Trên Bờ Suối Plum (Chương 35)

Trên Bờ Suối Plum

Laura Ingalls Wilder
CHƯƠNG 35 
GIỮ NHÀ

Bây giờ bố lái xe lên xuống suối Plum suốt ngày chở về hết đống gỗ này tới đống gỗ khác chất gần bên cửa. Bố đốn những cây mận, cây liễu, cây bông gòn già cỗi để những cây nhỏ vươn lên. Bố kéo về xếp dồn lại rồi chặt, bửa thành củi cho tới khi có một đống lớn.

Sau đó, với cây rìu cán ngắn dắt trong dây lưng, những chiếc bẫy dưới cánh tay và cây súng trên vai, bố đi thật xa ngược dòng suối Plun đặt bẫy bắt cầy hương, chồn, rái cá và cáo.
Một bữa ăn tối, bố nói đã tìm thấy một khu có hải ly. Nhưng bố không thể đặt bẫy ở đó vì chỉ còn mấy con hải ly. Bố nhìn thấy một con cáo và bắn nó nhưng bị trượt.
Bố nói:
– Anh đã hết hi vọng săn bắn. Ở đây mình có một chỗ thật tốt nhưng không có nhiều mồi săn. Cho nên có người đã nghĩ tới những địa điểm ở ngoài miền tây, nơi mà…
– Nơi không có trường học cho tụi nhỏ, Charles ạ!
Mẹ nói và bố bảo:
– Em có lý, Caroline! Em vẫn thường như thế. Nhưng hãy nghe thứ gió kia. Ngày mai sẽ có bão.
Nhưng hôm sau lại là một ngày dễ chịu như trong mùa xuân. Không khí nhẹ nhàng, ấm áp và nắng chan hòa. Giữa chừng buổi sáng, bố quay về nhà. Bố nói với mẹ:
– Mình nên ăn cơm trưa sớm rồi làm một chuyến đi vào thị trấn chiều nay. Em không thể cứ ru rú ở trong nhà vào một ngày đẹp trời như thế này. Mình có dư thời giờ để làm chuyện này trước khi mùa đông thực sự tới.
Mẹ nói:
– Nhưng còn các con. Mình đâu có thể đưa Carrie đi bộ xa thế.
Bố cười với mẹ:
– Ui dà! Mary và Laura lúc này đều lớn bộn. Chúng có thể lo cho Carrie một buổi chiều mà.
Mary lên tiếng:
– Chúng con làm được, mẹ!
Laura cũng nói:
– Chúng con làm được!
Các cô ngắm bố Mary vui vẻ rời nhà. Mẹ rất duyên dáng với chiếc khăn san Giáng sinh nâu đỏ, chiếc mũ len trùm đầu màu nâu cột dây ở dưới cằm. Mẹ bước đi thoăn thoắt và nhìn bố bằng ánh mắt tươi tỉnh đến nỗi Laura bỗng nghĩ mẹ giống như một con chim.
Sau đó Laura quét nền sàn trong lúc Mary dọn dẹp bàn ăn. Mary rửa chén đĩa cho Laura lau khô và cất nó vào tủ chén. Các cô trải lên bàn tấm khăn kẻ ô vuông màu đỏ. Bây giờ trước mặt các cô là buổi chiều dài dặc mà các cô có thể tùy ý chơi đùa.
Trước hết, các cô quyết định chơi trò dạy học. Mary bảo cô phải là cô giáo vì cô lớn hơn, và hơn nữa, cô biết nhiều hơn. Laura thấy đúng thế. Vậy là Mary thành cô giáo và rất thích, nhưng Laura chán trò chơi này rất mau.
Laura nói:
– Em biết rồi. Cả hai đứa mình cùng dạy chữ cho Carrie đi.
Các cô đặt Carrie ngồi trên chiếc ghế dài với cuốn sách mở trước mặt bé và cả hai đều cố dạy theo cách hay nhất. Nhưng Carrie không thích. Bé không học chữ nên các cô đành ngưng trò chơi.
Laura nói:
– Thôi, mình chơi trò giữ nhà đi.
Mary nói:
– Mình đang giữ nhà rồi còn chơi trò ấy làm gì?
Căn nhà vắng vẻ và lặng lẽ vì thiếu mẹ. Mẹ vẫn thướng im lìm và gượng nhẹ tới mức không bso giờ gây ra một tiếng ồn, nhưng lúc này cả căn nhà như đang lắng nghe mẹ.
Laura ra ngoài một lát rồi trở vào. Buổi chiều trở nên dài hơn và dài hơn nữa. Không còn một việc gì để làm. Ngay cả Jack cũng nhấ nhổm không yên.
Nó có vẻ muốn ra ngoài nhưng lúc Laura mở cửa thì nó lại không đi. Nó nằm xuống rồi đứng lên, đi vòng vòng trong phòng. Nó tới gần Laura nhìn cô đăm đăm.
Laura hỏi nó:
– Có gì vậy, Jack?
Nó nhìn cô chăm chú và cô không hiểu ý nó và nó gần như hú lên.
Laura vội nói với nó:
– Đừng, Jack! Bạn làm ta phát hoảng bây giờ.
Mary bỗng hỏi:
– Có chuyện gì ở bên ngoài?
Laura chạy ra nhưng Jack ngoạm vào áo cô kéo cô ghì lại ở bậc cửa. Phía ngoài trời lạnh như cắt. Laura đóng cửa lại.
Cô lên tiếng:
– Coi kìa! Nắng bị che tối hết. Chắc đám châu chấu đang quay lại?
Mary gắt:
– Làm gì có châu chấu ở mùa đông, đồ ngốc! Sắp mưa đó!
Laura cãi lại:
– Chị mới ngốc! Mùa đông làm gì có mưa!
– Vậy thì sắp có tuyết! Có gì khác không?
Mary nổi giận và Laura cũng thế. Các cô tiếp tục tranh cãi nhưng đột nhiên nắng tắt hẳn. Các cô vội tới cửa sổ phòng ngủ nhìn ra.
Một đám mây đen với một đám mây trắng như lông cừu đang bay tới cực nhanh từ phía tây bắc.
Mary và Laura nhìn qua ô cửa sổ phía trước. Đã tới giờ bố mẹ trở về nhưng các cô chưa thấy bóng dáng ai cả. Mary nói:
– Có thể đó là mưa tuyết.
Laura nói:
– Giống như bố đã nói với mình.
Cả hai nhìn nhau qua làn không khí u ám. Các cô cùng nghĩ về những đứa trẻ bị chết cóng trong đông giá.
Laura nói:
– Vựa củi hết trơn rồi!
Mary chộp lấy cô. Mary nói:
– Không được! Mẹ đã dặn mình phải ở trong nhà, nếu có bão.
Mary giật thoát ra và Mary nói:
– Jack không để cho em đi đâu.
Laura bảo:
– Mình cần mang củi vào nhà trước khi bão tới. Mau lên!
Các cô đã nghe thấy những tiếng động lạ lùng trong gió tựa hồ tiếng kêu thét vẳng tới từ xa. Cả hai vội vàng choàng khăn và kẹp dính cứng dưới cằm với những kẹp khăn lớn rồi đeo găng tay.
Laura làm xong trước. Cô nói với Jack:
– Tụi mình đi khuân củi, Jack!
Dường như nó hiểu. Gió thổi lạnh hơn băng. Laura chạy tới đống củi ôm đầy một ôm rồi quay vào với Jack chạy theo sau. Cô không thể mở cửa vì mắc ôm củi. mình phải mở cửa cho cô.
Rồi các cô không biết đã làm những gì. Đám mây lướt đến cực nhanh và cả hai phải mang được củi vào nàh trước khi bão tới. Các cô không thể mở cửa khi tay ôm đầy củi và các cô cũng không thể để ngỏ cửa cho hơi lạnh ùa vào nhà.
Bé Carrie nói:
– Em mở cửa.
Mary nói:
– Em không mở được.
– Em mở.
Carrie cãi và đưa cả hai bàn tay lên xoay nắm đấm cửa. Bé xoay ngược! Carrie đã đủ lớn để mở cửa.
Laura và Mary hối hả mang củi vào. Carrie mở cửa khi các cô tới và đóng lại khi các cô qua. Mary có thể ôm những ôm nhiều hơn nhưng Laura chạy nhanh hơn.
Các cô chất đầy hộc củi trước khi tuyết trút xuống. Tuyết tuôn đến thình lình trong một cơn gió xoáy và giống như những hạt cát. Mặt đau rát dưới sức đập của tuyết. Khi Carrie mở cửa, tuyết cuốn vào trong nhà thành một cuộn mây trắng.
Laura và Mary quên bẵng lời mẹ dặn phải ở trong nhà khi có bão. Cả hai chạy lui tới như điên, cố mang hết củi vào bỏ trong nhà.
Các cô chất đầy củi xung quanh hộc rồi chất xung quanh lò. Các cô chất củi tựa vào vách, dồn thành những đống cao hơn, lớn hơn.
Bang! Các cô sập mạnh cửa, phóng thẳng tới đám củi. Cốp! Cốp! Cốp! Các cô chất củi lên cánh tay. Các cô phóng trở lại cửa. Bùm! Cánh cửa mở ra và Bang! Các cô húc cánh cửa sập lại, rồi thịch thịch thịch, các cô trút củi xuống, bay trở lại lao ra ngoài tới đống củi, tiếp tục gom ôm.
Các cô không thể nhìn rõ đống củi trong lớp màn trắng quay cuồng. Tuyết trút mù mịt trên đống củi. Các cô không còn nhìn rõ căn nhà và Jack chỉ còn là một khối tròn tối lật đật bên cạnh các cô. Tuyết xối trên mặt các cô. Các cánh tay Laura nhức buốt, ngực cô bị ép nghẹn nhưng suốt thời gian đó cô luôn nghĩ:
Ôi, bố đâu rồi? Mẹ đâu rồi?
Và cô hối mình:
– Mau lên! Mau lên!
Bên tai cô, tiếng gió không ngừng kêu thét.
Đống củi đã hết. Mary lượm một vài thanh và Laura lượm một vài thanh cuối cùng. Các cô cùng chạy tới cửa. Laura đạp cửa mở ra và Jack nhảy vào nhà. Carrie ở trước cửa sổ, vỗ hai bàn tay, la lớn. Laura trút mấy thanh củi lớn và quay lại đúng lúc thấy bố và Mary thình lình xuất hiện đang cố chạy khỏi màn tuyết trắng xoay tít.
Bố cầm tay mẹ đang giúp lôi Mary chạy tới. Cả hai lao vào được trong nhà, sập cửa lại và đứng thở hổn hển, người phủ đầy tuyết. Không ai nói gì trong lúc bố mẹ nhìn Laura và Mary đang đứng với những chiếc khăn trùm và bao tay đầy tuyết.
Cuối cùng Mary nói nho nhỏ:
– Chúng con đã ra ngoài trong lúc đang có bão, mẹ. Chúng con quên mất.
Đầu Laura cúi xuống và cô nói:
– Chúng con không muốn phải đốt cháy đồ đạc và không muốn bị chết cóng, bố.
Bố nói:
– Tốt, chính bố mới đáng bị trách, nếu các con không chuyển hết đống củi vào nhà. Đó là trọn số củi bố tính dành cho hai tuần lễ tới.
Tất cả đống củi đã ở đó, chất đống trong nhà. Tuyết trên củi tan chảy ra thành những vũng nước. Một đường nước chảy ra cửa nơi tuyết đang nằm đọng không tan ra.
Rồi bố vùng cười lớn và nụ cười mỉm dụi dàng của mẹ sưởi ấm Mary và Laura. Các cô biết là đã được tha cho lỗi không vâng lời vì đã khôn ngoan mang củi vào nhà, dù là đã mang quá nhiều củi.
Không bao lâu nữa, các cô sẽ đủ lớn để không mắc những sai phạm và lúc đó các cô có thể tự quết định nên làm điều gì. Các cô không còn phải nhất nhất tuân theo mọi lời nhắc nhở của bố mẹ.
Các cô lăng xăng mở khăn san và mũ trùm của mẹ ra rũ tuyết, treo lên để hong khô. Bố lật đật ra khu chuồng ngựa làm các việc thường lệ trước khi bão trở nên tồi tệ hơn. Rồi trong lúc mẹ ngồi nghỉ, các cô chất lại củi cho gọn gàng theo mẹ chỉ dẫn và quét rồi thấm khô nước trên nền sàn.
Căn nhà đã ngăn nắp và ấm cúng trở lại. Ấm trà đang reo, ánh lửa lóe sáng từ những kẽ gió lùa trên lò bếp. Phía ngoài, tuyết đập ào ào trên các cánh cửa sổ.
Bố bước vào nhà.
– Đây là phần sữa anh đem về đây được. Gió đã tạt sữa bay ra khỏi thùng gần hết. Caroline, trận bão này thật khủng khiếp. Anh không nhìn rõ nỗi một inch trước mắt và gió từ mọi hướng thổi đến một lúc. Anh nghĩ là anh đi đúng đường nhưng không nhìn rõ căn nhà, thế rồi, thật may là anh đâm sầm vào góc nhà. Chỉ cần lệch sang trái một bước là anh không bao giờ vào nhà được.
Mẹ kêu:
– Charles!
Bố nói:
– Bây giờ thì không còn gì đáng sợ nữa. Nếu tụi mình không ráng chạy suốt đường từ thị trấn về để tới nhà trước cơn bão thì…
Mắt bố bỗng sáng lên. Bố xoa mái tóc của Mary và kéo tai Laura. Bố nói:
– Bố mừng là tất cả đống củi đã được chuyển vào trong nhà.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: