Cuộc Ly Hôn Trên Núi Cao – An Alpine Divorce

Cuộc Ly Hộn Trên Núi Cao

Truyện ngắn

Robert Barr
Nhà văn Anh / Canada
( 1849-1912 )

Robert Barr sinh năm 1849 tại Glasgow, Scotland. Gia đình di cư sang Canada khi ông mới lên bốn. Lớn lên và học tập tại Toronto, ông khởi nghiệp bằng nghề dạy học. Trong thời gian làm giáo viên rồi hiệu trưởng tại Ontario, ông bắt đầu viết những truyện ngắn đầu tiên, gởi đăng báo Detroit Free Press.
Năm 1876, ông từ bỏ ngành giáo dục và chính thức sống với nghề cầm bút. Ông thăng tiến nhanh đến vị trí trong ban biên tập tờ báo nói trên.
Từ năm 1881, Robert Barr sang Luân Đôn phụ trách ấn bản tuần san của báo, giảm bớt tính chất thông tin mà nghiêng về văn hoá, giải trí, được độc giả hoan nghênh.
Năm 1892, ông thành lập tờ Idler, ban đầu cộng tác với nhà viết kịch Jerome Klapka Jerome, sau trở thành chủ biên duy nhất. Có thể gọi tờ này là một nguyệt san văn hoá nghệ thuật, nội dung bao gồm những bài phỏng vấn, bút ký lữ hành, tường thuật và phê bình những sinh hoạt kịch nghệ, thể thao… và đáng chú ý nhất là truyện ngắn và tiểu thuyết ( đăng dưới dạng feuilleton ) của các nhà văn đã và sẽ nổi tiếng: Stephen Crane, Mark Twain, Arthur Conan Doyle, Sara Jeannette Duncan, và của chính Robert Barr.
Khi những truyện về thám tử Sherlock Holmes của Conan Doyle bắt đầu nổi tiếng thì Robert Barr tung ra cuốn nhại theo với nhan đề ” The Adventures of Sherlow Kolms” ( năm 1892 ), và hơn 10 năm sau, thêm một cuốn nữa: ” The Adventure of the Second Swag ” ( năm 1904 ). Và như thế, trong toàn bộ tác phẩm của Robert Barr, có một loạt những truyện ngắn trinh thám, hình sự, thể loại đang thịnh hành lúc này. Điều đáng nói là ngay Conan Doyle cũng có lời khen Barr về những truyện này.

Ngoài một số vở kịch và truyện châm biếm, Robert Barr viết hơn 20 tiểu thuyết, đề tài từ những trải nghiệm cá nhân những năm sống tại Canada, những cuốn thường được nhắc tới là ” The victors “, ” In the midst of alarms”, ” The triumphs of Eugene Valmont”.

Robert Barr qua đời ngày 21/10/1912 vì bệnh tim tại nhà riêng ở Luân Đôn.

Trong một số bản chất con người, không có sắc thái nửa vời, chẳng có gì ngoài những màu thô cơ bản. John Bodman là người lúc nào cũng thiên về thái cực này hoặc thái cực khác. Điều đó có lẽ sẽ bớt đi ý nghĩa nếu anh ta không cưới một cô vợ có bản tính giống hệt mình.
Không nghi ngờ gì rằng trên thế giới chính xác là có một người phụ nữ phù hợp cho bất cứ người đàn ông nào lấy làm vợ, và ngược lại. Nhưng khi ta tính đến chuyện một người có cơ hội làm quen với chỉ vài trăm người, và trong số vài trăm người đó, có chừng trên dưới một tá anh ta biết rõ, rồi trong số một tá đó lại mới có cùng lắm là một hay hai người bạn, điều dễ nhận thấy là, khi ta nhớ đến con số hàng triệu người sống trên thế giới, thì hầu như chắc chắn rằng, kể từ khi trái đất được tạo lập, những người đàn ông và phụ nữ hợp với nhau vẫn chưa hề gặp được nhau. Mọi cơ may toán học đều chống lại cuộc gặp gỡ kiểu đó, và đấy là lý do các toà án ly hôn tồn tại. Hôn nhân, trong điều kiện tốt nhất, chỉ là sự thoả hiệp, và nếu hai người đã gắn kết với nhau mà có tính cách không thể thoả hiệp được thì rắc rối đấy!
Trong đời sống của hai người trẻ tuổi này không có khoảng cách nào. Kết quả đương nhiên là hoặc yêu hoặc ghét, và trong trường hợp ông và bà Bodman thì đó là ghét, theo kiểu quyết liệt và ngạo mạn nhất.
Ở nhiều khu vực trên thế giới, tính khí xung khắc được xem như một lý do chính đáng để đòi được ly hôn, nhưng ở Anh thì không có sự khác biệt tế nhị như thế, bởi vậy, cho đến khi người vợ phạm tội, hoặc ông chồng vừa phạm tội vừa độc ác thì cả hai người này vẫn cứ gắn kết bằng một mối ràng buộc mà chỉ cái chết mới tách rời được. Không có gì tệ hại hơn tình trạng này, và vấn đề càng trở nên vô vọng hơn bởi thực tế là cuộc sống của bà Bodman không có gì để chê trách, còn chồng bà thì chẳng những không xấu hơn mà là tốt hơn phần đông đàn ông nữa. Tuy nhiên, có lẽ nhận định này chỉ đúng tới một điểm nào đó thôi bởi John Bodman đã tỏ ra quyết tâm dứt bỏ vợ mình cho dù nguy hiểm tới đâu. Nếu anh ta nghèo, hẳn là anh ta đã bỏ vợ rồi, nhưng anh lại giàu, và con người không dễ gì từ bỏ việc kinh doanh đang phát đạt chỉ vì đời sống gia đình không hạnh phúc.

Khi tâm trí một người tập trung quá vào một vấn đề nào đó, không ai có thể nói anh ta sẽ đi xa tới đâu. Tâm trí là một công cụ tế nhị và ngay cả luật pháp cũng thừa nhận là nó dễ bị đẩy ra khỏi thế cân bằng. Bạn bè của Bodman – anh ta cũng có bạn chứ – đều quả quyết là đầu óc anh ta rối lên rồi, nhưng bạn bè cũng như kẻ thù của anh không ai nghi ngờ về tính xác thực của sự kiện vốn là đáng ngại nhất nay đã chuyển thành sự kiện quan trọng nhất trong đời anh ta. Không bao giờ biết được John Bodman tỉnh táo hay điên rồ khi anh quyết định sẽ giết vợ, nhưng rõ ràng là anh đã nghĩ tới những phương thức đầy mánh khoé cốt để làm cho tội ác có vẻ như chỉ là hậu quả một vụ tai nạn. Song le, sự xảo quyệt vẫn thường là tính cách của một tâm trí lầm lạc.

Bà Bodman biết rõ sự hiện diện của mình làm chồng khổ sở tới mức nào, nhưng bản tính cô cũng tàn nhẫn như anh ấy vậy, và cô căm ghét anh ta nếu có thể còn gay gắt hơn là anh ta căm ghét cô. Anh ta đi đâu cô cũng đi theo và có lẽ ý tưởng giết người sẽ không nảy sinh trong đầu anh ta nếu cô không dai dẳng cố tình xuất hiện bên cạnh anh mọi lúc mọi nơi. Bởi thế, khi anh ta báo cho cô biết anh định sẽ sang Thuỵ sĩ hết cả tháng bảy, cô không nói gì nhưng cũng chuẩn bị các thứ cho chuyến đi. Lần này anh không phản đối như mọi khi, thế là đôi vợ chồng câm lặng cùng lên đường đi Thuỵ sĩ.

Đấy là một khách sạn gần đỉnh núi nằm trên một mỏm đất nhô ra bên trên một trong những sông băng hùng vĩ. Nó cao hơn mực nước biển một dặm rưỡi (1), nằm trơ trọi và được dẫn tới bởi một con đường hiểm trở dài 6 dặm (2) chạy ngoằn ngoèo lên núi. Từ những hàng hiên của khách sạn có thể nhìn thấy một quang cảnh ngoạn mục, những chóp núi phủ đầy tuyết và những sông băng. Còn ở khu vực cạnh đó thì có nhiều lối đi tuyệt đẹp dẫn tới những điểm ít nhiều nguy hiểm.

John Bodman biết rõ khách sạn này, vào thời kỳ còn hạnh phúc anh đã quen thuộc lắm với vùng lân cận. Bây giờ, khi ý nghĩ giết người nảy sinh trong đầu, có một vị trí cách chỗ trọ hai dặm thường xuyên ám ảnh anh. Đấy là một điểm nhìn bao quát mọi nơi, chỗ tận cùng được một bức tường thấp đổ nát che khuất. Một sáng kia, anh thức dậy lúc 4 giờ, lẻn ra ngoài khách sạn không để ai nhìn thấy và đi đến vị trí này, dân địa phương gọi là Chóp đỉnh Cheo leo. Trí nhớ vẫn trung thành với anh ta. Đúng là vị trí này, anh tự nhủ. Ngọn núi nhô lên phía sau nó thật hoang vu và dựng đứng. Không có dân cư ở gần đó để nhìn thấy nơi này. Khách sạn ở phía xa, khuất sau một mỏm đá. Những ngọn núi phía bên kia thung lũng cách nơi này quá xa khiến không có du khách tình cờ hay dân địa phương nào có thể nhìn thấy chuyện gì xảy ra tại Chóp đỉnh Cheo leo. Phía thung lũng thấp nơi xa kia chỉ có một thị trấn duy nhất trông giống như bộ sưu tập những ngôi nhà đồ chơi nhỏ xíu.
Chỉ cần liếc nhìn qua rìa bức tường đổ nát thường là đã đủ cho một du khách cho dù có thần kinh vững vàng nhất. Từ đây xuống bên dưới là một dốc dựng đứng hơn một dặm và dưới đáy xa xa là những tảng đá lởm chởm và đám cây còi cọc nhìn qua mây mù u tối tưởng như những bụi cây.
” Địa điểm là nơi này rồi”, anh tự nhủ, ” và thời điểm là ngày mai.”
John Badman hoạch định tội ác của mình dứt khoát, tàn nhẫn và điềm tĩnh, như đã từng trù liệu một thoả thuận ở Sở Giao dịch Chứng khoán. Trong tâm trí anh ta không hề có một ý nghĩ khoan dung đối với kẻ nạn nhân của mình vốn vẫn không hay biết gì. Sự căm ghét đã kéo anh ta đi xa.
Sáng hôm sau, ăn điểm tâm xong, anh bảo vợ: ” Anh định đi bộ lên núi. Em có đi cùng anh không?”
Có, cô ta trả lời ngắn gọn.
Tốt lắm, anh nói. Vậy thì anh sẽ sẵn sàng lúc 9 giờ.
Em sẽ sẵn sàng lúc 9 giờ, cô ta nhắc lại lời anh.
Đúng giờ đó, cả hai rời khách sạn, nơi anh định sẽ sớm trở về một mình sau đó. Trên đường đi tới Chóp đỉnh Cheo leo, hai người không nói với nhau lời nào. Con đường mòn gần như bằng phẳng, chạy vòng quanh những ngọn núi, vì Chóp đỉnh Cheo leo, so với khách sạn, cũng không cao hơn mực nước biển lắm.
John Badman chưa vạch ra kế hoạch cụ thể cho công việc của mình khi đã tới địa điểm. Anh quyết định cứ để hoàn cảnh đẩy đưa. Có lúc trong tâm trí anh nảy ra một nỗi sợ lạ lùng là cô ta sẽ bám lấy anh và có thể sẽ kéo anh cùng rơi xuống vực. Anh cảm thấy mình đang thắc mắc không hiểu cô ta có tiên đoán về số phận của mình không, và một trong những lý do khiến anh không nói chuyện là sợ rằng giọng anh run có thể làm cô ta nghi ngờ. Anh quyết định sẽ hành động dứt khoát và bất ngờ, làm sao để cô ta không có cơ may thoát được hoặc kéo anh cùng rơi với cô. Cô có la to nơi chỗ vắng vẻ này anh cũng không ngại. Không ai tới được nơi này nếu không xuất phát từ khách sạn, và sáng hôm nay, không người nào ra khỏi nhà, kể cả để đi thám hiểm sông băng, là một trong những chuyến đi dễ dàng và phổ biến nhất từ nơi đó.
Thật kỳ lạ, khi họ đến khu vực có thể nhìn thấy Chóp đỉnh Cheo leo, bà Bodman dừng lại và rùng mình. Bodman nhìn cô ta xuyên qua khe hở nhỏ của đôi mắt bịt kín và lại thầm hỏi liệu cô ta có nghi ngờ gì không. Khi hai người cùng đi bộ gần bên nhau, không ai có thể biết họ có thể liên lạc vô thức với nhau như thế nào.
” Có chuyện gì vậy? “, anh hỏi thô lỗ, ” em mệt sao? ”
” John”, cô kêu lên, giọng thở hổn hển, từ bao nhiêu năm nay lần đầu tiên cô gọi anh bằng tên thánh. ” Anh có nghĩ là nếu ngay từ đầu anh tử tế hơn với em thì mọi chuyện có thể khác không? ”
” Anh có cảm tưởng là”, anh ta trả lời mà không nhìn cô, ” đến ngày này thì đã khá trễ để thảo luận về vấn đề đó.”
” Em hối hận nhiều chuyện lắm”, cô nói, giọng run run, ” anh có vậy không?”
” Không”, anh ta đáp.
” Vậy thì tốt”, cô vợ nói, giọng cứng rắn trở lại. ” Em chỉ muốn cho anh một cơ hội. Anh nhớ đấy!”
Người chồng nghi hoặc nhìn cô.
” Em nói vậy nghĩa là sao? “, anh hỏi. ” Cho anh một cơ hội? Anh chẳng cần cơ hội, hay bất cứ thứ gì khác từ nơi em. Đàn ông không nhận gì hết từ người mình căm ghét. Anh nghĩ thế nào về em thì chắc là em không lạ gì. Chúng ta đã ràng buộc với nhau và em đã cố sức làm cho sự ràng buộc đó không thể chịu đựng được.”
” Vâng”, cô ta trả lời, mắt nhìn xuống đất, ” chúng ta ràng buộc với nhau, chúng ta ràng buộc với nhau”, cô ta thì thầm lặp lại những từ đó trong khi họ đi những bước cuối cùng đến Chóp đỉnh Cheo leo. Badman ngồi xuông bức tường đổ. Người phụ nữ thả cây gậy leo núi xuống tảng đá và bực dọc đi tới đi lui, tay siết chặt lại rồi lại thả ra. Người chồng nín thở khi khoảnh khắc kinh khủng đến gần.
” Tại sao cô cứ đi như một con thú hoang vậy?” anh hét lên. ” Đến đây ngồi cạnh tôi và ở yên đấy!”
Cô đối mặt anh với ánh mắt anh chưa từng nhìn thấy, ánh mắt của sự mất trí và căm ghét.
” Tôi đi như con thú hoang, cô nói, vì chính tôi là thú hoang đây. Hồi nãy anh có nói anh căm ghét tôi, nhưng anh là đàn ông, lòng căm ghét của anh chẳng là gì cả đối với tôi. Anh vốn xấu xa, anh muốn phá vỡ mối dây ràng buộc chúng ta, nhưng vẫn còn nhiều thứ tôi biết là anh không thể hạ mình để làm. Tôi biết trong tim anh không có ý nghĩ giết người, nhưng trong tim tôi thì có đấy. Bodman, tôi sẽ cho anh thấy tôi căm ghét anh tới mức nào”
Người đàn ông hoảng hốt chụp lấy cục đá bên cạnh và bỗng giật mình tội lỗi khi nghe cô ta nói chuyện giết người.
” Vâng “, cô tiếp tục, ” tôi đã báo cho tất cả các bạn của tôi ở Anh là tôi tin rằng anh muốn giết tôi ở Thuỵ Sĩ.
” Trời ơi! Trời ơi! ” anh la lên, ” sao cô lại có thể nói chuyện như thế!”
” Tôi nói thế để chứng tỏ tôi căm ghét anh đến mức nào, tôi đã chuẩn bị để trả thù như thế nào. Tôi đã báo cho những người ở khách sạn và khi chúng ta ra đi, có hai người đi theo chúng ta. Ông chủ khách sạn cố thuyết phục tôi đừng đi với anh. Chỉ lát nữa thôi hai người kia sẽ đến chóp đỉnh này. Hãy nói với họ, nếu anh nghĩ là họ tin anh, rằng đây chỉ là một tai nạn.
Người phụ nữ điên loạn xé nát những mảnh ren từ thân trước áo đầm và rải tung ra xung quanh. Bodman đứng dậy kêu thét lên: ” Cô làm gì vậy?” Nhưng trước khi anh có thể tiến tới gần thì cô ta đã lao mình vào bức tường và hét lên khi xoay tròn rơi xuống đáy vực.
Ngay sau đó hai người đàn ông vội vàng chạy đến rìa tảng đá và nhìn thấy người chồng đứng một mình ở đó.
Ngay cả trong lúc bối rối anh ta vẫn nhận ra rằng nếu anh ta nói ra sự thật thì cũng chẳng ai tin.
khoảng 2 500 m.
khoảng 10 km.

THÂN TRỌNG SƠN
dịch từ nguyên tác tiếng Anh An Alpine Divorce by Robert Barr.


(English Version)

An Alpine Divorce

Robert Barr

In some natures there are no half-tones; nothing but raw primary colours. John Bodman was a man who was always at one extreme or the other. This probably would have mattered little had he not married a wife whose nature was an exact duplicate of his own.

Doubtless there exists in this world precisely the right woman for any given man to marry and vice versa; but when you consider that a human being has the opportunity of being acquainted with only a few hundred people, and out of the few hundred that there are but a dozen or less whom he knows intimately, and out of the dozen, one or two friends at most, it will easily be seen, when we remember the number of millions who inhabit this world, that probably, since the earth was created, the right man has never yet met the right woman. The mathematical chances are all against such a meeting, and this is the reason that divorce courts exist. Marriage at best is but a compromise, and if two people happen to be united who are of an uncompromising nature there is trouble.

In the lives of these two young people there was no middle distance. The result was bound to be either love or hate, and in the case of Mr. and Mrs. Bodman it was hate of the most bitter and arrogant kind.

In some parts of the world incompatibility of temper is considered a just cause for obtaining a divorce, but in England no such subtle distinction is made, and so until the wife became criminal, or the man became both criminal and cruel, these two were linked together by a bond that only death could sever. Nothing can be worse than this state of things, and the matter was only made the more hopeless by the fact that Mrs. Bodman lived a blameless life, and her husband was no worse, but rather better, than the majority of men. Perhaps, however, that statement held only up to a certain point, for John Bodman had reached a state of mind in which he resolved to get rid of his wife at all hazards. If he had been a poor man he would probably have deserted her, but he was rich, and a man cannot freely leave a prospering business because his domestic life happens not to be happy.

When a man’s mind dwells too much on any one subject, no one can tell just how far he will go. The mind is a delicate instrument, and even the law recognises that it is easily thrown from its balance. Bodman’s friends–for he had friends–claim that his mind was unhinged; but neither his friends nor his enemies suspected the truth of the episode, which turned out to be the most important, as it was the most ominous, event in his life.

Whether John Bodman was sane or insane at the time he made up his mind to murder his wife, will never be known, but there was certainly craftiness in the method he devised to make the crime appear the result of an accident. Nevertheless, cunning is often a quality in a mind that has gone wrong.

Mrs. Bodman well knew how much her presence afflicted her husband, but her nature was as relentless as his, and her hatred of him was, if possible, more bitter than his hatred of her. Wherever he went she accompanied him, and perhaps the idea of murder would never have occurred to him if she had not been so persistent in forcing her presence upon him at all times and on all occasions. So, when he announced to her that he intended to spend the month of July in Switzerland, she said nothing, but made her preparations for the journey. On this occasion he did not protest, as was usual with him, and so to Switzerland this silent couple departed.

There is an hotel near the mountain-tops which stands on a ledge over one of the great glaciers. It is a mile and a half above the level of the sea, and it stands alone, reached by a toilsome road that zigzags up the mountain for six miles. There is a wonderful view of snow-peaks and glaciers from the verandahs of this hotel, and in the neighbourhood are many picturesque walks to points more or less dangerous.

John Bodman knew the hotel well, and in happier days he had been intimately acquainted with the vicinity. Now that the thought of murder arose in his mind, a certain spot two miles distant from this inn continually haunted him. It was a point of view overlooking everything, and its extremity was protected by a low and crumbling wall. He arose one morning at four o’clock, slipped unnoticed out of the hotel, and went to this point, which was locally named the Hanging Outlook. His memory had served him well. It was exactly the spot, he said to himself. The mountain which rose up behind it was wild and precipitous. There were no inhabitants near to overlook the place. The distant hotel was hidden by a shoulder of rock. The mountains on the other side of the valley were too far away to make it possible for any casual tourist or native to see what was going on on the Hanging Outlook. Far down in the valley the only town in view seemed like a collection of little toy houses.

One glance over the crumbling wall at the edge was generally sufficient for a visitor of even the strongest nerves. There was a sheer drop of more than a mile straight down, and at the distant bottom were jagged rocks and stunted trees that looked, in the blue haze, like shrubbery.

“This is the spot,” said the man to himself, “and to-morrow morning is the time.”

John Bodman had planned his crime as grimly and relentlessly, and as coolly, as ever he had concocted a deal on the Stock Exchange. There was no thought in his mind of mercy for his unconscious victim. His hatred had carried him far.

The next morning after breakfast, he said to his wife: “I intend to take a walk in the mountains. Do you wish to come with me?”

“Yes,” she answered briefly.

“Very well, then,” he said; “I shall be ready at nine o’clock.”

“I shall be ready at nine o’clock,” she repeated after him.

At that hour they left the hotel together, to which he was shortly to return alone. The spoke no word to each other on their way to the Hanging Outlook. The path was practically level, skirting the mountains, for the Hanging Outlook was not much higher above the sea than the hotel.

John Bodman had formed no fixed plan for his procedure when the place was reached. He resolved to be guided by circumstances. Now and then a strange fear arose in his mind that she might cling to him and possibly drag him over the precipice with her. He found himself wondering whether she had any premonition of her fate, and one of his reasons for not speaking was the fear that a tremor in his voice might possibly arouse her suspicions. He resolved that his action should be sharp and sudden, that she might have no chance either to help herself or to drag him with her. Of her screams in that desolate region he had no fear. No one could reach the spot except from the hotel, and no one that morning had left the house, even for an expedition to the glacier–one of the easiest and most popular trips from the place.

Curiously enough, when they came within sight of the Hanging Outlook, Mrs. Bodman stopped and shuddered. Bodman looked at her through the narrow slits of his veiled eyes, and wondered again if she had any suspicion. No one can tell, when two people walk closely together, what unconscious communication one mind may have with another.

“What is the matter?” he asked gruffly. “Are you tired?”

“John,” she cried, with a gasp in her voice, calling him by his Christian name for the first time in years, “don’t you think that if you had been kinder to me at first, things might have been different?”

“It seems to me,” he answered, not looking at her, “that it is rather late in the day for discussing that question.”

“I have much to regret,” she said quaveringly. “Have you nothing?”

“No,” he answered.

“Very well,” replied his wife, with the usual hardness returning to her voice. “I was merely giving you a chance. Remember that.”

Her husband looked at her suspiciously.

“What do you mean?” he asked, “giving me a chance? I want no chance nor anything else from you. A man accepts nothing from one he hates. My feeling towards you is, I imagine, no secret to you. We are tied together, and you have done your best to make the bondage insupportable.”

“Yes,” she answered, with her eyes on the ground, “we are tied together–we are tied together!”

She repeated these words under her breath as they walked the few remaining steps to the Outlook. Bodman sat down upon the crumbling wall. The woman dropped her alpenstock on the rock, and walked nervously to and fro, clasping and unclasping her hands. Her husband caught his breath as the terrible moment drew near.

“Why do you walk about like a wild animal?” he cried. “Come here and sit down beside me, and be still.”

She faced him with a light he had never before seen in her eyes–a light of insanity and of hatred.

“I walk like a wild animal,” she said, “because I am one. You spoke a moment ago of your hatred of me; but you are a man, and your hatred is nothing to mine. Bad as you are, much as you wish to break the bond which ties us together, there are still things which I know you would not stoop to. I know there is no thought of murder in your heart, but there is in mine. I will show you, John Bodman, how much I hate you.”

The man nervously clutched the stone beside him, and gave a guilty start as she mentioned murder.

“Yes,” she continued, “I have told all my friends in England that I believed you intended to murder me in Switzerland.”

“Good God!” he cried. “How could you say such a thing?”

“I say it to show how much I hate you–how much I am prepared to give for revenge. I have warned the people at the hotel, and when we left two men followed us. The proprietor tried to persuade me not to accompany you. In a few moments those two men will come in sight of the Outlook. Tell them, if you think they will believe you, that it was an accident.”

The mad woman tore from the front of her dress shreds of lace and scattered them around. Bodman started up to his feet, crying, “What are you about?” But before he could move toward her she precipitated herself over the wall, and went shrieking and whirling down the awful abyss.

The next moment two men came hurriedly round the edge of the rock, and found the man standing alone. Even in his bewilderment he realised that if he told the truth he would not be believed.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: