Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên (Chương 2)

Thị Trấn Nhỏ Trên Thảo Nguyên

Laura Ingalls Wilder

CHƯƠNG 2 
MÙA XUÂN TRÊN ĐẤT TRẠI

Sau trận bão tuyết tháng Mười vào mùa thu vừa qua, cả nhà phải tạm dời về sống trong thị trấn và tại đó Laura đã có một thời gian ngắn được tới trường. Rồi lớp học lại ngưng ngang do bão và trọn mùa đông dài thăm thẳm đó, bão tuyết gào hú giữa những ngôi nhà đóng kín im ỉm đến nỗi không có một âm thanh, một tia sáng nào lọt qua nổi màn tuyết quay cuồng.

Trọn mùa đông dài, cả nhà gom lại trong khu bếp nhỏ, đói lạnh nhưng vẫn quần quật làm việc trong tối tăm giá buốt, cố bện đủ lượng cỏkhô để giữ cho ngọn lửa cháy đều và nghiền bột miệt mài bằng chiếc cối xay cà phê để có bánh ăn hàng ngày.
Trọn mùa đông dài thật dài đó, hy vọng duy nhất của mọi người chỉ là chờ tới lúc mùa đông sẽ chấm dứt, những cơn bão tuyết sẽ ngưng, nắng ấm trở lại và cả nhà sẽ cùng nhau rời thị trấn để trở về với ngôi nhà trên đất trại.
Bây giờ mùa xuân đã tới. Đồng cỏ vùng Dakota đã trải dài ấm áp và quang đãng dưới ánh mặt trời tựa hồ chưa từng bị dập vùi dưới gió bão và tuyết giá của mùa đông ác liệt kia.
Tuyệt diệu biết chừng nào khi lại được sống trên mảnh đất trại. Laura không còn muốn một điều gì khác hơn là được đứng giữa vùng đồng trống. Cô cảm thấy không bao giờ nắng thấm đủ nổi vào người cô.
Mỗi buổi bình minh, khi cô ra giếng nước bên bờ đầm để kéo đầy xô nước trong cho buổi sáng, mặt trời đều đang vươn lên với những màu sắc chói lòa. Bầy chiền chiện đồng từ những lùm cỏ còn ướt đẫm sương đêm cất cánh bay lên líu lo ca hót. Lũ thỏ rừng nhảy nhót bên những lối đi với những con mắt long lanh nhìn ngó và những chiếc tai dài co giật khi chúng khẽ nhấm nháp những cọng cỏ non mềm mại. Laura chỉ dừng lại trong căn lều đủ để đặt xô nước xuống và chộp lấy chiếc xô sữa. Cô chạy lao ngay xuống sườn dốc có con bò cái Ellen đang mải miết gặm đám cỏ ngọt ngào. Trong lúc Ellen lặng lẽ nhai lại thức ăn trong miệng, Laura vắt sữa nó.
Hương thơm của những tia sữa mới nóng hổi ngọt ngào xịt ra ngầu bọt hòa lẫn với đủ loại hương thơm của mùa xuân. Bàn chân trần của Laura ướt lạnh trong lớp cỏ đẫm sương nhưng nắng sưởi ấm trên cổ cô và má cô ấm hơn nữa nhờ áp sát một bên sườn Ellen. Trong chiếc cọc buộc dành riêng, con bê nhỏ, con của Ellen, be be kêu lên một cách lo ngại và Ellen đáp lại bằng một tiếng “bòò” êm ả.
Khi đã vắt cạn những giọt sữa cuối cùng, Laura kéo lê chiếc xô sữa về lều. Mẹ đổ một ít sữa mới còn ấm vào chiếc xô dành cho con bê. Số sữa còn lại, Mẹ lọc qua một tấm vải trắng sạch vào các chảo đựng sữa bằng thiếc cho Laura cẩn thận mang xuống hầm chứa trong lúc Mẹ gạn lớp kem dầy ra khỏi chỗ sữa tối hôm trước. Rồi Mẹ trút chỗ sữa đã được gạn kem vào chiếc xô dành cho con bê và Laura mang tới cho con vật nhỏ đang đói bụng.
Dạy cho con bê cách uống sữa không phải dễ dàng nhưng là điều rất thú vị. Con bê con đứng còn chưa vững vẫn biết chắc ngay từ lúc mới sinh ra là phải húc mạnh chiếc đầu nhỏ màu đỏ của nó để bú sữa. Cho nên, khi vừa ngửi thấy mùa sữa trong xô là nó lập tức húc mạnh chiếc xô. Laura phải cố giữ không cho sữa đổ tràn ra và dạy cho con bê biết cách uống sữa như thế nào. Cô nhúng mấy ngón tay vào trong sữa và con bê liếm với chiếc lưỡi thô nhám trong lúc cô khẽ hướng cho chiếc mũi của nó hạ thấp xuống tới mức sữa trong xô. Thình lình con bê hít sữa thẳng vào mũi nên bị sặc và phì ra một hơi mạnh đến nỗi sữa văng tóe khỏi xô, rồi nó húc mạnh đầu vào trong sữa. Nó húc mạnh đến nỗi chiếc xô suýt bật khỏi tay Laura. Một lớp sóng sữa phủ kín đầu con bê và vạt áo trước của Laura bị sữa văng ướt đẫm.
Thế là Laura lại kiên nhẫn bắt đầu trở lại, nhúng mấy ngón tay cho con bê mút, cố giữ sữa trong xô và dạy cho nó cách uống. Cuối cùng, con vật đã uống được chút ít.
Sau đó, Laura nhổ những chiếc cọc buộc lên. Cô lần lượt dắt Ellen, rồi con bê con và con bê gần hai tuổi tới những khu có bóng mát trên bãi cỏ tươi mềm. Cô đóng sâu những chiếc cọc buộc xuống đất. Lúc này mặt trời đã vươn lên tròn đầy, khắp bầu trời xanh thẫm và trên mặt đất, những gợn sóng cỏ chập chờn trong gió. Và, có tiếng Mẹđang gọi:
– Mau lên, Laura! Bữa sáng đang chờ đó!
Trở lại lều, Laura vội vã rửa mặt và tay trong thau nước. Cô đổ nước thành một dòng lấp lánh trên cỏ ở nơi mà ánh nắng sẽ mau chóng hun khô. Cô cào sơ chiếc lược qua mái tóc và khắp trên đầu với búi tóc thả lỏng. Không thể có thời giờ trước bữa ăn sáng để lo cho mái tóc dài, chải chuốt kỹ và kết bím lại. Cô chỉ làm được khi công việc buổi sáng đã hoàn tất.
Ngồi vào chỗ của mình bên cạnh Mary, cô nhìn qua tấm khăn bàn carô màu đỏ, những chiếc đĩa sáng bóng của Carrie, Grace và những mắt long lanh trên gương mặt rửa xà phòng sáng rỡ của mấy cô bé. Cô ngắm Bố và Mẹ đang vui vẻ mỉm cười. Cô cảm thấy gió buổi sáng thật dịu dàng đang lùa qua những khuôn cửa mở rộng và cô khẽ thở dài.
Bố nhìn cô như biết rõ mọi ý nghĩ của cô. Bố nói:
– Theo Bố nghĩ thì buổi sáng khá tốt. Mẹ tán đồng:
– Một buổi sáng tuyệt đẹp. Sau bữa ăn sáng, Bố thắng cặp ngựa, Sam và David, vào xe và lái ra vùng đồng cỏ ở phía đông căn lều, nơi Bố đang cày phá đất để trồng bắp. Mẹ lo sắp xếp công việc cho mấy chị em và Laura thích nhất những ngày mẹ nói:
– Mẹ phải làm việc ở ngoài vườn. Mary lập tức đề nghị nhận làm hết công việc trong nhà để Laura có thể phụ giúp Mẹ. Mary đã bị mù. Nhưng ngay cả trong thời gian mà cơn bệnh chưa làm hại đến những con mắt sáng xanh của cô, cô cũng không khi nào thích làm việc ở ngoài trời dưới nắng và gió. Lúc này cô rất sung sướng vì lo liệu nổi mọi việc trong nhà. Cô nói một cách vui vẻ:
– Con phải làm việc ở những nơi mà con có thể nhìn thấy bằng mấy ngón tay của mình. Con không phân biệt nổi một dây đậu với một hạt giống ở đầu lưỡi cuốc, nhưng con có thể rửa chén đĩa, dọn dẹp giường nằm và chăm sóc Grace.
Carrie cũng rất tự hào vì dù vóc người nhỏ bé nhưng cô đã mười tuổi và có thể giúp đỡ Mary làm công việc trong nhà. Thế là Mẹ cùng Laura ra ngoài đồng làm việc.
Lúc này, nhiều người từ miền Đông đang kéo đến định cư trên khắp đồng cỏ. Họ đang dựng những căn lều trại mới ở các phía đông, phía nam, phía tây bên kia bờ đầm Big Slough. Cứ vài ngày lại có một cỗ xe do những người lạ lái băng qua khúc eo hẹp trên đầm nhắm hướng bắc tới thị trấn rồi trở lại. Mẹ nói còn dư thời giờ để làm quen khi công việc trong vụ xuân chấm dứt. Trong mùa xuân không có thời giờ dành cho chuyện thăm viếng.
Bố có một chiếc cày mới, chiếc cày phá đất. Vô cùng kỳ diệu là việc cày phá đất trên đồng cỏ. Chiếc cày có một bánh xe cạnh sắc gọi là lưỡi lăn đứng để lăn và xắn thẳng phần đất phía trước lưỡi cày. Chiếc lưỡi cày thép bén ngót theo sau lưỡi lăn đứng sẽ cắt vụn thảm rễ cỏchìm dưới đất rồi chiếc máng lật lôi lên một dải đất dài thẳng và lật úp xuống. Những luống đất đều có bề rộng đúng mười hai inch và thẳng tắp giống như được cắt bằng tay.
Cả nhà đều vui thích vì có chiếc cày đó. Lúc này, sau trọn một ngày làm việc, Sam và David thích thú nằm xuống lăn qua lăn lại rồi đứng vểnh tai ngó quanh cánh đồng trước khi miệt mài gặm cỏ. Chúng không kiệt sức và buồn nản rã rời với việc cày phá đất trong mùa xuân đó. Và vào bữa ăn tối, Bố cũng không mệt đến độ hết còn bỡn cợt nổi. Bố nói:
– Hết chê nổi khi cái cày có thể tự lo công việc một mình. Với tất cả những sáng chế hiện nay sẽ khỏi cần dùng tới sức người nữa. Chỉ trong một đêm như thế này mà chiếc cày nắm rõ cách tiến hành công việc thì vào buổi sáng mình sẽ thấy nó cày lật xong một hoặc hai mẫu đất, còn anh được nằm nghỉ trọn đêm.
Những rẻo đất nằm lật úp trên các luống cày với những đám rễ cỏ bị cắt đứt lòi ra lổ chổ. Đất mới cày mát mềm một cách dễ chịu cho những bàn chân trần nên Carrie và Grace thường chạy theo sau chiếc cày đùa nghịch. Laura cũng thích vậy nhưng bây giờ cô đã sắp mười lăm tuổi không còn nhỏ để nô giỡn trong bùn đất nữa. Hơn nữa, vào các buổi chiều Mary vẫn cần đi dạo một vòng để hong nắng.
Cho nên, sau khi lo dứt công việc buổi sáng, Laura phải đưa Mary đi dạo trên đồng cỏ. Đủ loại hoa xuân đang đua nở và những bóng mây đang trôi nhẹ trên các triền dốc phủ đầy cỏ non.
Thuở các cô còn bé, Mary lớn hơn và thường ra lệnh, nhưng lúc này khi đã lớn hơn, cả hai có vẻ như cùng tuổi với nhau. Các cô thích cùng đi dạo thật lâu trong gió dưới ánh nắng, ngắt những đóa hoa đồng thảo, hoa hoàng mao hương và nhấm nháp những loại cỏ lá chua. Những cánh hoa cam tùng hương cuộn lại một cách dễ thương, nhưng cọng xa trục thảo mảnh mai với những chiếc lá nhọn đều có hương vị nồng gắt. Laura nói:
– Loại cỏ lá chua này có hương vị mùa xuân.
Mary dịu dàng sửa lại:
– Thực ra thì nó có một chút hương vị của chanh, Laura.
Trước khi ăn cỏ lá chua, Mary luôn luôn hỏi:
– Em đã nhìn kỹchưa? Có chắc chắn lá không có con sâu nào không?
Laura cãi:
– Không thể có một con sâu nào hết. Đồng cỏ ở đây sạch bong. Không bao giờ có sâu ở một nơi sạch như thế này. Mary nói:
– Kể cả đúng như thế, em vẫn phải nhìn coi. Chị không muốn ăn nhằm phải con sâu duy nhất trong toàn vùng Dakota.
Cả hai cùng cười. Dạo này Mary vô tư tới mức thường có những câu nói đùa như thế. Gương mặt cô vô cùng thanh thoát dưới chiếc mũ, cặp mắt xanh lơ trong veo và giọngcô tươi vui đến mức giống như không phải cô đang bướcđi giữa bóng tối. Mary luôn luôn hoàn hảo. Đôi lúc cô hoàn hảo tới nỗi Laura cảm thấy khó chịu. Nhưng lúc này cô hình như khác hẳn. Laura đã một lần hỏi cô về chuyện đó. Laura nói:
– Lúc nào chị cũng thường cố gắng giữ mình hoàn hảo. Và chị đã luôn luôn hoàn hảo. Điều này khiến em nổi điên lên và đã có lúc em chỉ muốn đập chị. Nhưng lúc này chị lại hoàn hảo mà không cần cố gắng một chút nào.
Mary vẫn đứng tại chỗ.
– Oại, Laura, thật khủng khiếp! Bây giờ em còn muốn đập chị không? Laura đáp một cách thành thực:
– Không đâu, không bao giờ.
– Em nói thực chứ? Có phải em tử tế với chị chỉ vì chị mù không?
– Không! Em nói đúng sự thực là không phải thế, Mary. Em rất ít khi nghĩ về chuyện bị mù của chị. Em… em chỉ thấy vui vì chị là chị của em. Em vẫn mong là em được giống như chị. Nhưng em nghĩ là không bao giờ em có thể như thế nổi. – Laura thở ra – Em không hi ểu nổi bằng cách nào mà chị có thể hoàn hảo tới thế.
Mary nói với cô:
– Thực ra chị không đúng như thế đâu. Chị có cố gắng, nhưng nếu em hiểu rằng có nhiều lúc chị đã ti tiện và bất trị ra sao, nếu em có thể nhìn rõ nội tâm chị thực sự như thế nào thì chắc em sẽ không còn muốn giống như chị nữa.
Laura phản đối:
– Em có thể nhìn rõ nội tâm của chị như thế nào, vì nó vẫn lộ rõ trong mọi lúc. Chị luôn luôn chịu đựng bền bỉ và không có một điểm nhỏ ti tiện nào.
Mary nói:
– Chị biết do đâu mà em muốn đập chị. Đó là vì chị thường cố chứng tỏ con người mình. Thực ra chị không muốn thành con người hoàn hảo. Chị đã cố khoe mẽ rằng ta là một cô bé tuyệt vời, làm một điều vô tích sự để mà tự hào. Quả thật chị rất đáng bị đánh đòn vì việc đó.
Laura thấy choáng váng. Thình lình vào lúc đó cô nhận ra cô đã luôn hiểu như thế suốt mọi lúc. Nhưng không khi nào Mary là như thế. Cô nói:
– Ô không, chị không giống như thế, thực tế không như thế. Chị hết sức hoàn hảo.
Mary nhắc lại những lời trong Thánh Kinh và nói:
– Tất cả chúng mình đều phạm tội một cách tuyệt vọng và luôn nghiêng theo cái xấu khi tranh cãi nổi lên. Nhưng chuyện đó cũng chẳng thành vấn đề.
Laura kêu lên:
– Cái gì cơ!
Mary giải thích:
– Chị muốn nói là chị không tin chúng ta cần phải nghĩ quá nhiều về chính bản thân mình, đại khái như nghĩ về việc mình xấu hay tốt.
Laura hỏi:
– Nhưng, trời ơi! Làm sao mà người ta có thể trở thành tốt nổi khi không nghĩ về cái tốt?
Mary nhìn nhận:
– Chị không biết, chị cũng nghĩ là mình không thể như thế. Chị không biết nói cách nào để diễn tả rõ điều mình muốn nói. Nhưng chỉ nên biết mà không nên nghĩ tới quá nhiều. Chỉ nên tin ở ý Chúa.
Laura vẫn đứng im nên Mary cũng không nhúc nhích vì cô không dám bước đi mà thiếu cánh tay dẫn dắt của Laura. Mary đứng đó chính giữa bạt ngàn hoa cỏ xanh tươi đang chập chờn trong gió dưới bầu trời xanh lồng lộng với những đám mây trắng lững lờ trôi, nhưng cô không thể nhìn thấy gì. Mọi người đều biết rõ Chúa luôn nhân ái. Nhưng đối với Laura lúc đó thì dường như Mary phải tin ở ý Chúa theo một cách đặc biệt nào đó. Laura nói:
– Chị tin thế, phải không?
Mary đáp:
– Ừ, bây giờ chị mãi mãi tin như thế. Dù ý muốn của con ra sao thì Chúa vẫn là người chăn dắt con. Chúa sẽ đặt con nằm trên những thảm cỏ xanh và dắt con tới bên những vùng nước phẳng lặng. Chị nghĩ đó là những bài thánh thi tuyệt vời hơn hết. Nhưng sao mình còn đứng ở đây? Chị không thấy có mùi hoa đồng thảo.
Laura nói:
– Mình đã qua khỏi vũng trâu đằm trong lúc mải nói chuyện. Mình sẽ trở lại theo lối kia.
Khi các cô quay lại, Laura có thể nhìn rõ gò đất thấp dựng lên thoai thoải từ đám cỏ xù xì trong đầm Big Slough kéo lên tới căn lều nhỏ. Căn lều có vẻ không lớn hơn một chuồng gà mái đang đứng im lìm. Khu chuồng ngựa bằng đất không có cỏ hoang. Phía bên kia căn lều và khu chuồng, Ellen và hai con bê đang gặm cỏ còn ở phía đông, Bố đang trồng bắp trên khu đất mới cày phá.
Bố đã cày phá đất bất kỳ lúc nào có thời giờ trướckhi đất trở nên quá khô. Vùng đất cày phá vào năm trước được Bố bừa tơi để gieo lúa mạch. Lúc này, với một túi bắp giống cột bên vai và một cây cuốc trong tay, Bố đang từ từ đi khắp cánh đồng.
Laura nói v ới Mary:
– Bố đang trồng bắp. Mình hãy qua lối kia đi. Bây giờ vũng trâu đằm ở đây rồi.
Mary nói:
– Chị biết. Cả hai dừng lại một lúc, hít thật sâu hương thơm ngọt ngào như mật của hoa đồng thảo. Vũng trâu đằm tròn xoe nằm sâu khoảng chừng ba hoặc bốn bộ dưới đồng cỏ giống như một chiếc đĩa chứa đầy hoa đồng thảo. Hàng ngàn, hàng triệu đóa hoa chen chúc dày đặc che kín cả đám lá. Mary chìm vào giữa rừng hoa. Cô hít thật mạnh trong lúc mấy ngón tay khẽ sờ trên những cánh hoa rồi lần xuống những chiếc cọng mỏng manh để ngắt.
Khi các cô đi ngang cánh đồng, Bốcũng ngửi thấy mùi hoa đồng thảo. Bố không ngừng làm việc nhưng mỉm cười với các cô:
– Đi dạo dễ chịu chứ, các con?
Bố dùng cuốc đánh tơi đất rồi cuốc một lỗ nhỏ, bỏ vào trong đó bốn hạt bắp và vẫn với cây cuốc, Bố kéo đất phủ kín lên, dung bàn chân đi ủng nhấn chặt xuống đoạn bước tới trồng tiếp gốc khác.
Carrie nhào tới dí mũi sát vào bó hoa đồng thảo. Cô đang trông chừng Grace và Grace không được đi chơi ở chỗ nào khác ngoài cánh đồng đang có mặt Bố. Những con giun như thôi miên Grace. Mỗi khi Bố bập xuống một nhát cuốc, cô đều chờ và cười khúc khích ngắm con giun dài, mỏng tự biến thành mập, ngắn và tự chui thật mau trở lại vào trong đất.
Cô nói:
– Kể cả khi bị đứt thành hai mà mỗi nửa của nó vẫn làm như thế được. Tại sao vậy, Bố?
Bố nói:
– Bố cho là chúng muốn chui vào trong đất.
Grace hỏi:
– Tại sao vậy, Bố?
Bố nói:
– Ồ, chỉ tại chúng muốn thế.
– Tại sao chúng muốn thế, Bố?
Bố hỏi lại:
– Tại sao con thích chơi trong đất bùn?
Grace nói:
– Tại sao, Bố? Mà Bố gieo bao nhiêu bắp, Bố?
Bố nói:
– Phải nói là hạt. Bốn hạt. Một, hai, ba, bốn.
Grace nói:
– Một, hai, bốn. Tại sao, Bố?
Bố nói:
– Câu hỏi này dễ ợt. – Bố tiếp – Một dành cho con chim sáo Một dành cho chú quạđen Và số hạt còn dành lại Vừa tròn hai để bắp lên.
Lúc này cây trong vườn đang lớn. Nào củ cải đỏ, nào hành, nào rau diếp đang vươn lên thành những luống nhỏ màu xanh khác nhau. Những chồi lá đậu cuốn lại đang mở ra. Những cọng khoai tây non đứng mảnh dẻ đang xòe rộng những tán lá đầu tiên như các mảng ren. Trong lúc Laura đặt bó hoa đồng thảo vào bình nước cho hương thơm tỏa trên bàn ăn bữa tối,
Mẹ nói:
– Mẹ đã coi kỹ trong vườn và thấy cần phải cuốc xới đất. Lúc này Mẹ tin là đậu sẽ vươn lên vào bất kể ngày nào, khi có thời tiết ấm.
Suốt một buổi sáng oi nồng, đậu đột ngột mở lá. Grace khám phá ra điều này và hét lên sôi nổi chạy tới nói với Mẹ. Trọn sáng hôm đó, cô bé không thể rời mắt khỏi đám đậu. Lần lượt từng cọng đậu không còn xoắn lạinhư những chiếc lò xo thép mà vươn lên trong nắng với những hạt đậu tách thành hai mảnh bám hờ vào những đọt lá đôi xanh nhạt. Mỗi lần một cọng đậu mở ra, Grace lại hét lên.
Lúc này bắp đã trồng xong nên Bố lo dựng tiếp nửa căn lều còn thiếu. Một buổi sáng Bố đặt các thanh rầm nền nhà rồi đóng khung và Laura giúp Bố dựng lên, giữ thẳng dây quả dọi trong lúc Bố chốt lại. Bố tán đinh và đặt khung cửa sổ. Sau đó Bố đặt những thanh rui làm một mái nghiêng mà trước đó chưa có.
Suốt thời gian Laura phụ Bố, Carrie cùng Grace đứng coi và lượm những chiếc đinh bị Bố đóng văng ra. Ngay cả Mẹ cũng thường ngưng công việc để ngó. Thật hấp dẫn khi được nhìn căn lều đang biến thành một ngôi nhà.
Khi công việc hoàn tất, họ có cả thảy ba phòng. Phần vừa làm thêm gồm hai phòng ngủ nhỏ, mỗi phòng đều có một ô cửa sổ. Bây giờ không còn phải đặt giường nằm trong phòng trước nữa. Mẹ nói:
– Đây là nơi mình chỉ dùng một hòn đá để giết hai con chim. Mình sẽ kết hợp việc dọn dẹp nhà cửa vào dịp xuân cùng với việc rời chỗ.
Tất cả lo giặt màn cửa sổ cùng chăn mền rồi treo lên hong khô. Rồi tất cả cọ các khuôn cửa sổ mới cho tới lúc sáng bóng lên và dăng những tấm màn mới được làm bằng các tấm phủ giường cũ với đường viền thật đẹp nhờ các mũi khâu tinh vi của Mary. Mẹ và Laura kê các khung giường trong căn phòng sực nức mùi ván gỗ mới. Rồi Laura và Carrie nhồi đầy cỏ khô vào những tấm đệm rơm, đặt lên giường phủ kín bằng những tấm phủ còn giữ nguyên hơi ấm do Mẹ vừa ủi xong cùng những chiếc mền đã được giặt sạch đượm mùi không khí đồng cỏ.
Sau đó Mẹ cùng Laura lau cọ và chà xát từng tấc của phần lều cũ mà lúc nàyđã biến thành phòng trước của ngôi nhà. Không còn những chiếc giường, căn phòng trở thành rộng thênh thang khi ở đó chỉ còn chiếc lò bếp, chiếc tủ chén, chiếc bàn ăn, mấy chiếc ghế và chiếc kệ thấp. Khi căn phòng hoàn toàn sạch bóng và mọi thứ đã được đặt vào đúng chỗ, cả nhà cùng đứng xúm lại ngắm.
Mary nói:
– Em khỏi cần nhìn giúp cho chị, Laura. Chị có thể cảm thấy căn phòng rộng rãi, mát mẻ và xinh đẹp ngần nào. Những tấm màn cửa sổ hồ cứng trắng muốt khẽ lay động trong những khuôn cửa để ngỏ. Những bức vách ván được cọ sạch và mặt nền sàn dâng lên một màu xám vàng nhờ nhạt. Một bó hoa dại và những bông hoa rụng do Carrie lượm đặt vào chiếc chậu màu xanh lơ trên bàn ăn có vẻ nhưđem thêm không khí mùa xuân vào căn phòng. Ánh sáng buổi chiều nổi bật trên những tựa sách mạ vàng đặt ở ngăn giá thấp của chiếc kệ thấp và phản chiếu lấp lánh từ ba chiếc hộp kính đều được vẽ những bông hoa li ti ở ngăn giá phía trên. Ngay ngăn giá kế cận sát phía trên, những bông hoa mạ vàng trên mặt kính đồng hồ rực sáng và chiếc quả lắc lấp lóe đung đưa qua lại. Đứng cao hơn ở ngăn giá trên cùng là chiếc hộp đựng đồ trang điểm bằng sứ màu trắng của Laura với chiếc ly và chiếc tách mạ vàng nhỏ xíu ở trê nắp. Bên cạnh đó là con chó sứ đốm trắng-nâu của Carrie được đặt trong thế nằm ngắm chiếc hộp.
Trên bức vách giữa các cửa ra vào và phòng ngủ, Mẹ đặt chiếc xích đông mà Bố đã khắc để làm quà Giáng Sinh tặng Mẹ khi còn ở vùng Big Woods thuộc Wisconsin. Chỉ bằng con dao nhíp, Bố đã khắc thật hoàn hảo từng bông hoa, từng cánh lá li ti cùng dây nho leo theo đường gờ của ngăn giá nhỏ và những dây nho lớn hơn bò tới những ngôi sao ởtrên đỉnh. Lâu hơn nữa, lâu hơn cả mức Laura có thể nhớ là cô gái chăn cừu bằng sứ của Mẹ vẫn đứng trong các màu hồng-trắng và đang mỉm cười trên ngăn giá.Đúng là một căn phòng tuyệt đẹp.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: