Một Cuộc Đấu Súng – A Duel

Một Cuộc Đấu Súng

Guy de Maupassant

Chiến tranh đã kết thúc. Nước Pháp bị người Đức chiếm đóng. Cả nước rúng động như kẻ chiến bại trong một cuộc đấu vật dưới chân kẻ thắng cuộc.

Những chuyến tầu đầu tiên từ Paris, một Paris quẫn trí, tuyệt vọng và đói khát, đang hướng về những vùng biên giới mới, chậm rãi xuyên qua những huyện, những làng. Hành khách ai nấy đều chăm chú nhìn qua cửa sổ về phía những cánh đồng và những khu làng đã bị đốt phá. Lính Phổ đội mũ sắt đen có chỏm giáo nhọn ngồi dạng chân hút thuốc trên ghế trước cửa những ngôi nhà còn sót lại. Nhóm khác thì làm việc hoặc tán gẫu như thể họ là những người chủ thực thụ trong gia đình. Đi qua các thị trấn sẽ thấy các trung đoàn đang tập trung huấn luyện; bất chấp tiếng bánh xe nghiến vào đường sắt, người ta vẫn nghe tiếng hô khàn khàn của người chỉ huy.

Trong cuộc vây hãm Paris, Dubuis là vệ binh quốc gia. Giờ thì anh đang trên đường trở về với vợ và con gái mà trước cuộc xâm lược của Phổ anh đã kịp đưa sang Thụy Sĩ lánh nạn.

Cái đói và khó khăn vẫn không làm giảm được cái vòng bụng to lớn rất đặc trưng của một thương gia giàu có và yêu chuộng hòa bình. Anh đã trải qua những biến cố khủng khiếp trong năm qua với cả nỗi lòng nhẫn nhịn đầy đau đớn và thầm ta thán trước sự man rợ của con người. Giờ đây cuộc chiến đã kết thúc và Dubuis đang trên đường đi về phía biên giới. Mặc dù đã từng chiến đấu trên các chiến lũy và làm nhiệm vụ canh gác trong nhiều đêm giá lạnh, đây là lần đầu tiên Dubuis nhìn thấy lính Phổ.

Anh chăm chú nhìn những người lính đó với nỗi sợ hãi pha lẫn tức giận. Lính Phổ đang có mặt ở khắp nơi trên đất Pháp như thể đó là nhà của họ vậy. Dubuis thấy sôi lên trong lòng một cảm giác như lòng yêu nước đầy bất lực cùng với sự cẩn trọng, thứ bản năng chưa từng bao giờ rời bỏ chúng ta.

Đi cùng toa xe lửa có hai gã người Anh, có lẽ sang tham quan đất Pháp. Hai gã đang lặng lẽ nhìn ngó xung quanh với ánh mắt tò mò. Cả hai trông đều mập mạp; họ trao đổi với nhau bằng tiếng Anh, đôi khi có nói đến cuốn sách hướng dẫn du lịch và đọc to một vài địa danh nào đó.

Đột nhiên con tàu dừng lại tại một ga xép ở một ngôi làng nhỏ. Một viên sĩ quan Phổ nhảy lên tàu, thanh gươm lưỡi cong va mạnh vào bậc lên xuống của toa tàu. Đó là một người đàn ông cao to, mặc bộ quân phục bó sát, râu mọc dày đến tận đuôi mắt. Mái tóc đỏ cho người ta cảm giác như thể nó đang bốc cháy, còn hàng ria mép dài nhạt màu hơn thì chĩa ra hai, khiến người ta tưởng như khuôn mặt bị cắt làm đôi.

Hai gã người Anh cùng lúc ngẩng lên nhìn viên sĩ quan với nụ cười bỗng nhiên thể hiện sự quan tâm đặc biệt. Trong khi đó thì Dubuis vờ bận đọc báo. Anh ngồi giấu mình trong một góc toa xe như tên trộm trước sự hiện diện của viên cảnh sát.

Con tàu tiếp tục hành trình. Hai gã người Anh tiếp tục trò chuyện, nhìn ra bên ngoài tìm kiếm khung cảnh sót lại của các trận đánh. Khi một trong số họ giơ tay chỉ về một ngôi làng phía chân trời, viên sĩ quan Phổ dạng đôi chân dài và ngả đầu về phía sau, nói một câu bằng tiếng Pháp:

“Tôi đã giết hơn chục tay người Pháp và bắt hơn một trăm thằng khác làm tù binh ở cái làng đó đấy”.

Hai gã người Anh, dĩ nhiên là đang rất hứng thú với câu chuyện, vội hỏi:

“Vậy sao! Làng đó tên là gì vậy?”

Viên sĩ quan Phổ trả lời: “Pharsbourg. Chúng tôi đã xách tai lôi ra những tên vô lại người Pháp đó ở đó”.

Nói rồi viên sĩ quan Phổ liếc mắt nhìn Dubuis ngạo mạn, cười rung cánh ria mép.

Đoàn tàu vẫn lăn bánh, lướt qua những ngôi làng đã bị quân đội của phe thắng cuộc chiếm đóng. Có thể thấy sự hiện diện của quân đội Phổ ngay trên đường phố, trên những cánh đồng, ngay trước cổng nhà hay đứng tán gẫu với nhau bên những quán cà phê. Họ có mặt ở khắp mọi nơi, như bầy châu chấu tới từ châu Phi.

Viên sĩ quan vẫy tay bảo: “Nếu tôi là chỉ huy, tôi sẽ chiếm lấy Paris, đốt hết và giết hết. Nước Pháp sẽ không còn tồn tại”.

Hai gã người Anh chỉ dám đáp lời một cách lịch thiệp: “À, vâng!”

Viên sĩ quan tiếp tục: “Chỉ hai mươi năm nữa thôi, cả châu Âu sẽ là của chúng tôi. Nước Phổ đơn giản là quá mạnh để tất cả các nước khác chống lại”.

Hai gã người Anh bắt đầu cảm thấy không thoải mái nên đã không còn đáp lời viên sĩ Phổ quan nữa. Khuôn mặt họ trở nên bình thản như thể được đắp bằng sáp phía sau bộ ria dài. Viên sĩ quan Phổ bắt đầu cười lớn. Vẫn ngả đầu về phía sau, hắn bắt đầu nhạo báng. Hắn cười nhạo sự sụp đổ của nước Pháp, xúc phạm đối phương đã thúc thủ. Hắn cười nhạo nước Áo đã bị Phổ chinh phục. Hắn cười nhạo những vệ binh dũng cảm mà vô vọng. Hắn cười vào mũi đội bắt lính lưu động và đội pháo binh vô dụng. Hắn tuyên bố rằng Bismarck sẽ xây dựng một thành phố thép bằng những khẩu đại bác chiếm được. Đột nhiên viên sĩ quan Phổ gác đôi ủng của mình lên đùi Dubuis nãy giờ vẫn quay đi chỗ khác, mặt đỏ đến tận chân tóc.

Hai gã người Anh vẫn tỏ ra không quan tâm tới tất cả những gì đang diễn ra, như thể họ đột nhiên tạo ra một hoang đảo cho riêng mình, cách ly hẳn với những gì ồn ào, huyên náo của thế giới xung quanh.

Viên sĩ quan rút tẩu thuốc, nhìn Dubuis chằm chằm:

“Có thuốc hút không nhỉ?”

Dubuis đáp: “Không, thưa ông”.

Viên sĩ quan lại nói: “Vậy thì đi mà mua một ít đi nhé; khi nào tàu dừng ấy”.

Nói rồi viên sĩ quan lại cười phá lên mà nói thêm: “Tôi sẽ cho anh biết giá của đồ uống là bao nhiêu”.

Có tiếng còi tàu cất lên; con tàu uể oải chạy chầm chậm và dừng lại ở một nhà ga vừa mới bị đốt phá.

Viên sĩ quan mở cửa toa tàu, tóm lấy tay Dubuis mà kéo: “Đi đi. Thực thi mệnh lệnh đi. Nhanh nhanh lên đấy!”

Một phân đội quân Phổ đang ở dưới nhà ga. Vài người lính khác đứng phía sau những tấm lưới gỗ, nhìn lên con tàu. Con tàu xịt hơi nước mù mịt, chuẩn bị lăn bánh trở lại. Ngay lúc đó, Dubuis nhanh chóng nhảy xuống sân ga, và bất chấp lời cảnh báo của trưởng ga, chạy về phía toa kế bên.

Giờ thì Dubuis chỉ còn một mình! Anh mở cúc áo gi-lê, tim đập thình thịch, hơi thở hổn hển, trán vã mồ hôi. Con tàu dừng lại ở ga kế tiếp. Đột nhiên viên sĩ quan Phổ lại xuất hiện ở cửa toa, theo sát phía sau là hai gã người Anh, rõ ràng là bám theo vì tò mò. Viên sĩ quan ngồi xuống, đối diện Dubuis, lại cười lớn và nói:

“Không muốn làm những gì tôi bảo phỏng?”

Dubuis đáp: “Không, thưa ngài”.

Con tàu bắt đầu rời ga.

Viên sĩ quan bảo: “Tôi sẽ cắt râu anh cho vào tẩu để hút thay thuốc”.

Vừa nói hắn vừa với tay về phía trước mặt Dubuis.

Hai gã người Anh vẫn chăm chú theo dõi với thái độ vô cảm như lúc ban đầu.

Viên sĩ quan rứt đứt vài sợi râu, tay vẫn giật giật hàng ria mép của Dubuis. Ngay lập tức, Dubuis dùng mu bàn tay gạt cánh tay viên sĩ quan Phổ sang một bên, sau đó tóm lấy cổ áo và quăng hắn xuống ghế. Cơn giận nổi lên khiến hai thái dương Dubuis phồng to, mắt vằn lên, Dubuis một tay bóp chặt cổ viên sĩ quan Phổ, tay kia nắm chặt đấm thật lực vào giữa mặt hắn. Viên sĩ quan vùng vẫy, cố sức rút kiếm hòng đánh lại đối thủ đang đè trên người. Nhưng Dubuis đã đè chặt hắn ta với toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình, tay thì đấm liên tục, không kịp thở và cũng chẳng cần biết nắm đấm của mình rơi vào chỗ nào trên cơ thể đối phương. Máu túa ra trên mặt viên sĩ quan Phổ; hắn thở khò khè và nấc lên từng đợt trong cổ họng trước khi nhổ ra mấy chiếc răng đã bị đấm gẫy. Hắn vùng vẫy tuyệt vọng để hất cái thân hình người đàn ông đang bừng bừng nộ khí và rõ ràng đang có ý định giết mình ra khỏi người.

Hai gã người Anh đã đứng bật cả dậy và tiến tới gần hiện trường vụ vật lộn, hẳn là để xem cho rõ hơn. Cả hai vẫn đứng thẳng, mặt lộ vẻ hớn hở và tò mò, có vẻ như đã sẵn sàng cá xem ai sẽ thắng.

Đột nhiên Dubuis đứng dậy, quay về ghế ngồi, không nói một lời nào. Anh đã kiệt sức sau những nỗ lực phản kháng và cơn thịnh nộ vừa rồi.

Viên sĩ quan Phổ cũng không tấn công Dubuis nữa, bởi phản ứng quyết liệt vừa rồi khiến hắn vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ và cũng gây cho hắn nhiều đau đớn. Khi đã thở được bình thường, hắn nói:

“Nếu không chấp nhận một trận đấu súng, tôi sẽ giết chết anh”.

Dubuis đáp: “Bất cứ lúc nào cũng được. Tôi luôn sẵn sàng”.

Viên sĩ quan nói: “Đây là thị trấn Strasbourg. Tôi sẽ tìm hai người làm chứng. Chúng ta sẽ có thời gian trong khi tàu nghỉ trước khi rời ga”.

Vẫn còn thở hổn hển, Dubuis hỏi hai gã người Anh: “Hai anh làm chứng cho tôi được không?”

Cả hai đồng thanh: “Ồ, được chứ!”

Tàu dừng.

Một phút sau, viên sĩ quan Phổ đã tìm được hai người làm chứng, có mang theo súng ngắn. Tất cả đi về phía một chiến lũy gần đó.

Hai gã người Anh chốc chốc lại đưa mắt nhìn đồng hồ, đổi chân liên tục trong khi đứng đợi và vội vã chuẩn bị cho cuộc đấu súng. Họ sợ bị lỡ tàu.

Dubuis chưa bao giờ cầm và bắn súng ngắn trong đời mình. Anh được họ dẫn đi, đứng cách đối thủ của mình 20 bước chân. Họ hỏi: “Anh đã sẵn sàng chưa?”

Trong khi trả lời rằng “Rồi, thưa ngài”, anh thấy một trong hai gã người Anh mở ô che nắng.

Có tiếng người hô: “Bắn!”

Dubuis ngay lập tức kéo cò một cách ngẫu nhiên vô thức, không chậm trễ và hết sức ngạc nhiên khi thấy đối thủ của mình lảo đảo giơ hai tay lên trời và ngã vật về phía trước. Vậy là anh đã bắn trúng viên sĩ quan Phổ.

Một trong hai gã người Anh la lên: “Ai dà!” Gã run lên vì sự tò mò của mình đã được đền đáp và cả với một sự nôn nóng đầy vui sướng. Gã còn lại vẫn liên tục xem đồng hồ, kéo tay Dubuis chạy thật nhanh về phía nhà ga; còn bạn gã thì vừa chạy vừa đếm ngay bên cạnh, hai bàn tay nắm chặt lại, khuỷu tay đặt bên hông. Gã đếm: “Một, hai! một hai! một hai!”

Cứ thế, cả ba chạy sóng hàng bên nhau về phía ga tàu, như ba gã kỳ cục người ta vẫn thường bắt gặp trên mục truyện vui bằng hình họa trên mấy trang báo.

Con tàu chuẩn bị khởi hành. Cả ba nhảy vội lên toa. Hai gã người Anh bỏ mũ ra, vẫy vẫy và hô to: “Híp, híp, híp! Hu-ra!”

Rất trịnh trọng, hai gã lần lượt bắt tay Dubuis trước khi quay về ngồi đúng chỗ của mình trong góc toa tàu.

(English Version)

A Duel

Guy De Maupassant

The war was over. The Germans occupied France. The whole country was pulsating like a conquered wrestler beneath the knee of his victorious opponent.
The first trains from Paris, distracted, starving, despairing Paris, were making their way to the new frontiers, slowly passing through the country districts and the villages. The passengers gazed through the windows at the ravaged fields and burned hamlets. Prussian soldiers, in their black helmets with brass spikes, were smoking their pipes astride their chairs in front of the houses which were still left standing. Others were working or talking just as if they were members of the families. As you passed through the different towns you saw entire regiments drilling in the squares, and, in spite of the rumble of the carriage-wheels, you could every moment hear the hoarse words of command.
M. Dubuis, who during the entire siege had served as one of the National Guard in Paris, was going to join his wife and daughter, whom he had prudently sent away to Switzerland before the invasion.
Famine and hardship had not diminished his big paunch so characteristic of the rich, peace-loving merchant. He had gone through the terrible events of the past year with sorrowful resignation and bitter complaints at the savagery of men. Now that he was journeying to the frontier at the close of the war, he saw the Prussians for the first time, although he had done his duty on the ramparts and mounted guard on many a cold night.
He stared with mingled fear and anger at those bearded armed men, installed all over French soil as if they were at home, and he felt in his soul a kind of fever of impotent patriotism, at the same time also the great need of that new instinct of prudence which since then has, never left us. In the same railway carriage were two Englishmen, who had come to the country as sightseers and were gazing about them with looks of quiet curiosity. They were both also stout, and kept chatting in their own language, sometimes referring to their guidebook, and reading aloud the names of the places indicated.
Suddenly the train stopped at a little village station, and a Prussian officer jumped up with a great clatter of his sabre on the double footboard of the railway carriage. He was tall, wore a tightfitting uniform, and had whiskers up to his eyes. His red hair seemed to be on fire, and his long mustache, of a paler hue, stuck out on both sides of his face, which it seemed to cut in two.
The Englishmen at once began staring, at him with smiles of newly awakened interest, while M. Dubuis made a show of reading a newspaper. He sat concealed in his corner like a thief in presence of a gendarme.
The train started again. The Englishmen went on chatting and looking out for the exact scene of different battles; and all of a sudden, as one of them stretched out his arm toward the horizon as he pointed out a village, the Prussian officer remarked in French, extending his long legs and lolling backward:
“I killed a dozen Frenchmen in that village and took more than a hundred prisoners.”
The Englishmen, quite interested, immediately asked:
“Ha! and what is the name of this village?”
The Prussian replied:
“Pharsbourg.” He added: “We caught those French scoundrels by the ears.”
And he glanced toward M. Dubuis, laughing conceitedly into his mustache.
The train rolled on, still passing through hamlets occupied by the victorious army. German soldiers could be seen along the roads, on the edges of fields, standing in front of gates or chatting outside cafes. They covered the soil like African locusts.
The officer said, with a wave of his hand:
“If I had been in command, I’d have taken Paris, burned everything, killed everybody. No more France!”
The Englishman, through politeness, replied simply:
“Ah! yes.”
He went on:
“In twenty years all Europe, all of it, will belong to us. Prussia is more than a match for all of them.”
The Englishmen, getting uneasy, no longer replied. Their faces, which had become impassive, seemed made of wax behind their long whiskers. Then the Prussian officer began to laugh. And still, lolling back, he began to sneer. He sneered at the downfall of France, insulted the prostrate enemy; he sneered at Austria, which had been recently conquered; he sneered at the valiant but fruitless defence of the departments; he sneered at the Garde Mobile and at the useless artillery. He announced that Bismarck was going to build a city of iron with the captured cannon. And suddenly he placed his boots against the thigh of M. Dubuis, who turned away his eyes, reddening to the roots of his hair.
The Englishmen seemed to have become indifferent to all that was going on, as if they were suddenly shut up in their own island, far from the din of the world.
The officer took out his pipe, and looking fixedly at the Frenchman, said:
“You haven’t any tobacco–have you?”
M. Dubuis replied:
“No, monsieur.”
The German resumed:
“You might go and buy some for me when the train stops.”
And he began laughing afresh as he added:
“I’ll give you the price of a drink.”
The train whistled, and slackened its pace. They passed a station that had been burned down; and then they stopped altogether.
The German opened the carriage door, and, catching M. Dubuis by the arm, said:
“Go and do what I told you–quick, quick!”
A Prussian detachment occupied the station. Other soldiers were standing behind wooden gratings, looking on. The engine was getting up steam before starting off again. Then M. Dubuis hurriedly jumped on the platform, and, in spite of the warnings of the station master, dashed into the adjoining compartment.
He was alone! He tore open his waistcoat, his heart was beating so rapidly, and, gasping for breath, he wiped the perspiration from his forehead.
The train drew up at another station. And suddenly the officer appeared at the carriage door and jumped in, followed close behind by the two Englishmen, who were impelled by curiosity. The German sat facing the Frenchman, and, laughing still, said:
“You did not want to do what I asked you?”
M. Dubuis replied:
“No, monsieur.”
The train had just left the station.
The officer said:
“I’ll cut off your mustache to fill my pipe with.”
And he put out his hand toward the Frenchman’s face.
The Englishmen stared at them, retaining their previous impassive manner.
The German had already pulled out a few hairs, and was still tugging at the mustache, when M. Dubuis, with a back stroke of his hand, flung aside the officer’s arm, and, seizing him by the collar, threw him down on the seat. Then, excited to a pitch of fury, his temples swollen and his eyes glaring, he kept throttling the officer with one hand, while with the other clenched he began to strike him violent blows in the face. The Prussian struggled, tried to draw his sword, to clinch with his adversary, who was on top of him. But M. Dubuis crushed him with his enormous weight and kept punching him without taking breath or knowing where his blows fell. Blood flowed down the face of the German, who, choking and with a rattling in his throat, spat out his broken teeth and vainly strove to shake off this infuriated man who was killing him.
The Englishmen had got on their feet and came closer in order to see better. They remained standing, full of mirth and curiosity, ready to bet for, or against, either combatant.
Suddenly M. Dubuis, exhausted by his violent efforts, rose and resumed his seat without uttering a word.
The Prussian did not attack him, for the savage assault had terrified and astonished the officer as well as causing him suffering. When he was able to breathe freely, he said:
“Unless you give me satisfaction with pistols I will kill you.”
M. Dubuis replied:
“Whenever you like. I’m quite ready.”
The German said:
“Here is the town of Strasbourg. I’ll get two officers to be my seconds, and there will be time before the train leaves the station.”
M. Dubuis, who was puffing as hard as the engine, said to the Englishmen:
“Will you be my seconds?” They both answered together:
“Oh, yes!”
And the train stopped.
In a minute the Prussian had found two comrades, who brought pistols, and they made their way toward the ramparts.
The Englishmen were continually looking at their watches, shuffling their feet and hurrying on with the preparations, uneasy lest they should be too late for the train.
M. Dubuis had never fired a pistol in his life.
They made him stand twenty paces away from his enemy. He was asked:
“Are you ready?”
While he was answering, “Yes, monsieur,” he noticed that one of the Englishmen had opened his umbrella in order to keep off the rays of the sun.
A voice gave the signal:
“Fire!”
M. Dubuis fired at random without delay, and he was amazed to see the Prussian opposite him stagger, lift up his arms and fall forward, dead. He had killed the officer.
One of the Englishmen exclaimed: “Ah!” He was quivering with delight, with satisfied curiosity and joyous impatience. The other, who still kept his watch in his hand, seized M. Dubuis’ arm and hurried him in double-quick time toward the station, his fellow-countryman marking time as he ran beside them, with closed fists, his elbows at his sides, “One, two; one, two!”
And all three, running abreast rapidly, made their way to the station like three grotesque figures in a comic newspaper.
The train was on the point of starting. They sprang into their carriage. Then the Englishmen, taking off their travelling caps, waved them three times over their heads, exclaiming:
“Hip! hip! hip! hurrah!”
And gravely, one after the other, they extended their right hands to M. Dubuis and then went back and sat down in their own corner.
Literature Network » Guy de Maupassant » A Duel

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: