Một Cõi Đi Về – The Circle Of Life

Một Cõi Đi Về

Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say, một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người

Nghe mưa nơi nầy lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì…..

Trịnh Công Sơn

(English Version)

The Circle of Life

How many years have I devoted myself to my egress?
I am exhausted by the strife of this mortal coil.
On my shoulders I carry the burden of the sun and the moon,
That have shined on many earthly incarnations for hundreds of years.
What do the trees and exotic grass tell us?
While I spent my afternoons getting inebriated, I feel my life is slipping away.
Spring ended, then the summer also left us.
On the first day of autumn, I can hear the horses’ galloping from far away.

Clouds cover my head and sunlight warms my shoulders.
When I depart this life, the river will go on.
My beloved angel will suddenly call out my name.
I will see myself appear again in the human figure.

While I listen to the rain outside, I am reminded of the rain in a faraway land.
I am tortured inside with every tiny drop.
It has been an eternity and yet, we have never met each other.
Where is my home? I can’t find it.

The road runs in an unending circle.
In the green grass of youth, I lived in a familiar world of dreams.
A mention of sunset is an allusion to the graveyard.
The echoes of the ocean and the river can be heard from the brook.

Upon my return, I yearn for the moment of my departure.
Ascending high above the mountain, I fly out over the open sea.
Humanity has not opened its merciful arms yet.
While the wild wind chills the spring of my youth.

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Một Cõi Đi Về” Of Trịnh Công Sơn.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: