Thư Tình Gửi Một Người – The Love Letter (25)

Thư Tình Gửi Một Người (25)

Tác Giả: Trịnh Công Sơn

Blao, 14/12/1964 (25).

Dao Ánh hằng bao nghìn năm,

Anh trở về đây trong một cơn mưa còn miệt mài trên dốc đồi. Chuyến xe anh lên đây còn để lại trong anh một xúc động. Đã có một tai nạn khủng khiếp ở dọc đường: Xe đụng phải một đứa bé 6 tuổi nằm bất tỉnh giữa đường. Anh quay mặt không dám nhìn. Anh phải đón một xe khác và về đây.

Bây giờ đã đêm.

Buổi chiều anh có một hạnh phúc: thư Ánh. Và như thế anh đã quên nỗi nhọc mệt của đoạn đường Sài Gòn – Blao.

Hoa mặt trời và hoa hồng cắm chung ở chiếc lọ nhỏ đã rũ héo cả. Mai anh sẽ hái một hoa mới cắm vào.

Ánh vắng viết thư cho anh có đến gần một tháng. Anh ngỡ như là một hình phạt và kẻ tử tội không biết được lý do. Bây giờ thì anh đã an lòng hơn. Cơn mưa vừa ngưng.

Mây đã trắng hơn từng cuộn và trăng nhỏ tuổi hơn Ánh. Thời kỳ trăng đẹp nhất là trăng bằng tuổi Ánh.

Mỗi tuần đều về thăm Hà ở Thủ Đức. Ở đó anh thường gặp, mỗi buổi đi thăm về, Nguyễn Thị Hoàng (người viết Vòng tay học trò mà Ánh đã đọc đó). Hoàng hỏi anh đi thăm ai mà siêng thế. Anh bảo là thăm em. Hoàng nói là thăm em mà chịu khó quá. Anh bảo là em không có người yêu và gia đình ở xa, nên ngoài vai trò anh, còn phải đóng vai người yêu và mẹ. Như thế đó mà anh đã thấy mỗi chiều chủ nhật buồn hơn. Chiều xuống ngoài trời và chiều lên trong Hà. Anh đi về mưa ướt dầm cả người. Hà đứng ở cổng như một tủi thân. Và xe Lambretta chạy anh còn thấy Hà làm một chấm nhỏ ở cổng trại bất động như nét nhọc nhằn trên khuôn mặt già nua.

Ánh ạ,

Không hiểu cuộc đời này có cho được con người một tình yêu bền bỉ như tình thương anh em đó không. Suốt đời anh, anh mong có một lần được yêu thương thành thật và nếu tình yêu nhỡ có qua đi cũng còn để lại những dấu vết đẹp đẽ. Anh cam chịu nhận phần ăn năn suốt đời. Chưa có một vết tích nào đáng nhớ sau lưng anh. Chỉ toàn những hình ảnh mang phiền muộn đến cho mình. Vì thế anh thất vọng mà đã đôi lần đánh giá rất thấp thế giới vây quanh anh. Có thể là một bất công nhưng anh khó làm khác hơn. Có lần anh đã viết về cho anh Cường: “Cường ạ, đôi lúc mình nghĩ rằng con người chỉ là một con vật bẩn thỉu nhất vì ý thức đã dung túng cho mọi hành động của nó”.

Khi sự thât vọng đã quá lớn những điều bi đát sẽ biến thành vẻ khôi hài và anh đôi lúc đã thản nhiên cười, cười vỡ vụn.

Anh từ đó hay quay về tìm bất chợt ở đâu đó một hải đăng để củng cố niềm tĩnh mịch trong tâm hồn.

Những dao động rồi cũng lắng xuống. Và anh đã nghĩ rằng mọi người đều có quyền kiêu hãnh riêng về mình. Niềm kiêu hãnh đôi lúc là một an ủi, một phỉnh phờ với chính bản thân mình để được yên tâm. Buồn phải không Ánh phải không em.

(English Version)

The Love Letter (25)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

Blao, 14/12/1964

Dear Ánh,

I came home as a hard rain was still falling on steep hills. A terrible accident happened along the way which left a strong impression on me. A car hit a six-year-old boy and he was lying unconscious in the street. I couldn’t bear to look and I had to turn my back. I had to catch another bus to get home.
Now it’s night.

This afternoon I was happy to receive your letter. I immediately forgot my exhaustion after the long trip from Sài Gòn to Blao.
The sunflowers and roses that I put together in a small vase have already withered. Tomorrow I will pick and arrange some fresh flowers.

You haven’t written to me in nearly a month. Without your letters, I feel like I have been suffering a punishment without knowing the reason. Now the rain and my pain have ceased and I am comforted by your letter.
The clouds seem to become brighter as they roll into the distance.The new moon is younger than you are. It will be the most beautiful when it reaches your age.
I visit Hà in Thủ Đức every Sunday. I often meet with the writer Nguyễn Thị Hoàng who wrote the story “The Pupil’s Arms” which you have read before. She asked me who I visited so often and I told her I visited my brother. She said I was very dedicated to my brother when I told her that Hà didn’t have a girlfriend and his family was far away. So, I am his family. Each Sunday, I grow sadder because I know he doesn’t have anyone else. When the evening descends, the sadness in Hà’s heart rises. I was soaked from the rain when I got home from my visit with Hà. As I was leaving, I could see him watching me from the gate. When my car was pulling away, Hà stood motionless at the gate with his aging face full of exhaustion and heartache.

Dear Ánh,

I don’t know that there are any other relationships as enduring as brotherhood. I hope to know real and everlasting love for as long as I live. If love slips away, it always leaves sweet memories. I have suffered from shame and remorse my whole life, so there are no memories for me except depression. I am often disappointed when I realize that I have underestimated the world around me. Maybe I shouldn’t expect so much from the world, but it is hard for me to think any other way. One time I wrote to Cường, “Well, sometimes I think that man is foul because he allows himself to behave in intolerable ways.”
When the frustration becomes so great, the tragedies will turn into comedies. Sometimes when I laugh casually, I have to find a beacon of light to remind me of the silence in my soul.

Then my troubled soul can rest. I think that we have the right to be proud of ourselves. Our pride can be a consolation and deception can sometimes give us comfort. Can you imagine how tragic that is?!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: