Thư Tình Gửi Một Người -.The Love Letters (26)

Thư Tình Gửi Một Người (26)

Trịnh Công Sơn

15/12

Buổi chiều đây Ánh ạ. Anh vừa được thư của anh Cường và thư nhà. Đọc xong buồn. Bao giờ cũng thế. Anh bỗng thèm về đó ít lâu để ngồi nhìn lại từng khuôn mặt thân thuộc. Có lẽ rồi anh cũng sẽ cố gắng về đó một lần mà nhìn thấy Ánh mà nhìn Ánh đi như lụa là xao động.

Buổi chiều trời có nắng và gió lạnh.

Anh thèm mình là một cánh chim nào để quay về đó kêu tên những người yêu thương.

Độ này anh đoán Ánh có vẻ buồn hơn. Ánh buồn thì mắt Ánh cũng buồn. Anh nghĩ đến dáng Ánh những buổi đi về rất chiều ở trên những con đường giá rét chỉ một mình, một mình thôi. Anh không hiểu nổi những ngón tay sẽ lạnh đến chừng nào. Anh rất mong về để nhìn thấy Ánh. Để nói chuyện với Ánh, để nghe tiếng nói của Ánh. Tất cả, tất cả để bù đắp lại những gì đã hao hư. Ôi một giòng sông mà nước nguồn sẽ về dâng đầy lại.

Đêm đã đuổi chiều đi.

Đêm đã lạnh hơn và trăng sao cũng đã về.

Anh hút pipe cho ấm tay.

Thế mà đã nửa tháng 12. Rồi tháng 12 cũng qua nhanh qua nhanh. Không hiểu khi mình chết thì những người chung qunah sẽ như thế nào.

Hoa cỏ mùa này đã sắp tàn rữa. Bây giờ màu tím không còn mầu nhiệm như đầu mùa. Anh gửi về cho Ánh màu tím đã nhạt nhoà đi rồi.

Ánh ơi,

Anh đã ngồi sững sờ trước tờ thư này gần cả giờ đồng hồ và tự nhiên thấy buồn vô cớ.

Ngôn ngữ rồi cũng có lúc không diễn đạt, không giúp đỡ gì được cho mình.

Anh nhớ Ánh và chỉ có thể nói với Ánh như thế thôi, không thể nào khác hơn. Anh mong về vì thế. Về để nhìn thật gần từng sợi tóc vướng trên vầng trán.

Anh đang nằm trong mùng để viết tiếp thư. Những cánh cửa đã đóng kín. Ngoài trời trăng sáng và lạnh. Anh nhác nhớm như một loài thú mùa đông nằm ngủ mê.

Anh đang sống trong một giai đoạn buồn thảm nhất của cuộc đời. Không có một cái gì để mong ước. Một giai đoạn buông trôi nhất. Niềm hư vô như một vết dầu loang trên đời sống của anh.

(English Version)

The Love Letters (26)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

15/12

It’s afternoon now. I have just got letters from Mr. Cừơng and my family. I am always sad after reading them. I suddenly want to go home to see my family and all the familiar faces. Maybe I will also try to go Huế once to see your elegant yet determined walk.

The sun is shining on this windy afternoon.

I long to be a bird who flies back home to reunite with long-lost lovers.

You seem to be melancholy at the moment. When you are sad, your eyes often look off wistfully in the distance. I can image your solitary figure coming and going on the chilly road each afternoon. I wonder how long your fingers have been cold. I am very eager to see you and talk with you. Just seeing you and hearing your voice will make up for all that has gone wrong before. Oh, our love is like a river that flows back to its source.

It’s getting dark as night descends upon me.

It is getting colder. The moon and the stars starkly adorn the sky.

I am smoking to keep my hands warm.

It is already mid-December. December has passed quickly. I can’t imagine what it will be like for my loved ones when I die.

In the coming season, the grass and flowers will wither and die. The color purple is no longer as mysterious as it was at the beginning of the season. I will send you all the faded purple flowers.

Dear Ánh,

I was stunned by your letter. I spent almost an hour in shock which suddenly and naturally grew into an unpredictable sadness.

Sometimes there are no words to express our deepest emotions.

I miss you and that’s all I can say. I can’t express it any other way. Therefore, I hope to come back home so that I can admire each strand of your hair as it clings so closely to your forehead.

I am resting under the mosquito net while I continue writing this unfinished letter to you. The doors are closed and the moon is shining brightly. It is bitterly cold outside and I am being lazy like a hibernating animal.

This is a somber period in my life. I desire nothing and I am filled with emptiness. I can find no purpose to my life. The reality of nothingness is like a thick coat of oil tainting my existence.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: