng và ông Clancy giận dữ bước theo sau.
Nhà bếp nóng bức, chen chúc và bừa bộn. Bà Clancy đang bày thức ăn lên bàn và ba cô gái nhỏ với một cậu bé đang xô đẩy nhau khỏi những chiếc ghế. Ông bà Clancy và bà White lớn tiếng cãi cọ và ngồi xuống ăn hết sức ngon lành. Laura không thể hiểu nổi ngay cả những điều họ đang cãi. Cô không thể nói chắc là ông Clancy đang cãi cọ với vợ hay với mẹ và không thể biết hai người kia đang cãi cọ với ông ta hay cãi cọ với nhau.
Họ giận dữ tới mức cô sợ sẽ xảy ra đánh lộn. Rồi ông Clancy nói “đưa bánh mì lại đây” hoặc “rót đầy chiếc ly này, được không?” và bà Clancy làm theo trong lúc họ vẫn réo tên nhau la hét. Đám con nít phớt lờ mọi chuyện. Laura rối tung tới mức không ăn nổi và chỉ muốn trốn đi thật xa. Cô lập tức trở lại ngay với công việc.
Ông Clancy từ nhà bếp trở ra vừa đi vừa huýt gió một điệu nhạc tựa hồ ông vừa có một bữa ăn trưa êm ả tốt đẹp với gia đình. Ông hỏi bà White bằng giọng vui vẻ:
– Bao lâu nữa sẽ xong mấy chiếc áo kia?
Bà White hứa hẹn:
– Không quá hai tiếng nữa. Cả hai người chúng tôi sẽ cùng lo.
Laura nghĩ tới một câu nói của Mẹ:
– Có rất nhiều loại người để làm thành thế giới.
Chỉ trong vòng hai giờ, họ đã may xong bốn chiếc áo. Laura lược các cổ áo một cách kỹlưỡng, dù những mảnh cổ áo không dễ ghép chính xác vào một chiếc áo. Bà White may áo bằng máy. Rồi tới việc ghép nhữngđường viền vào các mảnh tay áo và các gấu hẹp quanh phía dưới chiếc áo. Kế tiếp là đối đầu với những vạt trước, nhữngđường viền mở. Sau đó là tất cả những chiếc khuy nhỏ cần được gắn thật chắc và thùa những chiếc khuyết.
Không dễ ấn định khoảng cách thật đều cho mọi chiếc khuyết và rất khó cắt cho những chiếc khuyết có cùng kích cỡ. Một nhát kéo nhỏ cắt trượt đủ khiến chiếc khuyết quá rộng và chỉ một sợi chỉ bỏ sót lại cũng khiến chiếc khuyết nhỏ hơn.
Khi cắt các khuyết áo, Laura bấm thật mau những đường cắt và cũng thật mau cô khâu bọc những mũi khâu nhỏ để giữ cùng một độ dài và ghép các mép cắt lại sát nhau. Cô ghét thùa khuyết áo đến nỗi cô học làm thật nhanh để tránh phải kéo dài công việc. Bà White nhận xét cách làm của cô và nói:
– Cháu có thể qua mặt tôi trong việc thùa khuyết áo.
Sau khi may xong bốn chiếc áo thì chỉ còn hơn ba tiếng đồng hồ để làm việc. Laura tiếp tục lược ghép nốt mấy chiếc áo còn lại trong lúc bà White cắt thêm.
Chưa bao giờ Laura ngồi bất động lâu tới thế. Vai và cổ cô đều đau nhức, những ngón tay thô nhám vết kim đâm sướt trong khi mắt nóng hực và mờ đi. Hai lần cô làm trật và phải làm lại. Cô mừng rỡ được xếp công việc lại và đứng lên khi Bố bước vào.
Hai cha con cùng đi thật nhanh trở về nhà. Trọn một ngày đã trôi qua và lúc này mặt trời đang lặn xuống. Bố hỏi cô:
– Con nghĩ thế nào về ngày đầu tiên làm việc có lương, bình-rượu-nhỏ? Mọi việc ổn hết chứ?
Cô đáp:
– Con nghĩ là như vậy. Bà White khen con thùa khuyết tốt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: