Thư Tình Gửi Một Người – The Love Letter (27)

Thư Tình Gửi Một Người (27)

Tác Giả: Trịnh Công Sơn

16/12/1964

Ánh ạ,

Đêm hôm qua viết đến đó thì anh mỏi và ngủ mê đi.

Chiều của ngày khác buổi chiều với vẻ yên tĩnh của mọi người.

Anh ngồi một mình và thấy tuổi trẻ mình tiêu hao đi trên từng ngày buồn. Vô vọng vì không trì giữ lại được gì cả. Rồi vẻ nhọc nhằn cùng nét già nua sẽ đến. Và mộ phần có tiếng gọi về gần hơn gần hơn. Như người bà con của anh vừa chết ở Quy Nhơn với năm mươi mấy tuổi mà anh được tin và thấy sững sờ. Những thàng ngày ở Quy Nhơn đã bao nhiêu buổi sáng, buổi chiều, buổi tối ngồi hàn huyên chuyện tâm tình, uống rượu, nhấm và hút thuốc vàng từng ngón tay, ông ấy đã xem anh như một người bạn nhỏ. Anh còn nhớ rõ và thấy sự chết đã như một hạt mầm độc dược có sẵn trong cơ thể mỗi người. Mình không định đoạt được gì cho mình. Cả sự sống lẫn sự chết. Ánh có thể thoáng thấy điều đó trong một lúc nào Ánh trở về hoàn toàn với một cô tịch trong tâm hồn.

Anh nghĩ rất nhiều về một ngày không còn màu sắc cùng ánh sáng của thiên nhiên vào mắt mình. Sao không yêu thương nhau. Ngày tháng cũng chỉ có một số vừa đủ cho từng đời sống. Sau đó sẽ không còn gì.

Trời chiều buồn trên từng luống đất màu nâu bạc. Trước mặt anh là thành phố đồi dốc lưa thưa vài nóc nhà trồi lên. Anh đang bị bỏ quên ở đây như vết phiền muộn.

Ôi những ngày tháng cũ có bao nhiêu người còn nhớ lại.

Anh bây giờ như một đầu cỏ lao xao không nghĩa lý gì. Tất cả đều rụng xuống quanh anh những hồn nhiên, niềm vui, hy vọng cùng những điều mong ước.

Không còn gì Ánh ạ.

Anh vừa được thư nhà Tịnh viết. Những lời nói buồn cho một buổi chiều đã quá yên tĩnh.

Thôi Ánh nhé. Anh xin ngồi yên và quay mặt vào trong mình để chết.

Anh nhớ Ánh như bao giờ bao giờ đó Ánh.

Rất nhớ và hơn thế nữa.

(English Version)

The Love Letters ( 27)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

16/12/1964

Dear Ánh,

Last night I was really tired, so I fell asleep while I was writing.

This afternoon is unusually quiet for everyone. It is different from any other day.

I am sitting here alone and I find that my youth is slipping away with each sorrowful day. I feel hopeless and I can no longer hold anything back. As I grow older, my exhaustion has begun to show in my appearance. The call from the grave is getting louder and louder. I was stunned when I heard that a relative had died at the age of fifty in Quy Nhơn. We would talk, drink and smoke together for days on end when we were younger. He considered me his young friend. I remember those good times fondly and I realize that death is a poisonous seed which is planted in each of our bodies. I may not be able to determine my own fate, or even my own death. In this moment of grief, you can clearly see the eternal solitude of the soul. We all die alone.

I think of a day when I will no longer see the light and colors of this world. Why don’t we love each other? There are only a few days and months for each life. Soon there will be nothing left.

A melancholy sky covers the shimmering brown of the freshly plowed fields. There are a few of houses rising from the sloping hillside. I will soon only be a remnant of my depression.

How many people still remember the old days?

Now I am like a blade of grass meaning nothing to anyone. All of my innocence, joy, hope and wishes have already vanished.

There is nothing else.

I have just received a letter from Tịnh. I am writing these mournful words to you on this lugubrious afternoon.

Let me sit in the silent stillness with my face turned toward death.

I will remember you forever.

I miss you more and more each day.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: