Thằng Nhóc – The Child

Thằng Nhóc

Guy De Maupassant

Ông Lemonnier góa vợ, sống đơn chiếc với đứa con trai duy nhất, ông giữ mãi một tình yêu chung thủy với người vợ yêu dấu đã quá cố, một tình yêu đằm thắm thiết tha, họ chưa từng một lần to tiếng trong suốt quãng thời gian chung sống, là một người trung hậu, tử tế, chất phác, chân thành, không bao giờ biết nói dối, không biết lừa ai bao giờ.

Yêu thương cô hàng xóm nghèo khổ cạnh nhà, ông ngỏ lời yêu cô và xin được cưới cô. Ông có một cửa hàng bán len dạ, việc buôn bán của ông khá trôi chảy vì thế thu nhập tương đối tốt. Hẳn nhiên vì thế, nên cô hàng xóm nghèo đã nhận lời ông ngay.
Cô đã mang lại hạnh phúc đến cho ông, ông yêu riêng chỉ mình cô, ông chỉ ngắm nhìn cô, ông chỉ nghĩ đến một mình cô, ông luôn dõi theo cô bằng ánh mắt si mê. Suốt các bữa ăn, ông vụng về làm đổ biết bao thứ, chỉ vì cứ mãi dõi mắt ngắm nhìn khuôn mặt yêu kiều yêu dấu của vợ: ông đổ rượu vào đĩa thức ăn, đổ nước vào lọ đựng muối… rồi bật cười như một đứa trẻ, vừa cười vừa bảo:
– Anh yêu em quá mất rồi! Đấy, em thấy đấy, vì mải ngắm em mà anh hậu đậu thế đấy.
Cô thường mỉm cười với vẻ cam chịu đầy nhẫn nhục, rồi nhìn đi chỗ khác có vẻ như hơi khó chịu bởi tình yêu quá mức của chồng, và cô cố bắt chuyện để ông nói về bất cứ chủ đề gì, hòng quên đi việc ngắm nhìn cô. Nhưng ông thường vươn tay qua bàn, nắm lấy tay cô đầy âu yếm và thầm thì:
– Em yêu quý, Jeanne yêu quý nhất đời của anh!
Cô thường sốt ruột rút tay về và bảo:
– Thôi nào anh yêu, tỉnh táo một chút đi anh, anh ăn đi và để cho em ăn với chứ.
Ông thường thở dài rồi bẻ một miếng bánh mì và trệu trạo nhai nó một cách chậm rãi.
Suốt năm năm dài chung sống họ không có lấy một mụn con. Rồi bỗng nhiên, cô chửa. Ông vui mừng khôn xiết. Ông không rời cô một nửa bước trong suốt thời gian cô mang thai, đến nỗi mà, bà quản gia kiêm bà vú, người đã nuôi nấng chăm sóc ông thời ông còn thơ bé, người có một ảnh hưởng nhất định đến ông, thỉnh thoảng đã phải đẩy ông ra khỏi cửa, ép ông đi ra ngoài chơi để thư giãn, để thay đổi không khí một chút.
Ông chơi thân với Duretour, một thanh niên trẻ làm việc ở văn phòng tỉnh, anh này đã quen biết vợ ông từ tấm bé. Anh dùng cơm tối với vợ chồng ông ba lần mỗi tuần. Anh luôn mang theo hoa tặng cho nữ chủ nhà, thỉnh thoảng là một đôi vé xem kịch. Và thường đến bữa tráng miệng, ông Lemonnier thường ngả người về phía vợ và nói một cách sung sướng đầy thỏa mãn:
– Có được một người vợ như em, và một người bạn như cậu ta, tôi thấy cuộc đời mình quá sung sướng rồi.
Vợ ông mất sau khi sinh, ông tưởng mình cũng có thể chết đi được. Nhưng khi nhìn đến đứa con, ông lấy lại được can đảm để sống: một thằng nhóc nhăn nheo đang khóc oe oe.
Ông yêu con vô cùng, một tình yêu đau đớn pha đôi chút bệnh hoạn. Ông nhìn con và nhớ đến vợ yêu, ông yêu con vì da thịt nó chính là da thịt vợ ông, nguồn sống trong nó chính là nguồn sống của vợ ông, máu của vợ ông đang chảy trong huyết quản của nó. Ngày nó chào đời cũng là ngày vợ ông lìa đời. Nó chính là hiện thân của vợ ông, là hình hài của vợ ông tái sinh. Vợ ông mất đi để nó được ra đời. Và người cha ôm chặt con với một nỗi đau điên dại đến nỗi ông suýt làm nó chết ngạt. Đến khi nó khóc ré lên thì ông mới như sực tỉnh và nhẹ nhàng đặt lại nó vào nôi rồi ngồi xuống cạnh nôi, vừa nhẹ nhàng đưa nôi vừa lặng lẽ ngắm mãi khuôn mặt bé tí xíu. Ông ngồi đó hàng giờ đồng hồ, vừa lặng ngắm đứa trẻ vừa nghĩ đến hàng nghìn điều buồn rầu đau khổ. Rồi khi thằng nhỏ thiếp ngủ, ông cúi xuống ngắm khuôn mặt nó và lặng lẽ khóc, để nước mắt chảy xuống diềm áo đăng ten của nó.
Đứa nhỏ đã lớn. Người cha không thể vắng nó dù chỉ một tiếng đồng hồ, ông luôn luẩn quẩn quanh nó, đưa nó đi dạo, mặc quần áo cho nó, tắm rửa cho nó, cho nó ăn. Bạn ông, anh Duretour, cũng có tình cảm quyến luyến đặc biệt với đứa nhỏ, anh thường ôm nó, nhấc bổng nó lên và vừa tung nó lên cho nó cười khanh khách vừa ôm hôn nó đầy âu yếm như người ta vẫn thường thấy cảnh đó diễn ra giữa một người cha với đứa con mình. Anh cho nó ngồi lên cổ đi nhong nhong, làm ngựa cho nó cưỡi. Thỉnh thoảng anh bỗng lật nó nằm ngả trên đầu gối anh, và lấy râu cù vào bắp đùi mềm mại của nó khiến cho nó vừa oằn mình vì buồn vừa cười khanh khách. Ông Lemonnier nhìn cảnh đó vừa cười sung sướng đầy hài lòng vừa bảo:
– Nó có dễ thương không, nó có dễ thương không!
Và anh chàng Duretour ôm chặt thằng nhỏ vào lòng và lấy râu cù vào cổ nó.
Chỉ có mỗi bà Céleste, bà vú là không hề có một chút âu yếm nào với thằng nhỏ cả. Bà thường phát cáu lên vì những trò tinh nghịch của thằng nhỏ, và có vẻ phát bực bởi những thói chiều chuộng vô lối của cả hai người đàn ông. Bà thường kêu lên:
– Các ông dạy dỗ một đứa trẻ như vậy sao! Các ông đang và sẽ tạo ra được một con khỉ con xinh xắn đấy.
Nhiều năm trôi qua. Giờ Jean đã chín tuổi. Nó hầu như không biết đọc, nó quá được chiều chuộng. Nó chỉ làm mọi điều theo ý nó, nó khăng khăng làm theo ý nó, không ai có thể lay chuyển được. Vả lại, bố nó bao giờ cũng chiều theo ý nó, ông Duretour luôn mua và mang đến cho nó mọi thứ đồ chơi mà bọn trẻ con bằng tuổi nó thèm muốn. Và anh ta luôn cho nó ăn bánh ga tô và kẹo bất cứ khi nào nó muốn.
Céleste nổi khùng, kêu ầm lên:
– Thật đáng xấu hổ, thưa ông, thật đáng xấu hổ. Các ông đang làm hỏng thằng bé, các ông cần phải chấn chỉnh lại đi, ngay lập tức, nếu không sẽ là quá muộn đấy. Tôi không thể để cảnh này lại tiếp tục tái diễn được nữa đâu. Thật đấy.
Ông Lemonnier vừa cười vừa trả lời:
– Vú muốn thế nào, vú thân mến? Tôi yêu nó quá, tôi không biết từ chối nó thế nào. Thôi thì vú cứ kệ nó vú ạ.
Jean mệt mỏi, lử đử, hơi sôn sốt. Bác sĩ đến khám và kết luận là chứng thiếu máu, cho đơn là phải tăng cường ăn thêm các thức ăn giàu sắt như là thịt gia cầm, thủy cầm và súp giàu năng lượng.
Thế nhưng thằng nhỏ lại chỉ thích ăn bánh ga tô và không chịu ăn bất cứ thức ăn nào khác. Người cha thất vọng đành cho nó ăn thỏa thích bánh kem, bánh sô-cô-la.
Một tối, khi hai cha con đang cùng ngồi ở bàn ăn, Céleste mang ra một âu súp với một vẻ kiên quyết đầy uy quyền hiếm khi thấy ở bà. Bà mở nắp âu với một cử chỉ mạnh mẽ, khoáy cái muôi vào giữa âu súp và tuyên bố:
– Đây là món súp thập cẩm bổ dưỡng mà trước kia ta vẫn thường làm cho ông ăn, giờ ta làm cho cậu nhỏ và lần này nó phải ăn.
Ông Lemonnier, kinh ngạc, cúi đầu xuống. Ông cho là sắp có chiến tranh nổ ra mất thôi. Céleste lấy đĩa, múc đầy súp vào và đặt đĩa súp trước mặt ông. Ông nếm món súp ngay và tuyên bố:
– Quả là nó ngon tuyệt.
Thế là bà vú liền lấy chiếc đĩa ăn của thằng nhỏ và múc đầy một muôi súp vào đó. Rồi bà lùi lại hai bước và đợi.
Jean hít hít, đẩy đĩa súp và phì ra đầy vẻ chán ngán. Celeste, đỏ cả mặt vì bực, liền bước ngay lại gần nó, nhanh nhẹn cầm ngay lấy chiếc thìa, xúc một thìa đầy và đút luôn thìa súp vào cái miệng đang hé mở của thằng nhỏ.
Nó sặc, ho, hắt hơi, khạc nhổ và hét lên. Nó chộp lấy cốc nước và hắt vào bà vú. Cả cốc nước hắt ướt hết cả bụng bà vú. Thế là, phát khùng lên, bà tóm lấy thằng nhóc và xúc hết thìa này đến thìa khác tống vào miệng nó. Nó nhổ ra, quằn quại, ngạt thở, chân giãy, tay đập lung tung vào không khí, đỏ rực mặt lên như thể nó sắp chết ngạt.
Người cha đầu tiên ngạc nhiên đến nỗi không có một phản ứng gì. Rồi bỗng nhiên ông nhảy xổ đến, bóp cổ bà vú, đập đầu bà vào tường, lắp bắp:
– Ra ngoài!… Ra ngoài!… Ra ngoài ngay!… Đồ thô lậu!
Bà vú, đầu tóc rối tung, mũ chùm đầu rơi xuống lưng, đẩy bật ông ra, run bần bật lên vì xúc động, hai mắt long lên giận dữ, hét lên:
– Ông làm gì thế? Ông muốn đánh tôi chỉ vì tôi muốn cho thằng nhãi này ăn súp ư? Cái thằng nhãi mà rồi ông sẽ làm hỏng nó bằng thói chiều chuộng vô lối của ông ư?
Run lên vì giận dữ, ông nhắc lại:
– Ra ngoài!… Cút ra ngoài ngay… cút ra ngoài ngay cho ta, đồ thô lậu!…
Giận điên lên, bà vú quay phắt lại, mặt đối mặt với ông Lemonnier, run giọng:
– A!… Thế đấy… ông đối xử với tôi thế sao, với tôi, với tôi?… A! A! A!… Và vì ai, vì ai… vì cái thằng oắt hoàn toàn chẳng phải con ông!… Hoàn toàn không hề là con ông!… Chẳng hề phải!… Chẳng hề phải!… Ôi Chúa ơi, mọi người đều biết nó chẳng phải con ông, tất cả mọi người, chỉ trừ ông! Ông cứ thử hỏi ông bán thịt, ông bán bánh mì, bà bán hoa quả, hỏi tất cả mọi người, tất cả mọi người mà xem…
Bà lắp bắp nói, ngạt thở vì xúc động. Rồi bà im bặt, nhìn ông. Ông đứng lặng, hoang mang, hai tay buông thõng. Vài giây sau, với vẻ vô cùng xúc động, ông hỏi lại bằng một giọng yếu ớt:
– Vú bảo?… Vú bảo?… Vú bảo gì cơ?
Bà vú im tịt, hoảng sợ vì vẻ mặt ông. Ông tiến một bước lại gần bà, lặp lại:
– Vú bảo?… Vú bảo gì cơ?
Bà vú trả lời bằng một giọng bình tĩnh:
– Tôi nói điều tôi biết, Chúa ơi! Điều mà mọi người đều biết.
Ông giơ cả hai tay lên và nhảy bổ đẽn bà vú một cách điên dại, cố vật ngã bà xuống đất. Nhưng dù già cả bà vú vần rất khỏe và còn nhanh nhẹn nữa. Bà luồn khỏi tay ông, chạy quanh bàn, uất lên, bà lại gào tướng lên:
– Ông hãy nhìn nó xem, nhìn nó đi! Ông mới ngu ngốc làm sao, khuôn mặt nó chính là bản sao của khuôn mặt ông Duretour mà ông không nhận thấy sao?! Hãy nhìn mũi nó! Nhìn mắt nó! Ông mà có đôi mắt thế à? Nhìn tóc nó đi! Nhìn mũi nó đi! Vợ ông có tóc thế không? Có mũi giống thế không? Vợ ông ấy! Tôi nói với ông rằng mọi người đều biết nó là con ai, tất cả mọi người, chỉ trừ có ông! Và nó là trò cười của cả cái thành phố này! Ông nhìn nó xem…
Bà vú đã ra đến cửa, bà mở cửa và chạy biến ra ngoài.
Jean, hoảng sợ, đứng bất động đối diện với đĩa súp.
Một giờ sau, bà vú quay lại, đã hoàn toàn bình tâm trở lại. Thằng nhóc đã chén hết một chiếc bánh ga tô to tướng, một chiếc bánh kem phết mứt táo. Và đang múc từng thìa tướng mứt bằng chiếc thìa ăn súp.
Người cha đã ra khỏi phòng ăn.
Céleste lại gần thằng nhỏ, bê nó lên, ôm hôn nó, rồi đưa nó vào phòng ngủ, cho nó ngủ. Rồi bà quay ra phòng ăn, dọn bát đĩa, sắp xếp lại mọi thứ cho ngăn nắp. Bà làm tất cả mọi việc đó với một vẻ rất lo lắng.
Trong nhà không có một tiếng động nào, không một tiếng động nhỏ nào. Bà vú dán tai vào cửa phòng ông chủ mà cũng không hề nghe thấy có chút tiếng động nào. Không có chút động tĩnh gì trong phòng ông Lemonnier. Bà vú dán mắt nhìn qua lỗ khóa. Ông đang viết, có vẻ rất yên lặng.
Thế là bà quay lại ngồi trong phòng bếp để sẵn sàng trong mọi trường hợp vì bà đã cảm thấy có điều gì đó sắp diễn ra.
Bà ngủ thiếp đi và chỉ tỉnh dậy vào sáng ngày hôm sau.
Bà dọn dẹp lau chùi nhà cửa như mọi ngày, và khoảng tám giờ, bà pha một bình cà phê cho ông Lemonnier.
Nhưng bà không dám mang cà phê lên phòng cho ông chủ như mọi khi, bà không biết liệu rồi ông chủ sẽ cư xử với bà thế nào, bà đợi ông rung chuông gọi. Ông không rung chuông. Chín giờ, rồi mười giờ đã trôi qua.
Céleste hốt hoảng, dọn một mâm ăn sáng và đi lên phòng ông chủ, vừa đi vừa run. Đến trước cửa phòng, bà đứng lại, nghe ngóng. Không có một chút động tĩnh gì. Bà vú gõ cửa, không có tiếng trả lời. Thu hết can đảm, bà đẩy cửa bước vào. Rú lên một tiếng kinh hoàng, bà đánh rơi khay thức ăn đang bưng.
Ông Lemonnier đang treo lủng lẳng ở giữa nhà, với cái lưỡi lè dài khủng khiếp. Một chiếc giày rơi dưới đất, một chiếc vẫn còn ở chân. Một chiếc ghế bị đẩy đổ lăn đến tận sát giường.
Céleste, hoảng loạn, vừa bỏ chạy vừa kêu thét lên. Hàng xóm chạy bổ đến. Bác sĩ kết luận ông đã chết từ lúc nửa đêm.
Một bức thư được tìm thấy trên bàn ngủ của ông đề tên người nhận là ông Duretour, nó chỉ vỏn vẹn một dòng:
“Tôi đi và trả lại thằng nhỏ cho ông”.

(English Version)

The Child

Guy De Maupassant

Lemonnier had remained a widower with one child. He had loved his wife devotedly, with a tender and exalted love, without a slip, during their entire married life. He was a good, honest man, perfectly simple, sincere, without suspicion or malice.
He fell in love with a poor neighbor, proposed and was accepted. He was making a very comfortable living out of the wholesale cloth business, and he did not for a minute suspect that the young girl might have accepted him for anything else but himself.
She made him happy. She was everything to him; he only thought of her, looked at her continually, with worshiping eyes. During meals he would make any number of blunders, in order not to have to take his eyes from the beloved face; he would pour the wine in his plate and the water in the salt-cellar, then he would laugh like a child, repeating:
“You see, I love you too much; that makes me crazy.”
She would smile with a calm and resigned look; then she would look away, as though embarrassed by the adoration of her husband, and try to make him talk about something else; but he would take her hand under the table and he would hold it in his, whispering:
“My little Jeanne, my darling little Jeanne!”
She sometimes lost patience and said:
“Come, come, be reasonable; eat and let me eat.”
He would sigh and break off a mouthful of bread, which he would then chew slowly.
For five years they had no children. Then suddenly she announced to him that this state of affairs would soon cease. He was wild with joy. He no longer left her for a minute, until his old nurse, who had brought him up and who often ruled the house, would push him out and close the door behind him, in order to compel him to go out in the fresh air.
He had grown very intimate with a young man who had known his wife since childhood, and who was one of the prefect’s secretaries. M. Duretour would dine three times a week with the Lemonniers, bringing flowers to madame, and sometimes a box at the theater; and often, at the end of the dinner, Lemonnier, growing tender, turning towards his wife, would explain: “With a companion like you and a friend like him, a man is completely happy on earth.”
She died in childbirth. The shock almost killed him. But the sight of the child, a poor, moaning little creature, gave him courage.
He loved it with a passionate and sorrowful love, with a morbid love in which stuck the memory of death, but in which lived something of his worship for the dead mother. It was the flesh of his wife, her being continued, a sort of quintessence of herself. This child was her very life transferred to another body; she had disappeared that it might exist, and the father would smother it in with kisses. But also, this child had killed her; he had stolen this beloved creature, his life was at the cost of hers. And M. Lemonnier would place his son in the cradle and would sit down and watch him. He would sit this way by the hour, looking at him, dreaming of thousands of things, sweet or sad. Then, when the little one was asleep, he would bend over him and sob.
The child grew. The father could no longer spend an hour away from him; he would stay near him, take him out for walks, and himself dress him, wash him, make him eat. His friend, M. Duretour, also seemed to love the boy; he would kiss him wildly, in those frenzies of tenderness which are characteristic of parents. He would toss him in his arms, he would trot him on his knees, by the hour, and M. Lemonnier, delighted, would mutter:
“Isn’t he a darling? Isn’t he a darling?”
And M. Duretour would hug the child in his arms and tickle his neck with his mustache.
Celeste, the old nurse, alone, seemed to have no tenderness for the little one. She would grow angry at his pranks, and seemed impatient at the caresses of the two men. She would exclaim:
“How can you expect to bring a child up like that? You’ll make a perfect monkey out of him.”
Years went by, and Jean was nine years old. He hardly knew how to read; he had been so spoiled, and only did as he saw fit. He was willful, stubborn and quick-tempered. The father always gave in to him and let him have his own way. M. Duretour would always buy him all the toys he wished, and he fed him on cake and candies. Then Celeste would grow angry and exclaim:
“It’s a shame, monsieur, a shame. You are spoiling this child. But it will have to stop; yes, sir, I tell you it will have to stop, and before long, too.”
M. Lemonnier would answer, smiling:
“What can you expect? I love him too much, I can’t resist him; you must get used to it.”
Jean was delicate, rather. The doctor said that he was anaemic, prescribed iron, rare meat and broth.
But the little fellow loved only cake and refused all other nourishment; and the father, in despair, stuffed him with cream-puffs and chocolate eclairs.
One evening, as they were sitting down to supper, Celeste brought on the soup with an air of authority and an assurance which she did not usually have. She took off the cover and, dipping the ladle into the dish, she declared:
“Here is some broth such as I have never made; the young one will have to take some this time.”
M. Lemonnier, frightened, bent his head. He saw a storm brewing.
Celeste took his plate, filled it herself and placed it in front of him.
He tasted the soup and said:
“It is, indeed, excellent.”
The servant took the boy’s plate and poured a spoonful of soup in it. Then she retreated a few steps and waited.
Jean smelled the food and pushed his plate away with an expression of disgust. Celeste, suddenly pale, quickly stepped forward and forcibly poured a spoonful down the child’s open mouth.
He choked, coughed, sneezed, spat; howling, he seized his glass and threw it at his nurse. She received it full in the stomach. Then, exasperated, she took the young shaver’s head under her arm and began pouring spoonful after spoonful of soup down his throat. He grew as red as a beet, and he would cough it up, stamping, twisting, choking, beating the air with his hands.
At first the father was so surprised that he could not move. Then, suddenly, he rushed forward, wild with rage, seized the servant by the throat and threw her up against the wall stammering:
“Out! Out! Out! you brute!”
But she shook him off, and, her hair streaming down her back, her eyes snapping, she cried out:
“What’s gettin’ hold of you? You’re trying to thrash me because I am making this child eat soup when you are filling him with sweet stuff!”
He kept repeating, trembling from head to foot:
“Out! Get out-get out, you brute!”
Then, wild, she turned to him and, pushing her face up against his, her voice trembling:
“Ah!—you think-you think that you can treat me like that? Oh! no. And for whom?—for that brat who is not even yours. No, not yours! No, not yours—not yours! Everybody knows it, except yourself! Ask the grocer, the butcher, the baker, all of them, any one of them!”
She was growling and mumbling, choked with passion; then she stopped and looked at him.
He was motionless livid, his arms hanging by his sides. After a short pause, he murmured in a faint, shaky voice, instinct with deep feeling:
“You say? you say? What do you say?”
She remained silent, frightened by his appearance. Once more he stepped forward, repeating:
“You say—what do you say?”
Then in a calm voice, she answered:
“I say what I know, what everybody knows.”
He seized her and, with the fury of a beast, he tried to throw her down. But, although old, she was strong and nimble. She slipped under his arm, and running around the table once more furious, she screamed:
“Look at him, just look at him, fool that you are! Isn’t he the living image of M. Durefour? just look at his nose and his eyes! Are yours like that? And his hair! Is it like his mother’s? I tell you that everyone knows it, everyone except yourself! It’s the joke of the town! Look at him!”
She went to the door, opened it, and disappeared.
Jean, frightened, sat motionless before his plate of soup.
At the end of an hour, she returned gently, to see how matters stood. The child, after doing away with all the cakes and a pitcher full of cream and one of syrup, was now emptying the jam-pot with his soup-spoon.
The father had gone out.
Celeste took the child, kissed him, and gently carried him to his room and put him to bed. She came back to the dining-room, cleared the table, put everything in place, feeling very uneasy all the time.
Not a single sound could be heard throughout the house. She put her ear against’s her master’s door. He seemed to be perfectly still. She put her eye to the keyhole. He was writing, and seemed very calm.
Then she returned to the kitchen and sat down, ready for any emergency. She slept on a chair and awoke at daylight.
She did the rooms as she had been accustomed to every morning; she swept and dusted, and, towards eight o’clock, prepared M. Lemonnier’s breakfast.
But she did not dare bring it to her master, knowing too well how she would be received; she waited for him to ring. But he did not ring. Nine o’clock, then ten o’clock went by.
Celeste, not knowing what to think, prepared her tray and started up with it, her heart beating fast.
She stopped before the door and listened. Everything was still. She knocked; no answer. Then, gathering up all her courage, she opened the door and entered. With a wild shriek, she dropped the breakfast tray which she had been holding in her hand.
In the middle of the room, M. Lemonnier was hanging by a rope from a ring in the ceiling. His tongue was sticking out horribly. His right slipper was lying on the ground, his left one still on his foot. An upturned chair had rolled over to the bed.
Celeste, dazed, ran away shrieking. All the neighbors crowded together. The physician declared that he had died at about midnight.
A letter addressed to M. Duretdur was found on the table of the suicide. It contained these words:
“I leave and entrust the child to you!”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: