The Alchemist (Chapter 10)

Nhà Giả Kim

Paulo Coelho

Chapter 10

44

Ngày hôm sau có dấu hiệu báo nguy đầu tiên. Ba chiến binh tiến lại gần hỏi hai người làm gì ở đấy.

“Tôi đem chim ưng đi săn”, nhà luyện kim đan đáp.

“Chúng tôi phải khám xem hai người có vũ trang không”, một chiến binh nói.

Nhà luyện kim đan chậm rãi xuống ngựa. Cậu cũng xuống theo.

“Anh đem theo nhiều tiền thế này để làm gì?”, một người lính hỏi cậu trong lúc khám cái bị

“Tôi cần tiền để đi đến Kim Tự Tháp”, cậu đáp.

Người chiến binh khám nhà luyện kim đan tìm thấy một bình pha lê nhỏ đựng một chất lỏng và một quả trứng bằng thủy tinh màu vàng, nhỉnh hơn quả trứng gà.

“Cái gì thế này?” Hắn hỏi

“Đó là viên Đá tạo vàng và Thuốc trường sinh. Công trình của các nhà luyện kim đan đấy. Ai uống thuốc này thì sẽ không bao giờ ốm đau nữa và một mảnh vụn của viên đá có thể biến mọi thứ kim loại thành vàng”. Các chiến binh Arập cười ngất vì thấy câu trả lời quá khôi hài; nhà luyện kim đan cũng cười theo. Rồi họ cho phép hai người được giữ tất cả hành lí tiếp tục cuộc hành trình.

“Ông điên à?” Cậu hỏi nhà luyện kim đan sau khi đi được một quãng.

“Sao ông lại trả lời thế?”

“Để chỉ cho cậu một bài học đơn giản ở đời”, ông đáp. “Đó là: kho tàng sờ sờ ngay trước mắt mà ta không hề biết. Vì sao? Vì con người không tin rằng có kho tàng thật”.

Họ lại tiếp tục đi. Mỗi một ngày qua là một ngày trái tim cậu thanh thản hơn. Nó không đòi được biết về quá khứ hoặc tương lai nữa, mà thỏa mãn với việc để hết tâm trí ngắm nhìn sa mạc và cùng với cậu cà kê về tâm linh vũ trụ. Cậu với trái tim trở thành bạn thân và không bên nào nỡ lừa dối bên nào nữa. Mỗi khi trái tim trò chuyện với cậu là để kích thích, thêm sức cho cậu vì những ngày dài thầm lặng trong sa mạc khiến cậu mệt mỏi. Nó cho cậu biết về chỗ mạnh của cậu: đã dũng cảm xa rời bầy cừu để đi theo vận mệnh và làm việc hết mình ở cửa hàng pha lê. Nó còn cho cậu biết thêm những chuyện mà cậu chưa hề quan tâm: về những lần cậu thoát hiểm mà không biết. Trái tim cậu bảo rằng có một lần nó đã giấu khẩu súng cậu lén lấy của ông bố vì e cậu có thể tự gây thương tật. Nó nhắc cậu nhớ lại cái ngày cậu bị bệnh, ói mửa ngay giữa đồng trống rồi ngủ thiếp đi. Cách đó không xa hai tên cướp đường chờ sẵn, định bụng hễ cậu tới là chúng sẽ cướp bầy cừu rồi giết cậu. Nhưng chờ mãi không thấy cậu tới chúng bèn bỏ đi vì nghĩ rằng cậu đã chọn đường khác rồi.

“Lúc nào trái tim cũng giúp mình sao?” Cậu hỏi nhà luyện kim đan

“Chỉ những trái tim của những người muốn đi theo vận mệnh của mình thôi. Nhưng chúng cũng giúp đỡ trẻ em, người già và cả người say nữa”.

“Thế nghĩa là cháu sẽ không bao giờ gặp nguy hiểm sao?”

“Thế chỉ có nghĩa là trái tim làm tất cả những gì nó có thể làm được thôi”, nhà luyện kim đan đáp

Một buổi xế trưa họ đi ngang khu lều trại của một bộ tộc tham chiến. Ở mỗi góc trại đều có những người lính vũ trang choàng áo màu trắng trông rất đẹp. Họ ngồi hút Nargileh và bàn tán về chiến trận. Chẳng ai buồn để ý đến cậu và nhà luyện kim đan cả.

“Chẳng có gì nguy hiểm”, cậu nói sau khi họ đã đi qua khu lều được một quãng.

Nhà luyện kim đan nổi giận: “Hãy tin tưởng ở trái tim mình nhưng đừng bao giờ quên rằng mình hiện đang ở sa mạc. Khi xảy ra đánh nhau thì ngay cả tâm linh vũ trụ cũng còn nghe tiếng thét trên trận địa và không ai tránh được hết những hậu quả của mọi chuyện xảy ra dưới bầu trời này”

“Tất cả đều là một”, cậu nghĩ.

Rồi, như thể sa mạc muốn chứng minh rằng nhà luyện kim đan nói đúng, hai kị sĩ xuất hiện phía sau họ.

“Mấy người không thể đi tiếp được nữa”, một kị sĩ nói. “Mấy người đang ở trong vùng có giao tranh”.

“Tôi không đi xa đâu”, nhà luyện kim đan đáp, nhìn thẳng vào mắt các kị sĩ.

Họ lặng thinh một lúc rồi đồng ý để hai người đi tiếp. Cậu hào hứng theo dõi cuộc đối thoại.

“Ông chế ngự được họ chỉ bằng cái nhìn!” Cậu thán phục

“Đôi mắt cho thấy sức mạnh của tâm hồn”, ông đáp

“Đúng vậy”, cậu thầm nghĩ.

Cậu vừa nhận thấy ở khu lều kia một trong số những người vũ trang nhìn chòng chọc theo họ. Vì khoảng cách quá xa nên cậu không nhìn được rõ mặt hắn song cậu chắc chắn hắn đang nhìn họ. Sau khi đã vượt qua rặng núi trải dài theo chân trời nhà luyện kim đan mới nói rằng chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến Kim Tự Tháp.

“Nếu chúng ta sắp phải chia tay đến nơi thì ông hãy dạy cháu thuật luyện kim đan đi”, cậu nói

“Cậu đã nắm vững thuật ấy rồi mà. Đó là: nhập vào tâm linh vũ trụ và phát hiện kho báu dành riêng cho mình”

“Cháu không nói đến chuyện ấy; chuyện luyện chì thành vàng cơ”

Nhà luyện kim đan chợt lặng im như sa mạc và chỉ trả lời cậu sau khi họ dừng lại để dùng bữa

“Mọi sự trong vũ trụ đều tiến hóa”, ông nói. “Với bậc hiền giả thì vàng là thứ kim loại tiến hóa đến mức cao nhất. Đừng hỏi tại sao vì ta không biết thuật. Ta chỉ biết truyền thống luôn luôn đúng. Chỉ vì người ta không hiểu lời bậc hiền giả. Cho nên vàng, thay vì là biểu tượng của tiến hóa, trở thành nguyên nhân gây ra xung đột”.

“Sự vật tự biểu lộ bằng nhiều thứ ngôn ngữ”, cậu ngắt lời ông. “Chẳng hạn có một lúc đối với cháu tiếng lạc đà kêu không là gì khác hơn tiếng lạc đà kêu cả, rồi thì nó trở thành dấu hiệu của sự nguy hiểm, sau đó lại chỉ là tiếng kêu như trước”.

Cậu không nói tiếp nữa; có lẽ nhà luyện kim đan đã biết cả rồi.

“Ta biết những nhà luyện kim đan chân chính”, ông nói tiếp. “Họ tự giam mình trong phòng thí nghiệm, cố gắng để tiến hóa, giống như vàng. Họ tìm ra được loại “Đá tạo vàng” vì họ hiểu rằng khi một vật tiến hóa thì mọi vật quanh nó cũng tiến hóa theo. Người khác tìm ra “Đá tạo vàng” do tình cờ; họ vốn có tài sẵn và tâm hồn họ lĩnh hội nhanh hơn kẻ khác. Số người này hiếm chứ không nhiều đâu. Rồi có những kẻ chỉ quan tâm đến vàng thôi. Họ chẳng bao giờ tìm ra được điều bí mật cả vì họ quên rằng chì, đồng, sắt cũng phải đi trọn con đường tiền định của chúng. Thanh ra ai mà can thiệp vào vận mệnh của sự vật khác sẽ không bao giờ phát hiện được chính vận mệnh của mình”.

Những lời này vang lên như một lời nguyền.

Ông cúi nhặt một vỏ sò trên mặt cát: “Sa mạc này xưa kia là biển”

“Cháu cũng nhận thấy thế”, cậu đáp.

Nhà luyện kim đan bảo cậu úp vỏ sò vào tai. Hồi nhỏ cậu đã từng nhiều lần làm như thế và được nghe tiếng của biển.

“Biển sống trong vỏ sò này vì số phận của nó là như vậy. Nó sẽ không bao giờ rời khỏi vỏ sò cho đến khi sa mạc được phủ đầy nước”.

Họ lên ngựa, đi về hướng Kim Tự Tháp Ai Cập. Khi trái tim cậu lên tiếng báo nguy thì mặt trời đang lặn. Họ đang đứng giữa những đồi cát khổng lồ. Cậu nhìn nhà luyện kim đan xem ông có cảm thấy điều gì không, song xem ra ông không hề biết có hiểm nguy. Năm phút sau cậu thấy có hai kị sĩ đợi họ phía trước, bóng màu sẫm in trên nền trời. Cậu chưa kịp nói gì với nhà luyện kim đan thì từ hai kị sĩ giờ đã thành mười, rồi thành trăm, rồi thì trùng điệp khắp đồi cát. Các chiến binh này khoác áo màu xanh, chít vòng màu đen quanh khăn xếp. Khăn che mặt cũng màu xanh, chỉ để hở đôi mắt. Tuy xa nhưng vẫn thấy được mắt họ toát ra sức mạnh và chết chóc.

45

Họ dẫn hai người đến một doanh trại gần đó. Một người lính đẩy cậu và nhà luyện kim đan vào một cái lều trông khác những lều cậu từng biết ở ốc đảo. Trong lều người chỉ huy đang họp bàn với ban tham mưu.

“Bọn này là gián điệp”, một người nói

“Chúng tôi chỉ là khách lữ hành thôi”, nhà luyện kim đan đáp.

“Ba ngày trước có kẻ trông thấy bọn mi ở khu trại địch, trò chuyện với một tay lính ở đó”.

“Tôi chỉ là một người vượt sa mạc và biết xem sao trời tìm phương hướng”, ông đáp. “Tôi chẳng biết gì về các đạo quân hay sự chuyển quân của các bộ tộc. Tôi chỉ làm người dẫn đường cho bạn tôi đây thôi”.

“Ai là bạn mi?” Viên chỉ huy hỏi

“Một nhà luyện kim đan”, ông đáp. “Anh ta hiểu được sức mạnh của thiên nhiên và muốn biểu dương cho mấy người thấy năng lực phi thường của mình”.

Cậu im lặng lắng nghe mà lòng đầy sợ hãi.

“Gã ngoại quốc này đến đây với ý đồ gì?” Một người khác hỏi

“Anh ta mang tiền đến tặng bộ tộc của mấy người”, nhà luyện kim đan đáp trước khi cậu kịp mở miệng.

Rồi ông ta chụp cái bị của cậu, lấy số tiền vàng đưa cho viên chỉ huy. Viên chỉ huy Arập này cầm lấy tiền song không nói một lời. Đủ để hắn mua nhiều súng ống.

“Nhà luyện kim đan là nhà gì?” Hắn muốn biết

“Là một người hiểu được thiên nhiên và thế giới. Nếu muốn, anh ta có thể chỉ dùng sức gió mà tàn phá được doanh trại này”.

Đám người kia phá lên cười. Họ còn lạ gì sự tàn phá của chiến tranh và biết rằng gió không thể nào giết nổi ai. Tuy vậy tim họ vẫn thót lại. Vì là người sa mạc nên họ vẫn sợ các thầy phù thủy.

“Tôi muốn được tận mắt thấy gã làm chuyện đó”, viên chỉ huy nói.

“Anh ta cần ba ngày”, nhà luyện kim đan đáp. “Anh ta sẽ biến thành gió để chứng tỏ năng lực của mình. Nếu như anh ta không làm được thì chúng tôi xin cúi đầu dâng mạng sống cho bộ tộc các người”.

“Bọn mi không thể dâng cái đã nằm sẵn trong tay ta”, viên chỉ huy khinh miệt đáp, tuy nhiên hắn vẫn đồng ý cho họ thời hạn ba ngày.

Cậu hoảng vía như bị tê liệt, khiến nhà luyện kim đan phải nắm tay dìu cậu ra khỏi lều.

“Đừng để họ thấy cậu sợ”, ông nói. “Bọn họ là những kẻ dũng cảm nên rất khinh những ai hèn nhát”.

Nhưng cậu không thốt nên lời. Mãi sau khi đã đi lại một lúc trong khu trại cậu mới mở miệng nổi. Những người Arập thấy không cần giam giữ họ mà chỉ cần tịch thu ngựa là đủ. Thế là một lần nữa thế giới lại cho thấy ngôn ngữ đa dạng của nó: mới đó là sa mạc còn là mênh mông, thoắt giờ đây đã thành một bức tường không vượt qua nổi.

“Ông đã đưa cho họ hết mọi của cải mà cháu đã suốt đời dành dụm”, cậu tức giận nói.

“Ừ, nhưng cậu cần chúng làm gì nữa nếu sắp phải chết?” Nhà luyện kim đan đáp. “Tiền của cậu cho chúng ta sống thêm ba ngày nữa. Không phải lúc nào tiền cũng cứu được mạng người đâu”.

Nhưng vì cậu quá sợ nên không thể nghe lọt tai những lời sáng suốt kia. Cậu không biết phải biến thành gió như thế nào vì cậu có phải nhà luyện kim đan đâu. Nhà luyện kim đan xin một người lính chút ít trà, rưới lên cổ tay cậu, miệng lẩm bẩm những lời cậu không hiểu, song cậu thấy trong lòng tràn dâng cảm giác yên bình

“Đừng để nỗi sợ áp chế mình”, giọng ông dịu dàng khác thường. “Bằng không cậu không thể trò chuyện với tim mình được đâu”.

“Nhưng cháu không biết phải biến thành gió như thế nào”

“Người nào sống trọn đường đời của mình, người đó biết tất cả những gì cần biết. Chỉ có một điều khiến không thể nào đạt được ước mơ: đó là sợ rằng sẽ thất bại”.

“Cháu không sợ thất bại, mà chỉ không biết phải biến thành gió như thế nào thôi”.

“Thế thì cậu phải học. Mạng sống của chúng ta tùy thuộc vào đó”

“Nếu cháu không làm được thì sao?”

“Thì cậu sẽ chết trong lúc cố sống theo vận mệnh mình. Như thế vẫn hay hơn là phải chết như hàng triệu người không hề biết vận mệnh họ là gì. Nhưng đừng lo”, nhà luyện kim đan nói tiếp. “Khi đứng ở ngưỡng cửa cõi chết người ta thường cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống”.

Ngày đầu tiên trôi qua. Một trận đánh lớn diễn ra gần đó và nhiều người bị thương được đưa về khu trại. Những người tử trận được thay bằng lính mới và dòng đời vẫn tiếp tục.

“Cái chết chẳng làm thay đổi gì hết”, cậu nghĩ

“Làm gì mà chết vội thế”, một người lính nói với cái xác của bạn gã. “Đợi thanh bình rồi chết cũng được cơ mà. Nhưng mà trước sau gì thì bạn cũng chết thôi”.

Chiều tối cậu đi tìm nhà luyện kim đan. Ông đang định đưa chim ưng đi săn.

“Cháu vẫn chưa biết phải biến thành gió như thế nào”…

“Hãy nhớ lại những gì ta đã nói: thế giới chỉ là phần thấy được của Thượng Đế. Thuật luyện kim đan có nhiệm vụ chuyển sự toàn mĩ của tâm linh sang thế giới vật chất”

“Ông làm gì bây giờ?”

“Nếu cháu không biến nổi thành gió thì cả ba chúng ta đều sẽ phải chết”, cậu nói. “Cho nó ăn làm gì nữa”.

“Chỉ có cậu sẽ chết thôi”, nhà luyện kim đan đáp. “Còn ta biết phải biến thành gió như thế nào chứ”.

The Alchemist

by Paulo Coelho

Chapter 10

On the following day, the first clear sign of danger appeared. Three armed tribesmen approached, and asked what the boy and the alchemist were doing there.

“I’m hunting with my falcon,” the alchemist answered.

“We’re going to have to search you to see whether you’re armed,” one of the tribesmen said.

The alchemist dismounted slowly, and the boy did the same.

“Why are you carrying money?” asked the tribesman, when he had searched the boy’s bag.

“I need it to get to the Pyramids,” he said.

The tribesman who was searching the alchemist’s belongings found a small crystal flask filled with a liquid, and a yellow glass egg that was slightly larger than a chicken’s egg.

“What are these things?” he asked.

“That’s the Philosopher’s Stone and the Elixir of Life. It’s the Master Work of the alchemists. Whoever swallows that elixir will never be sick again, and a fragment from that stone turns any metal into gold.”

The Arabs laughed at him, and the alchemist laughed along. They thought his answer was amusing, and they allowed the boy and the alchemist to proceed with all of their belongings.

“Are you crazy?” the boy asked the alchemist, when they had moved on. “What did you do that for?”

“To show you one of life’s simple lessons,” the alchemist answered. “When you possess great treasures within you, and try to tell others of them, seldom are you believed.”

They continued across the desert. With every day that passed, the boy’s heart became more and more silent. It no longer wanted to know about things of the past or future; it was content simply to contemplate the desert, and to drink with the boy from the Soul of the World. The boy and his heart had become friends, and neither was capable now of betraying the other.

When his heart spoke to him, it was to provide a stimulus to the boy, and to give him strength, because the days of silence there in the desert were wearisome. His heart told the boy what his strongest qualities were: his courage in having given up his sheep and in trying to live out his destiny, and his enthusiasm during the time he had worked at the crystal shop.

And his heart told him something else that the boy had never noticed: it told the boy of dangers that had threatened him, but that he had never perceived. His heart said that one time it had hidden the rifle the boy had taken from his father, because of the possibility that the boy might wound himself. And it reminded the boy of the day when he had been ill and vomiting out in the fields, after which he had fallen into a deep sleep. There had been two thieves farther ahead who were planning to steal the boy’s sheep and murder him. But, since the boy hadn’t passed by, they had decided to move on, thinking that he had changed his route.

“Does a man’s heart always help him?” the boy asked the alchemist.

“Mostly just the hearts of those who are trying to realize their destinies. But they do help children, drunkards, and the elderly, too.”

“Does that mean that I’ll never run into danger?”

“It means only that the heart does what it can,” the alchemist said.

One afternoon, they passed by the encampment of one of the tribes. At each corner of the camp were Arabs garbed in beautiful white robes, with arms at the ready. The men were smoking their hookahs and trading stories from the battlefield. No one paid any attention to the two travelers.

“There’s no danger,” the boy said, when they had moved on past the encampment.

The alchemist sounded angry: “Trust in your heart, but never forget that you’re in the desert. When men are at war with one another, the Soul of the World can hear the screams of battle. No one fails to suffer the consequences of everything under the sun.”

All things are one, the boy thought. And then, as if the desert wanted to demonstrate that the alchemist was right, two horsemen appeared from behind the travelers.

“You can’t go any farther,” one of them said. “You’re in the area where the tribes are at war.”

“I’m not going very far,” the alchemist answered, looking straight into the eyes of the horsemen. They were silent for a moment, and then agreed that the boy and the alchemist could move along.

The boy watched the exchange with fascination. “You dominated those horsemen with the way you looked at them,” he said.

“Your eyes show the strength of your soul,” answered the alchemist.

That’s true, the boy thought. He had noticed that, in the midst of the multitude of armed men back at the encampment, there had been one who stared fixedly at the two. He had been so far away that his face wasn’t even visible. But the boy was certain that he had been looking at them.

Finally, when they had crossed the mountain range that extended along the entire horizon, the alchemist said that they were only two days from the Pyramids.

“If we’re going to go our separate ways soon,” the boy said, “then teach me about alchemy.”

“You already know about alchemy. It is about penetrating to the Soul of the World, and discovering the treasure that has been reserved for you.”

“No, that’s not what I mean. I’m talking about transforming lead into gold.”

The alchemist fell as silent as the desert, and answered the boy only after they had stopped to eat.

“Everything in the universe evolved,” he said. “And, for wise men, gold is the metal that evolved the furthest. Don’t ask me why; I don’t know why. I just know that the Tradition is always right.

“Men have never understood the words of the wise. So gold, instead of being seen as a symbol of evolution, became the basis for conflict.”

“There are many languages spoken by things,” the boy said. “There was a time when, for me, a camel’s whinnying was nothing more than whinnying. Then it became a signal of danger. And, finally, it became just a whinny again.”

But then he stopped. The alchemist probably already knew all that.

“I have known true alchemists,” the alchemist continued. “They locked themselves in their laboratories, and tried to evolve, as gold had. And they found the Philosopher’s Stone, because they understood that when something evolves, everything around that thing evolves as well.

“Others stumbled upon the stone by accident. They already had the gift, and their souls were readier for such things than the souls of others. But they don’t count. They’re quite rare.

“And then there were the others, who were interested only in gold. They never found the secret. They forgot that lead, copper, and iron have their own destinies to fulfill. And anyone who interferes with the destiny of another thing never will discover his own.”

The alchemist’s words echoed out like a curse. He reached over and picked up a shell from the ground.

“This desert was once a sea,” he said.

“I noticed that,” the boy answered.

The alchemist told the boy to place the shell over his ear. He had done that many times when he was a child, and had heard the sound of the sea.

“The sea has lived on in this shell, because that’s its destiny. And it will never cease doing so until the desert is once again covered by water.”

They mounted their horses, and rode out in the direction of the Pyramids of Egypt.

*

The sun was setting when the boy’s heart sounded a danger signal. They were surrounded by gigantic dunes, and the boy looked at the alchemist to see whether he had sensed anything. But he appeared to be unaware of any danger. Five minutes later, the boy saw two horsemen waiting ahead of them. Before he could say anything to the alchemist, the two horsemen had become ten, and then a hundred. And then they were everywhere in the dunes.

They were tribesmen dressed in blue, with black rings surrounding their turbans. Their faces were hidden behind blue veils, with only their eyes showing.

Even from a distance, their eyes conveyed the strength of their souls. And their eyes spoke of death.

*

The two were taken to a nearby military camp. A soldier shoved the boy and the alchemist into a tent where the chief was holding a meeting with his staff.

“These are the spies,” said one of the men.

“We’re just travelers,” the alchemist answered.

“You were seen at the enemy camp three days ago. And you were talking with one of the troops there.”

“I’m just a man who wanders the desert and knows the stars,” said the alchemist. “I have no information about troops or about the movement of the tribes. I was simply acting as a guide for my friend here.”

“Who is your friend?” the chief asked.

“An alchemist,” said the alchemist. “He understands the forces of nature. And he wants to show you his extraordinary powers.”

The boy listened quietly. And fearfully.

“What is a foreigner doing here?” asked another of the men.

“He has brought money to give to your tribe,” said the alchemist, before the boy could say a word. And seizing the boy’s bag, the alchemist gave the gold coins to the chief.

The Arab accepted them without a word. There was enough there to buy a lot of weapons.

“What is an alchemist?” he asked, finally.

“It’s a man who understands nature and the world. If he wanted to, he could destroy this camp just with the force of the wind.”

The men laughed. They were used to the ravages of war, and knew that the wind could not deliver them a fatal blow. Yet each felt his heart beat a bit faster. They were men of the desert, and they were fearful of sorcerers.

“I want to see him do it,” said the chief.

“He needs three days,” answered the alchemist. “He is going to transform himself into the wind, just to demonstrate his powers. If he can’t do so, we humbly offer you our lives, for the honor of your tribe.”

“You can’t offer me something that is already mine,” the chief said, arrogantly. But he granted the travelers three days.

The boy was shaking with fear, but the alchemist helped him out of the tent.

“Don’t let them see that you’re afraid,” the alchemist said. “They are brave men, and they despise cowards.”

But the boy couldn’t even speak. He was able to do so only after they had walked through the center of the camp. There was no need to imprison them: the Arabs simply confiscated their horses. So, once again, the world had demonstrated its many languages: the desert only moments ago had been endless and free, and now it was an impenetrable wall.

“You gave them everything I had!” the boy said. “Everything I’ve saved in my entire life!”

“Well, what good would it be to you if you had t6 die?” the alchemist answered. “Your money saved us for three days. It’s not often that money saves a person’s life.”

But the boy was too frightened to listen to words of wisdom. He had no idea how he was going to transform himself into the wind. He wasn’t an alchemist!

The alchemist asked one of the soldiers for some tea, and poured some on the boy’s wrists. A wave of relief washed over him, and the alchemist muttered some words that the boy didn’t understand.

“Don’t give in to your fears,” said the alchemist, in a strangely gentle voice. “If you do, you won’t be able to talk to your heart.”

“But I have no idea how to turn myself into the wind.”

“If a person is living out his destiny, he knows everything he needs to know. There is only one thing that makes a dream impossible to achieve: the fear of failure.”

“I’m not afraid of failing. It’s just that I don’t know how to turn myself into the wind.”

“Well, you’ll have to learn; your life depends on it.”

“But what if I can’t?”

“Then you’ll die in the midst of trying to realize your destiny. That’s a lot better than dying like millions of other people, who never even knew what their destinies were.

“But don’t worry,” the alchemist continued. “Usually the threat of death makes people a lot more aware of their lives.”

*

The first day passed. There was a major battle nearby, and a number of wounded were brought back to the camp. The dead soldiers were replaced by others, and life went on. Death doesn’t change anything, the boy thought.

“You could have died later on,” a soldier said to the body of one of his companions. “You could have died after peace had been declared. But, in any case, you were going to die.”

At the end of the day, the boy went looking for the alchemist, who had taken his falcon out into the desert.

“I still have no idea how to turn myself into the wind,” the boy repeated.

“Remember what I told you: the world is only the visible aspect of God. And that what alchemy does is to bring spiritual perfection into contact with the material plane.”

“What are you doing?”

“Feeding my falcon.”

“If I’m not able to turn myself into the wind, we’re going to die,” the boy said. “Why feed your falcon?”

“You’re the one who may die,” the alchemist said. “I already know how to turn myself into the wind.”

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: