Thư Tình Gửi Một Người – The Love Letters (15)

Thư Tình Gửi Một Người (15)

Tác giả: Trịnh Công Sơn

12/11/1964

Ánh nảy,

Suốt đêm anh nằm như thế không ngủ. Cơn mưa đã kéo dài từ khuya. Bây giờ rừng núi đã dậy cùng với anh. Rừng núi ở đây chỉ là một khu vườn sau nhà. Mây bồng bềnh trên núi trắng mờ.

Cuộc sống ở đây an bình dễ chịu. Có lẽ rồi anh cũng kiếm cách về đây, làm đồn điền và xa lánh những chen đua vô ích. Tìm một hạnh phúc nào nhỏ nhất cho vừa đời mình. Làm một căn nhà sàn với bàn ghế bằng những gốc thông ghép lại, sống rất gần với gỗ với cây với núi rừng với đất.

Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh.

Núi rừng ở đây như thế đó.

Chiều nay anh lại phải về Blao.

Chúng anh thật gian lao hơn những đứa cùng tuổi. Phải đi mãi, phải không ngừng làm quen với những vùng đất mới, không hiểu bao giờ thì có thể dừng lại. Càng đi càng thấy buồn hơn. Càng để lại nhiều dấu tích. Càng mua thêm nhiều nếp nhăn. Ánh có bao giờ rỗi rảnh để cùng đi với anh thế này. Đời sống sẽ có những thi vị lạ lùng hơn. Để tránh bớt phố phường. Để quên bớt những nham nhở ngoài cuộc sống.

Ánh ơi,

Mùa đông sao anh không về được đó để nhìn Ánh sáng mặc áo sẫm đi qua những đường cây xơ lá. Tháng 11 rồi tháng 12 cũng đến nhanh. Chỉ có chúng mình mới đủ thì giờ ngồi đếm tháng năm. Phải quên đi từng lúc để sống.

Anh Cường đang ngồi như thế đó viết thư cho Nhung, cho Miên Thảo. Anh Cường đội bêrêt và mặc áo len suốt ngày. Ở vùng này phải sống như thế để thấy mình còn giữ được hơi ấm của mình, còn thấy mình là mình những buổi đi về trên những khoang xe ngựa rất quạnh hiu, rất lạnh lùng đó Ánh.

Trưa rồi mà mưa vẫn còn giăng. Anh chưa ra suối được.

Hàn thử biểu ghi 18 độ. Cũng khá lạnh đó phải không Ánh.

Không hiểu anh có nên về chiều nay hay liều đến sớm mai. Rừng rú và khung cảnh ở đây anh thấy quyến luyến quá. Những con ngựa trắng kéo xe thổ mộ qua mưa quá âm thầm.

Từ Blao lên đến đây mất đi 120 km. Bằng đường đi Đà Lạt. Cùng một đường đi nhưng rẽ vào hai lối khác nhau. Miền Dran này chỉ toàn là nông trại. Ở đây có thể đi săn thú hay chim ở khu rừng bao quanh. Vượn hú suốt ngày trên đó. Ánh có mường tượng ra được khung cảnh ở đây chưa.

Chiều nay anh sẽ ra poste ở Dran bỏ thư cho Ánh và dong về luôn thể. Anh còn viết dở một bức thư cho Ánh ở Blao.

Miền cao nguyên này hoa mặt trời đang nở vàng cho Ánh. Tháng 11 Ánh hãy ngủ bằng giấc ngủ hoa vàng dại.

Cho anh bàn tay nào lạnh nhất của mùa Đông này.

(English Version)

The Love Letters (15)

Author: Trịnh Công Sơn
Translation: Đặng Hoàng Lan

12/11/1964

Dear Ánh

I couldn’t sleep at all last night. It has been raining since late last night. The clouds are floating on the faint white mountains that have just woken up with me and the forest is a private garden that is conveniently situated behind my house.

Life is easy and peaceful here. Perhaps I can find a reason to come back here. I could work in the fields away from the futile competitive struggle. I could built a simple and happy life with a house on stilts furnished with tables and chairs made of pine trees. I could live close to nature and its trees, mountains, and forests.

Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh Ánh.

The forest here is perfect for that.

This afternoon I have to return to Blao.

We have suffered many more hardships than others our age. We must go on tirelessly as we continue to discover new lands. I do not know if I can ever stop. The more I live, the sadder I feel. The more traces I leave, the more wrinkles I have. Will you run away with me? Our life will become strangely poetic. We will escape the hustles and bustles of the street while we forget the arduousness of life.

I cannot return to you this winter. I won’t be able to see you passing under the bare trees in your dark blouse. November and December will pass quickly. We will only have enough time to count the passing days. We have to forget about the passing of time in order to live fully.

Cường is currently writing letters to Nhung, Miên and Thảo. He wears a cap and a sweater all day long. In this area we have to bundle up to stay warm especially when we travel in lonely cold carriages.

It’s late afternoon, and the rain is still falling.

I haven’t been to the stream yet.

The thermometer says it’s almost 18 degrees outside, and it feels pretty cold.

I wonder whether I will arrive home this afternoon or early tomorrow. I am very fond of the forest and the scenery here. I can see white horses pulling the carriages silently through the rain.

It is 120 kilometers from Blao to Dran. It is the same distance to Đà Lạt. The same road departs from Blao to both Dran and Đà Lạt, but it splits in two different directions. Dran is mostly farmland. People can hunt wild animals and birds in the surrounding forest where gibbons howl throughout the day. Can you imagine the scene there?

This afternoon I will return to Blao and I will go to the post office in Dran to send my letter to you. I even have an unfinished letter written to you in Blao.

The sunflowers are blooming just for you in the highlands. Slumber peacefully on a bed of yellow wildflowers in November and give me your chilly hand this cold winter.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: