Thư Tình Gửi Một Người – The Love Letters (28)

Thư Tình Gửi Một Người (28)

Tác Giả: Trịnh Công Sơn

Blao 29/12/1964

Dao Ánh thân yêu

Anh đọc thư Ánh tối hôm qua. Và ngủ rất sớm với tờ thư còn cầm trên tay. Như bàn tay của John Gavin trong phim Le temps d’aimer et le temps de mourir(46) khi nằm chết trên một bờ sông còn cầm lá thư người yêu từ một thành phố xa gởi về. Những miền đất này cũng là chiến trường. Người lính ở đây không mệt bằng thể xác nhưng trí óc thật cũng đã tê liệt hoàn toàn.

Anh vừa ở Sài Gòn về chiều hôm qua. Sống một mùa Giáng sinh buồn. Anh ngủ rất sớm đêm Giáng sinh với ly rượu buổi chiều. Không có bạn bè chia nhau mà thấy mờ những khuôn mặt nhở nhơ trên phố.

Anh đã về đây với rét mướt.

Sau ngày sinh nhật của Chúa, anh lên thăm những Hà, Cung ở Thủ Đức. Buổi chiều về rã rời ngồi buông thõng tay trong chiếc ghế bành. Anh Cường xuất hiện đột ngột ở màn lưới cửa. Rồi chúng anh kéo nhau ra phố uống rượu mừng rất mừng. Buồn cũng rất buồn. Gặp cả anh Đỗ Long Vân (dạy Đại học Huế). Và ba chúng anh đi suốt những con đường thênh thang với một đầu óc nặng nề chếnh choáng. Thấy chán chường. Bây giờ có người nào hỏi anh vì sao lại quá ưu phiền như thế này thì có lẽ anh không làm thế nào để trả lời được. Anh Đỗ Long Vân bảo anh ấy đã quá bi thảm mà thấy anh lại còn hơn thế. Lý do thì quá nhiều và dồn dập từ ngày này qua tháng nọ. Anh có nói với anh Vân: Đôi lúc tôi cũng muốn làm người hùng, muốn theo Nietzsche để thờ “culte du surhumain”(47) nhưng bất lực. Chung quanh mình đã có quá nhiều gãy gục, mình không thể là gì khác hơn một épave(48) trên cơn nước lụt cuồn cuộn mang đi.

Rồi ngày hôm sau anh đưa anh Cường vào thăm Hà, Cung. Để thấy rõ vẻ não nề trên những khuôn mặt, trên mỗi cánh tay, con mắt, màu da sạm nắng đó. Và những ngày lễ qua đi. Buổi chiều chủ nhật rơi xuống nhanh như một mà lưới chụp lên cuộc sống kham khổ đó và chúng anh trở về thấy muốn khóc. Muốn khóc như những kẻ đã ý thức rõ rệt về nỗi bất lực, về sự yếu đuối của mình.

Ánh ơi, trong những ngày này anh không còn một chương trình, một dự định nào ngoài ra cứ sống bừa theo một – mang – đi nào đó.

Có má anh vào đây thăm Hà, còn ở Sài Gòn. Có lẽ trưa thứ năm này anh lại về đó để gặp anh Cường trước khi anh Cường về lại Huế.

Anh tiếc là không thể về thăm Ánh trong Noel này. Anh nhớ bàn tay dài những ngón lạnh lùng đó và cơ hồ như còn nghe được giá buốt chạy dài trên bàn tay anh.

Ánh ơi Ánh ơi Ánh ơi,

Tháng 12 đã sắp phải mãn hạn rồi đó. Chỉ còn hai hôm nữa chúng mình lại bắt đầu trên một khởi điểm mới của năm 1965. Thấy mà buồn.

Anh cũng mong một cái gì mới mẻ hơn cho đầu năm này. Anh sẽ gọi Ánh bằng vẻ lạ lùng huy hoàng của năm mới. Dự định của anh là có mặt ở Đà Lạt đúng ngày 1/1 và gửi thư cùng những cánh hoa anh đào đầu mùa về cho Ánh nhưng bây giờ phải về Sài Gòn bất khả kháng.

Ánh đã lạnh bao nhiêu ngày ở đó. Anh mong Ánh vẫn cứ lạnh lùng như thế qua những con đường mà theo một mùa Hạ mùa Thu, có những cơn mưa đêm bất chợt anh đã đưa Ánh về. Hãy cố gắng làm kẻ độc hành cho anh còn ca tụng sự can đảm đó mà ít người còn giữ được. Hãy hát lời thành buồn như anh đã bao nhiêu buổi chiều ngồi gõ vào phiến đá hát cho mình cho người thân yêu.

Anh mong về Tết để nhìn lại Ánh rất gần, rất gần như một mùa lá đã xanh kề nhau lao xao không dứt.

Ánh ơi, anh nhớ Ánh như thế đó. Còn gì ngoài những giờ ngồi đếm từng khoảng hư vô.

Hãy biến mình vào hư vô, vào hư vô của chính mình, vào hư vô của sự vật vì trong hư không đó mình sẽ tìm thấy được mình và sự vật ở vẻ nguyên vẹn của nó.

Những cơn bệnh đã qua trên anh. Những giờ nằm phơi thây không còn một người thân thuộc thật khốn cùng.

Anh nhớ những câu thơ của anh Cường: “…buồn ơi cháy chỗ anh nằm”.

Buổi chiều anh thức dậy. Mây xuống thấp trên đồi mây đen.

Những ngày anh về Thủ Đức như những lần đi cắm trại. Ngồi phơi ngoài nắng. Và da đã sạm đen đi nhiều hơn.

Buổi chiều không còn một tiếng động nhỏ. Ánh có thể ngồi ở đây nghe tiếng cỏ lao xao từ ngoài kia. Rồi cơn mưa đã xuống đó. Những sợi mưa nhìn thấy rõ gõ vào đồi dốc đất đỏ đã khô, tiếng kêu nghe buồn như một tiếng nói đều đặn già nua.

Mưa xuống và trời vẫn còn những mảng trời xanh mây trắng.

Anh bỗng thấy nhớ Ánh hơn, nhớ quay quắt.

Đêm đã tràn đầy trên núi đồi. Anh nằm trong mùng viết thư cho Ánh. Tiếng kèn đồng của đêm đã dấy lên từ xa về. Nghe buồn như một lời trối trăng. Anh nghĩ đến hình ảnh của Monty thổi kèn trước mộ bạn(49) khi chiều xuống đậm dần.

Ở đây vẫn thường có những tiếng kèn thổi vào những giờ bất chợt làm mình đến thấy héo hắt, chua xót.

Ánh ơi, đêm đã mặc lên từng ngọn cỏ và gió lạnh của rừng núi cũng len về.

Ngồi từ phòng anh nhìn thấy được con đường chính chạy về phía toà tỉnh(50). Từng đoàn xe GMC đang chở đầy lính chạy về những vùng cách đây 10, 15 cây số. Những trận đánh nhỏ vẫn vây quanh đời sống chúng mình. Ánh nghĩ làm thế nào để quên mà sống bình an được. Chung quanh mình những người thân thuộc vẫn tiếp tục ngã xuống và có những kẻ vẫn bình thản nuôi nâng mình lớn lên vô tư. Con đường đó mang tiếng động cơ ầm ĩ của xe mỗi đêm anh nằm nghe rõ và thấy ngán ngẩm vô cùng.

Không khí chiến tranh vẫn trùm lên đất đai này. Có nhiều đêm anh thức dậy giữa những tiếng đại bác nổ rất gần và thao thức suốt đêm lo âu. Tết này có lẽ anh sẽ cố gắng về dù có bận gì cũng mặc. Phải về để nhìn lại những gì anh còn lại ở đó. Có thể rồi tháng tư anh đã bị gọi đi Thủ Đức. Những ngày còn lại này anh chỉ có Ánh để nói những lời nhẹ nhàng. Cuộc đời đã dành sẵn những kẻ – sinh – ra – cho – nhau. Anh nghĩ rằng một mai nào Ánh sẽ bay xa ngoài tầm tay anh và trở về bình an trong một không khí quen thuộc, bình thường mà bấy lâu Ánh đã quên đi, đã xa lánh. Thật buồn nhưng phải làm gì hơn.

Đêm đã lạnh và đã buồn. Cây cỏ lao xao. Anh chỉ còn nghe rõ tiếng sâu đất và tiếng dế reo. Những ngày nghỉ ở đó chắc Ánh tha hồ ngủ và đi chơi. Ánh cố giữ giá buốt trên mười phiến – băng – bàn – tay – dài đó cho anh. Anh không mong gì hơn.

Đêm Giáng sinh Ánh đi chơi với ai ở đó. Anh mong là Ánh không có ai ngoài Ánh ra với khoảng trống quanh Ánh. Hãy giữ niềm kiêu hãnh ấy thật lâu dài. Anh đã bao nhiêu ngày tháng từ trước và bây gờ nằm mòn người không đợi chờ nào và như nghe thân thể mình cất lên tiếng hát.

Ánh ơi,

Ánh ơi,

Khuya đã khuya hơn. Máy bay kêu ầm trên trời đen mù. Anh cầu mong cho mọi người bình an. Và Ánh và Ánh hằng muôn nghìn năm anh còn nhìn thấy với niềm kiêu hãnh.

Dao Ánh mà anh gọi không nguôi như một lời biển vọng vô tận vô tận đó em.

Nhớ muôn trùng muôn trùng đó Ánh.

 

(English Version)

 

The Love Letters (28)

 

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

Blao 29/12/1964.

Dear Ánh,

I fell asleep while I was reading your letter last night. I was still clutching the letter in my hand when I drifted off early. I felt like John Gavin in “Le Temps d’aimer et le temps de mourir” when he died on the riverbank still holding his lover’s letter sent from a distant city. I am living in a battlefield here where the soldiers are able bodied, but their minds have become completely paralyzed with fear.

I just returned from Saigon yesterday afternoon where I spent a lonely Christmas. I fell asleep very early on Christmas Eve after having a glass of wine in the afternoon. There were no friends to share the holiday. There were only dim and unfamiliar faces passing in the street.

After Christmas, I visited Hà and Cung in Thủ Đức. I was soaking wet by the time I arrived. I was so exhausted and weary that I collapsed into an armchair letting my hands drop to my sides. That’s when Cừơng appeared suddenly at the door and we went out into the street to celebrate our reunion with wine even though we were filled with the sadness. While we were drinking our wine, we met Mr. Đỗ Long Vân who is a teacher at Huế University. The three of us strolled along a wide boulevard feeling intoxicated from the wine. We soon grew bored. If someone had asked me why I was so troubled, I probably couldn’t have answered them. Mr. Đỗ Long Vân said that he was completely distraught. In my opinion, I was in worse shape than him.

The reason for our anguish was mercurial in nature and sometimes overwhelming. I told Vân,”Sometimes I want to be like my hero, Nietzsche who worshipped the “Culte Du Surhuman” but I am helpless.” I was surrounded by so much destruction that I could not do more than be yet another piece of wreckage set adrift upon stormy seas.

The next day I took Cừơng to visit Hà and Cung so that he could clearly see the distress on their faces, on each of their arms, in their eyes and on their sun-darkened skin. Sunday afternoon passed quickly as if it were caught in a net like our miserable lives. The holidays came to a close leaving us in tears as we returned home. We longed to weep like those who were aware of our own incompetence and weakness.

My dear, I don’t have a plan or any goals presently. I feel like giving up.

My mother visited Hà in Saigon. Maybe Thursday afternoon I will return to meet Cừơng before he goes to Huế.

I am sorry for not visiting you at Christmas. I can still remember your long cold fingers and your chilly touch when you held my hand.

Dear Ánh,

December is almost over. There are only two days left before the new year of 1965 begins. Naturally, I am filled with melancholy.
While I feel pensive, I am also filled with hope for the new year. I wish you a splendid and promising new year. I intend to be in Đà Lạt on New Year’s Day and I will send you a fresh cherry blossom with my letter. However, I have to go to Saigon first. Unfortunately, it is unavoidable.

How many days have you spent in the freezing cold of winter in there? I hope you are still alone in these chilly nights. I dream of wandering along the familiar roads so that I can take you home in those rainy nights of summer and fall. Please have courage in your solitude so that you may be worthy of my admiration. Please sing those sad hymns like the melodies I used to hum while tapping on rocks and talking to myself and my loved ones.

I look forward to the Lunar New Year when we can be together and hold each other close like the new green leaves of the season rustling endlessly in the spring breezes.
My dear, I miss you so much. I have nothing left except for the hours that I spend contemplating the vast nothingness.
Let us submerge ourselves in the abyss so that we may discover our true identities. It is in the nothingness that we find truth and integrity in all things.
I have become quite ill. It is truly a misery to be sick without the care of my family!
I am reminded of the verses of Cường, “…sadness burns where I lie.”
I woke up this afternoon just before sunset when the dark clouds began to appear.
I spent several days camping in Thủ Đức and now my skin has been darkened from exposure to the sun.
This afternoon was completely silent. Even the tiny cries of the grass could be heard coming from outside. That’s when the sky opened up and the sound of the rain falling on the sloping hill of dry red dirt was as familiar as the sadness of a poor man’s voice.
The rain was pouring down despite the bright blue sky filled with white clouds.
All of a sudden, I foolishly remember you.
Night descends on the mountains as I huddle under the mosquito net writing a letter to you.The sad cry of a trumpet rises from far in the distance like a final word. I am reminded of Monty’s image of a blowing horn at the graveside of his friend while the afternoon sun sinks into the horizon.
The evening is often full of the sound of trumpets blowing. The cries of the trumpets making us wither with sadness come suddenly.
Oh, the chilly night wind blows as darkness covers the trees and blades of grass.

I can see the main road leading to the provincial courthouse from my room. There is a convoy of vehicles loaded with soldiers traveling to an area about 10 to 15 km away. Small battles are still breaking out around us. How can we forget to live in peace? All around us, our relatives continue to die, and yet there are those who still live thoughtlessly. I am so tired of hearing the noise of those engines barreling down the roads every night.
The atmosphere of war still permeates the land. I am often jolted from sleep by cannon fire, and then I lie awake all night worrying. In spite of being busy with work, I am also trying to get home to my family so that I can remember what I left behind. I might be called up for military service in April in Thủ Đức.
I only have you to console me for the rest of my days. You are the only one who comforts me with your calm, quiet, and gentle words. Life is available to those who were born to be together. I think one day you will leave me and go back to what is familiar to you. You will return to the life that you had long forgotten. It’s sad, but I don’t know what else I can do.
The night is cold and makes me feel lethargic. The grass blows in the breeze. I can only hear the sound of the worms and the crickets. You have plenty of time to sleep and enjoy the holidays. Please try to keep your long icy fingers cold for me. I would love nothing more.
Who did you go out with on Christmas Eve? I hope that you were alone in your room. Always be true to yourself. I feel tired, abandoned and alone, yet I feel my voice rising in song.
Dear Ánh,
It is getting late. The noise of roaring plane engines invades the dark sky. I wish peace for everyone. I am filled with pride when I think of you for thousands of years to come.
I ceaselessly call out your name as an endless word to the vast ocean.
I miss you deeply.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: