Chochette

Clochette

Guy De Maupassant

Thật kỳ lạ làm sao có những hồi ức cũ cứ ám ảnh mãi mà chúng ta chẳng bao giờ dứt bỏ được. Ðây là một câu chuyện đã quá xưa mà tôi không hiểu tại sao nó cứ đeo đẳng một cách sống động mãi trong trí nhớ của tôi. Từ ngày đó tôi đã từng thấy quá nhiều những chuyện bất hạnh, từ những chuyện thương tâm đến chuyện khủng khiếp, thế mà tôi vẫn đến ngạc nhiên vì không có ngày nào mà khuôn mặt của mẹ Clochette lại không hiển hiện trong óc tôi, hệt như khi tôi biết bà từ lâu lắm, từ xa xưa, lúc ấy tôi chỉ mười hay mười hai tuổi.

Bà khi ấy là một người thợ may già thường đến nhà bố mẹ tôi mỗi tuần một lần, vào ngày thứ năm, để vá những đồ đạc bằng vải. Bố mẹ tôi sống trong một ngôi nhà ở nông thôn mà người ta thường gọi là trang viên, nhưng thật ra chúng đơn giản là những căn nhà cũ với mái nhọn, gắn ba hay bốn trang trại liền với nhau

Nói về khu làng, đó là một làng rộng lớn, gần như là một phố thị nhỏ, chỉ xúm xít cách nhà thờ vài trăm thước. Nhà thờ xây bằng gạch đỏ đã ngả sang màu đen theo thời gian.

Và thế là, mỗi thứ năm, mẹ Clochette đến vào độ sáu rưỡi, bảy giờ sáng và đi ngay vào trong phòng may đồ và bắt đầu làm việc. Bà là một người phụ nữ cao gầy, mặt có râu, hay đúng hơn là một phụ nữ rậm lông, bởi vì râu mọc đầy trên mặt bà, một loại râu lạ lùng không thể ngờ được sinh sôi nẩy nở thành từng đám xoăn tít như thể chúng được gieo rắc bởi một kẻ điên khùng trên khắp khuôn mặt to lớn ấy_ khuôn mặt của một hiến binh trong chiếc váy phụ nữ_ Lông mọc đầy trên mũi, dưới mũi, xung quanh mũi, trên cằm, trên má và lông mày, chúng dài rậm màu xám và tua tủa khác thường trông giống hệt như bộ ria mép được cắm vào do sơ suất.

Bà đi khập khiễng, không giống như những người què thường đi, mà giống như một chiếc tàu lắc lư trên sóng. Khi bà nâng tấm thân hộ pháp của mình trên cái chân lành lặn, dường như bà chuẩn bị cưỡi lên trên những con sóng không lồ, và thế rồi bỗng nhiên bà sụm xuống như thể biến mất trong vực sâu và chôn vùi thân mình bà trong đất. Dáng đi của bà gợi ra hình ảnh một con tàu trong bão, và trên đầu bà, vẫn luôn trùm một chiếc mũ trắng khổng lồ, với những sợi ruy băng đu đưa phiá sau lưng, dường như vắt ngang chân trời từ bắc đến nam và từ nam đến bắc theo mỗi bước chân khập khiễng.

Tôi rất yêu quí mẹ Clochette. Ngay sau khi thức giấc, tôi thường đi đến phòng may, nơi tôi thấy bà ngồi làm việc với một chiếc lồng ấp chân ở dưới chân. Ngay khi tôi đến bà đã ủ chân cho tôi để tôi khỏi bị cảm lạnh trong căn phòng lạnh lẽo bên chái nhà ấy.

“Nó sẽ làm cho máu lưu thông từ trên đầu cháu xuống”. Bà sẽ lại nói với tôi như thế.

Bà vừa kể cho tôi nghe nhiều chuyện vừa khâu vá bằng những ngón tay dài, văn vẹo, lanh lẹ. Phía sau cặp kính lão, do tuổi tác đã làm hỏng thị giác của bà, đôi mắt bà trông to và sâu thẳm lạ thường

Trong chừng mực mà tôi có thể nhớ được từ những điều mà bà đã kể cho tôi, và bằng sự cảm nhận của trái tim nông nỗi trẻ thơ, tôi biết bà là một phụ nữ bất hạnh có tấm lòng bao dung. Bà kể cho tôi những chuyện đã xảy ra trong làng, làm thế nào mà một con bò xổng ra khỏi chuồng và được tìm thấy vào sáng hôm sau ở trước nhà máy xay Prosper Malet, đang đứng ngắm những cánh buồm tung gió; hoặc là chuyện một cái trứng gà đã được tìm thấy trong tháp chuông nhà thờ mà không một ai có thể hiều nổi sinh vật nào đã đẻ vào trong đó; hoặc câu chuyện lạ lùng về con chó của Jean Pila đã đi xa 50 cây số để mang về cái quần của chủ vốn đã bị một kẻ lang thang đánh cắp trong khi phơi ngoài trời bị sũng nước mưa. Bà kể tôi nghe những cuộc phiêu lưu giản dị như thế theo một thể loại mà trong trí óc tôi chúng giống như những vở kịch không bao giờ quên, những vần thơ bí hiểm tuyệt vời, những câu chuyện hấp dẫn được sáng tạo bởi những nhà thơ; những câu chuyện mà mẹ tôi đã kể cho tôi nghe vào buổi tối, không có hương vị, không đậm đà, thu hút như những cách kể chuyện của người phụ nữ quê mùa này.

Thế rồi, vào một buổi sáng thứ năm dù tôi đã ngồi suốt buổi sáng để lắng nghe Mẹ Clochette, sau khi nhặt những quả phỉ với người giúp việc ở trong rừng phía sau trang trại tôi lại muốn trèo lên cầu thang lần nữa để được ở bên cạnh bà suốt ngày. Tôi nhớ rất rõ cái ngày hôm ấy như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua.

Trên bậu cửa của căn phòng may, tôi thấy người thợ may già nằm trên sàn bên cạnh chiếc ghế bà vẫn ngồi, mặt úp xuống đất, hai tay dang ra, nhưng một tay vẫn còn giữ chiếc kim và tay kia nắm chiếc áo sơ mi của tôi. Một chân của bà trong chiếc vớ màu xanh da trời, dĩ nhiên là cái chân lành lặn, duỗi dài dưới ghế, chiếc kính đeo mắt bị đá lăn ra xa lấp lánh dưới chân tường.

Tôi chạy vội ra và tri hô. Tất cả mọi người chạy đến, vài phút sau tôi nghe nói Mẹ Clochette đã chết

Tôi không thể nào diễn tả được nỗi xúc động, bàng hoàng, sâu sắc đã thấm vào trái tim non nớt của tôi, tôi chậm chạp đi xuống phòng vẽ và náu mình trong một góc tối trên một chiếc ghế bành to cũ, tại đây tôi quỳ xuống và khóc. Tôi đã ở đó rất lâu cho đến khi màn đêm buông xuống. Thình lình có ai đó cầm đèn chạy vào mà không trông thấy tôi, tuy nhiên tôi nhận ra giọng nói_ bố và mẹ tôi đang nói chuyện với bác sĩ.

Bác sĩ đã được mời đến ngay lập tức, và bây giờ ông đang giải thích nguyên nhân gây ra tai nạn, tuy nhiên tôi không hiểu được chút nào. Thế rồi ông ngồi xuống và uống cạn một ly rượu mùi cùng với cái bánh bích quy

Ông tiếp tục nói và những gì ông ta nói lúc đó vẫn còn khắc sâu trong trí tôi đến tận bây giờ đến nỗi tôi nghĩ rằng mình có thể nói lại chính xác những từ ông ấy đã dùng.

“Ôi, người phụ nữ tôi nghiệp! Cô ấy đã bị gãy chân ngay vào cái ngày tôi mới đến đây. Tôi đã không kịp rửa tay sau khi bước xuống xe ngựa vì được gọi đến cấp cứu ngay, đó là một ca rất xấu, rất tồi tệ.

“Cô ấy mười bảy tuổi và xinh đẹp, rất xinh! Mọi người có tin không? Tôi chưa bao giờ kể chuyện của cô ấy trước đây; thực tế là không có ai ngoại trừ tôi và một người_ một người không còn sống ở nơi này nữa, biết chuyện đó. Bây giờ thì cô ấy đã chết nên tôi có thể tiết lộ đôi chút.

“Một anh giáo sinh trẻ đã vừa đến sống trong làng; anh ta khá điển trai và có dáng dấp của một chiến sĩ. Tất cả các cô gái đều chạy theo anh ta, nhưng anh ta trông rất khinh mạn. Hơn thế nữa, anh ta rất sợ cấp trên của mình, đó là ông hiệu trưởng_ ông già Grabu, một người thỉnh thoảng cứ hay càu nhàu thuộc cấp.

Ông già Grabu đã tuyển dụng cô Hortense xinh đẹp, người đang nằm đây và cũng là người mà sau đó có cái tên hiệu là Clochette. Anh giáo sinh đã để mắt đến cô gái xinh đẹp ấy, ngừơi mà hiển nhiên cũng cảm thấy sung sướng vì đã được kẻ chinh phục đầy khinh mạn này chọn lựa; dù sao đi nữa thì cô cũng yêu anh ta, và anh ta đã thành công trong việc thuyết phục cô nàng hẹn gặp gỡ lần đầu tiên trong vựa cỏ khô phía sau trường vào ban đêm sau khi cô hoàn tất công việc khâu vá.

“Cô ấy đã giả vờ trở về nhà, nhưng khi rời khỏi nhà ông Grabu, thay vì đi xuống cầu thang, cô lại đi lên cầu thang và trốn vào trong đám cỏ khô để chờ đợi người yêu. Chẳng bao lâu anh ta đến, và bắt đầu thổ lộ tâm tình với nàng, thế rồi cánh cửa vựa cỏ bật mở, ông hiệu trưởng xuất hiện và hỏi: “Anh làm gì trên đó thế Sigibert?” Tưởng chắc rằng đã bị bắt quả tang, anh giáo viên trẻ mất bình tĩnh và trả lời một cách ngu ngốc: “Tôi lên đây để chất ít bó cỏ khô, thưa Thầy Grabu”

“Căn gác rất rộng và tối om. Sigibert đẩy cô gái đang sợ hãi vào tận bên trong và nói: “Ði, đến đó và trốn đi, tôi sẽ bị mất việc, vì vậy hãy chạy trốn đi”

Khi ấy ông hiệu trưởng nghe thấy tiếng thì thào liền hỏi tiếp: “Sao, không chỉ có một mình anh à”

“Chỉ có mình tôi, thưa thầy”

“Nhưng không phải chỉ có anh, bởi vì anh đang nói chuyện mà”

“Tôi thề chỉ có mình tôi, thưa thầy”

“Tôi sẽ biết ngay thôi“ ông già trả lời và khóa cửa hai vòng, rồi ông đi xuống thang để lấy đèn.

“Chàng thanh niên khi đó, vốn là một con người hèn nhát như những người thỉnh thoảng ta vẫn gặp, mất bình tĩnh, và bất thình lình giận dữ: ”Trốn đi, đừng để ông ta trông thấy em. Em sẽ tước đi kế sinh nhai của cả cuộc đời tôi; em sẽ làm sụp đổ toàn bộ sự nghiệp của tôi. Trốn đi”

“Họ nghe tiếng chìa khóa xoay vòng lần nữa và Hortense đã chạy đến chiếc cửa sổ hướng xuống đường, cô nhanh chóng mở cửa sổ và nói với một giọng quyết đoán: “Anh hãy đến và đỡ em lên khi ông ta đi nhé” rồi cô nhảy xuống.

“Ông già Grabu không tìm thấy ai đành đi xuống và rất ngạc nhiên. Mười lăm phút sau, anh giáo Sigisbert đến tìm tôi và kể lại cuộc phiêu lưu của anh ta. Cô gái đã nằm nơi chân tường, không thể đứng dậy được sau khi cô rớt xuống từ tầng hai. Tôi cùng với anh ta đến đem cô ấy về. Lúc ấy trời mưa tầm tã, tôi đưa cô gái bất hạnh ấy về nhà mình bởi vì chân phải đã bị gẫy làm ba, và xương đã đâm ra ngoài thịt. Cô ấy không hề kêu ca một lời mà chỉ nói với một vẻ nhẫn nhục đáng khâm phục: “Tôi đã bị trừng phạt, bị trừng phạt đích đáng”

“Tôi nhắn cho anh giáo và những người bạn cùng làm việc với cô gái đến rồi bịa ra câu chuyện một chiếc xe ngựa đã bỏ trốn sau khi tông cô gái ngay trước cửa nhà tôi. Họ đều tin tôi và các hiến binh đã mất cả tháng trời trong vô vọng để tìm ra tác giả của vụ tai nạn này.

“Ðó là toàn bộ câu chuyện! Giờ đây tôi khẳng định người phụ nữ này là một anh hùng và có đức tính kiêu hùng như những người đã đạt được những kỳ tích tuyệt vời trong lịch sử.

“Ðó là tình yêu duy nhất của cô ấy, cô ấy chết như một liệt nữ. Cô ấy là một kẻ tuẫn đạo, một linh hồn cao cả, một người phụ nữ tận hiến một cách cao thượng! Và nếu tôi không tuyệt đối khâm phục cô ấy, tôi sẽ không kể cho các bạn nghe câu chuyện này, câu chuyện mà tôi chưa bao giờ kể suốt thời gian cô ấy còn sống; các bạn ắt phải hiểu vì sao”

Bác sĩ ngừng lời; mẹ khóc nức nở còn bố tôi nói một vài lời gì đó nhưng tôi không nghe được; thế rồi họ rời căn phòng còn tôi vẫn quỳ trên ghế bành và thổn thức khóc, trong tiếng ồn ào của những bước chân nặng nề và một tiếng động khác của vật gì đó va mạnh vào bên cầu thang.

Họ đang mang thi thể của Clochette đi.

Nhị Tường dịch

(English Version)

Chochette

How strange those old recollections are which haunt us, without our being able to get rid of them.

This one is so very old that I cannot understand how it has clung so vividly and tenaciously to my memory. Since then I have seen so many sinister things, which were either affecting or terrible, that I am astonished at not being able to pass a single day without the face of Mother Bellflower recurring to my mind’s eye, just as I knew her formerly, now so long ago, when I was ten or twelve years old.

She was an old seamstress who came to my parents’ house once a week, every Thursday, to mend the linen. My parents lived in one of those country houses called chateaux, which are merely old houses with gable roofs, to which are attached three or four farms lying around them.

The village, a large village, almost a market town, was a few hundred yards away, closely circling the church, a red brick church, black with age.

Well, every Thursday Mother Clochette came between half-past six and seven in the morning, and went immediately into the linen-room and began to work. She was a tall, thin, bearded or rather hairy woman, for she had a beard all over her face, a surprising, an unexpected beard, growing in improbable tufts, in curly bunches which looked as if they had been sown by a madman over that great face of a gendarme in petticoats. She had them on her nose, under her nose, round her nose, on her chin, on her cheeks; and her eyebrows, which were extraordinarily thick and long, and quite gray, bushy and bristling, looked exactly like a pair of mustaches stuck on there by mistake.

She limped, not as lame people generally do, but like a ship at anchor. When she planted her great, bony, swerving body on her sound leg, she seemed to be preparing to mount some enormous wave, and then suddenly she dipped as if to disappear in an abyss, and buried herself in the ground. Her walk reminded one of a storm, as she swayed about, and her head, which was always covered with an enormous white cap, whose ribbons fluttered down her back, seemed to traverse the horizon from north to south and from south to north, at each step.

I adored Mother Clochette. As soon as I was up I went into the linen- room where I found her installed at work, with a foot-warmer under her feet. As soon as I arrived, she made me take the foot-warmer and sit upon it, so that I might not catch cold in that large, chilly room under the roof.

“That draws the blood from your throat,” she said to me.

She told me stories, whilst mending the linen with her long crooked nimble fingers; her eyes behind her magnifying spectacles, for age had impaired her sight, appeared enormous to me, strangely profound, double.

She had, as far as I can remember the things which she told me and by which my childish heart was moved, the large heart of a poor woman. She told me what had happened in the village, how a cow had escaped from the cow-house and had been found the next morning in front of Prosper Malet’s windmill, looking at the sails turning, or about a hen’s egg which had been found in the church belfry without any one being able to understand what creature had been there to lay it, or the story of Jean-Jean Pila’s dog, who had been ten leagues to bring back his master’s breeches which a tramp had stolen whilst they were hanging up to dry out of doors, after he had been in the rain. She told me these simple adventures in such a manner, that in my mind they assumed the proportions of never-to-be -forgotten dramas, of grand and mysterious poems; and the ingenious stories invented by the poets which my mother told me in the evening, had none of the flavor, none of the breadth or vigor of the peasant woman’s narratives.

Well, one Tuesday, when I had spent all the morning in listening to Mother Clochette, I wanted to go upstairs to her again during the day after picking hazelnuts with the manservant in the wood behind the farm. I remember it all as clearly as what happened only yesterday.

On opening the door of the linen-room, I saw the old seamstress lying on the ground by the side of her chair, with her face to the ground and her arms stretched out, but still holding her needle in one hand and one of my shirts in the other. One of her legs in a blue stocking, the longer one, no doubt, was extended under her chair, and her spectacles glistened against the wall, as they had rolled away from her.

I ran away uttering shrill cries. They all came running, and in a few minutes I was told that Mother Clochette was dead.

I cannot describe the profound, poignant, terrible emotion which stirred my childish heart. I went slowly down into the drawing-room and hid myself in a dark corner, in the depths of an immense old armchair, where I knelt down and wept. I remained there a long time, no doubt, for night came on. Suddenly somebody came in with a lamp, without seeing me, however, and I heard my father and mother talking with the medical man, whose voice I recognized.

He had been sent for immediately, and he was explaining the causes of the accident, of which I understood nothing, however. Then he sat down and had a glass of liqueur and a biscuit.

He went on talking, and what he then said will remain engraved on my mind until I die! I think that I can give the exact words which he used.

“Ah!” said he, “the poor woman! She broke her leg the day of my arrival here, and I had not even had time to wash my hands after getting off the diligence before I was sent for in all haste, for it was a bad case, very bad.

“She was seventeen, and a pretty girl, very pretty! Would any one believe it? I have never told her story before, and nobody except myself and one other person who is no longer living in this part of the country ever knew it. Now that she is dead, I may be less discreet.

“Just then a young assistant-teacher came to live in the village; he was a handsome, well-made fellow, and looked like a non-commissioned officer. All the girls ran after him, but he paid no attention to them, partly because he was very much afraid of his superior, the schoolmaster, old Grabu, who occasionally got out of bed the wrong foot first.

“Old Grabu already employed pretty Hortense who has just died here, and who was afterwards nicknamed Clochette. The assistant master singled out the pretty young girl, who was, no doubt, flattered at being chosen by this impregnable conqueror; at any rate, she fell in love with him, and he succeeded in persuading her to give him a first meeting in the hay- loft behind the school, at night, after she had done her day’s sewing.

“She pretended to go home, but instead of going downstairs when she left the Grabus’ she went upstairs and hid among the hay, to wait for her lover. He soon joined her, and was beginning to say pretty things to her, when the door of the hay-loft opened and the schoolmaster appeared, and asked: ‘What are you doing up there, Sigisbert?’ Feeling sure that he would be caught, the young schoolmaster lost his presence of mind and replied stupidly: ‘I came up here to rest a little amongst the bundles of hay, Monsieur Grabu.’

“The loft was very large and absolutely dark, and Sigisbert pushed the frightened girl to the further end and said: ‘Go over there and hide yourself. I shall lose my position, so get away and hide yourself.’

“When the schoolmaster heard the whispering, he continued: ‘Why, you are not by yourself?’ ‘Yes, I am, Monsieur Grabu!’ ‘But you are not, for you are talking.’ ‘I swear I am, Monsieur Grabu.’ ‘I will soon find out,’ the old man replied, and double locking the door, he went down to get a light.

“Then the young man, who was a coward such as one frequently meets, lost his head, and becoming furious all of a sudden, he repeated: ‘Hide yourself, so that he may not find you. You will keep me from making a living for the rest of my life; you will ruin my whole career. Do hide yourself!’ They could hear the key turning in the lock again, and Hortense ran to the window which looked out on the street, opened it quickly, and then said in a low and determined voice: ‘You will come and pick me up when he is gone,’ and she jumped out.

“Old Grabu found nobody, and went down again in great surprise, and a quarter of an hour later, Monsieur Sigisbert came to me and related his adventure. The girl had remained at the foot of the wall unable to get up, as she had fallen from the second story, and I went with him to fetch her. It was raining in torrents, and I brought the unfortunate girl home with me, for the right leg was broken in three places, and the bones had come trough the flesh. She did not complain, and merely said, with admirable resignation: ‘I am punished, well punished!’

“I sent for assistance and for the work-girl’s relatives and told them a, made-up story of a runaway carriage which had knocked her down and lamed her outside my door. They believed me, and the gendarmes for a whole month tried in vain to find the author of this accident.

“That is all! And I say that this woman was a heroine and belonged to the race of those who accomplish the grandest deeds of history.

“That was her only love affair, and she died a virgin. She was a martyr, a noble soul, a sublimely devoted woman! And if I did not absolutely admire her, I should not have told you this story, which I would never tell any one during her life; you understand why.”

How strange those old recollections are which haunt us, without our being able to get rid of them.

This one is so very old that I cannot understand how it has clung so vividly and tenaciously to my memory. Since then I have seen so many sinister things, which were either affecting or terrible, that I am astonished at not being able to pass a single day without the face of Mother Bellflower recurring to my mind’s eye, just as I knew her formerly, now so long ago, when I was ten or twelve years old.

She was an old seamstress who came to my parents’ house once a week, every Thursday, to mend the linen. My parents lived in one of those country houses called chateaux, which are merely old houses with gable roofs, to which are attached three or four farms lying around them.

The village, a large village, almost a market town, was a few hundred yards away, closely circling the church, a red brick church, black with age.

Well, every Thursday Mother Clochette came between half-past six and seven in the morning, and went immediately into the linen-room and began to work. She was a tall, thin, bearded or rather hairy woman, for she had a beard all over her face, a surprising, an unexpected beard, growing in improbable tufts, in curly bunches which looked as if they had been sown by a madman over that great face of a gendarme in petticoats. She had them on her nose, under her nose, round her nose, on her chin, on her cheeks; and her eyebrows, which were extraordinarily thick and long, and quite gray, bushy and bristling, looked exactly like a pair of mustaches stuck on there by mistake.

She limped, not as lame people generally do, but like a ship at anchor. When she planted her great, bony, swerving body on her sound leg, she seemed to be preparing to mount some enormous wave, and then suddenly she dipped as if to disappear in an abyss, and buried herself in the ground. Her walk reminded one of a storm, as she swayed about, and her head, which was always covered with an enormous white cap, whose ribbons fluttered down her back, seemed to traverse the horizon from north to south and from south to north, at each step.

I adored Mother Clochette. As soon as I was up I went into the linen- room where I found her installed at work, with a foot-warmer under her feet. As soon as I arrived, she made me take the foot-warmer and sit upon it, so that I might not catch cold in that large, chilly room under the roof.

“That draws the blood from your throat,” she said to me.

She told me stories, whilst mending the linen with her long crooked nimble fingers; her eyes behind her magnifying spectacles, for age had impaired her sight, appeared enormous to me, strangely profound, double.

She had, as far as I can remember the things which she told me and by which my childish heart was moved, the large heart of a poor woman. She told me what had happened in the village, how a cow had escaped from the cow-house and had been found the next morning in front of Prosper Malet’s windmill, looking at the sails turning, or about a hen’s egg which had been found in the church belfry without any one being able to understand what creature had been there to lay it, or the story of Jean-Jean Pila’s dog, who had been ten leagues to bring back his master’s breeches which a tramp had stolen whilst they were hanging up to dry out of doors, after he had been in the rain. She told me these simple adventures in such a manner, that in my mind they assumed the proportions of never-to-be -forgotten dramas, of grand and mysterious poems; and the ingenious stories invented by the poets which my mother told me in the evening, had none of the flavor, none of the breadth or vigor of the peasant woman’s narratives.

Well, one Tuesday, when I had spent all the morning in listening to Mother Clochette, I wanted to go upstairs to her again during the day after picking hazelnuts with the manservant in the wood behind the farm. I remember it all as clearly as what happened only yesterday.

On opening the door of the linen-room, I saw the old seamstress lying on the ground by the side of her chair, with her face to the ground and her arms stretched out, but still holding her needle in one hand and one of my shirts in the other. One of her legs in a blue stocking, the longer one, no doubt, was extended under her chair, and her spectacles glistened against the wall, as they had rolled away from her.

I ran away uttering shrill cries. They all came running, and in a few minutes I was told that Mother Clochette was dead.

I cannot describe the profound, poignant, terrible emotion which stirred my childish heart. I went slowly down into the drawing-room and hid myself in a dark corner, in the depths of an immense old armchair, where I knelt down and wept. I remained there a long time, no doubt, for night came on. Suddenly somebody came in with a lamp, without seeing me, however, and I heard my father and mother talking with the medical man, whose voice I recognized.

He had been sent for immediately, and he was explaining the causes of the accident, of which I understood nothing, however. Then he sat down and had a glass of liqueur and a biscuit.

He went on talking, and what he then said will remain engraved on my mind until I die! I think that I can give the exact words which he used.

“Ah!” said he, “the poor woman! She broke her leg the day of my arrival here, and I had not even had time to wash my hands after getting off the diligence before I was sent for in all haste, for it was a bad case, very bad.

“She was seventeen, and a pretty girl, very pretty! Would any one believe it? I have never told her story before, and nobody except myself and one other person who is no longer living in this part of the country ever knew it. Now that she is dead, I may be less discreet.

“Just then a young assistant-teacher came to live in the village; he was a handsome, well-made fellow, and looked like a non-commissioned officer. All the girls ran after him, but he paid no attention to them, partly because he was very much afraid of his superior, the schoolmaster, old Grabu, who occasionally got out of bed the wrong foot first.

“Old Grabu already employed pretty Hortense who has just died here, and who was afterwards nicknamed Clochette. The assistant master singled out the pretty young girl, who was, no doubt, flattered at being chosen by this impregnable conqueror; at any rate, she fell in love with him, and he succeeded in persuading her to give him a first meeting in the hay- loft behind the school, at night, after she had done her day’s sewing.

“She pretended to go home, but instead of going downstairs when she left the Grabus’ she went upstairs and hid among the hay, to wait for her lover. He soon joined her, and was beginning to say pretty things to her, when the door of the hay-loft opened and the schoolmaster appeared, and asked: ‘What are you doing up there, Sigisbert?’ Feeling sure that he would be caught, the young schoolmaster lost his presence of mind and replied stupidly: ‘I came up here to rest a little amongst the bundles of hay, Monsieur Grabu.’

“The loft was very large and absolutely dark, and Sigisbert pushed the frightened girl to the further end and said: ‘Go over there and hide yourself. I shall lose my position, so get away and hide yourself.’

“When the schoolmaster heard the whispering, he continued: ‘Why, you are not by yourself?’ ‘Yes, I am, Monsieur Grabu!’ ‘But you are not, for you are talking.’ ‘I swear I am, Monsieur Grabu.’ ‘I will soon find out,’ the old man replied, and double locking the door, he went down to get a light.

“Then the young man, who was a coward such as one frequently meets, lost his head, and becoming furious all of a sudden, he repeated: ‘Hide yourself, so that he may not find you. You will keep me from making a living for the rest of my life; you will ruin my whole career. Do hide yourself!’ They could hear the key turning in the lock again, and Hortense ran to the window which looked out on the street, opened it quickly, and then said in a low and determined voice: ‘You will come and pick me up when he is gone,’ and she jumped out.

“Old Grabu found nobody, and went down again in great surprise, and a quarter of an hour later, Monsieur Sigisbert came to me and related his adventure. The girl had remained at the foot of the wall unable to get up, as she had fallen from the second story, and I went with him to fetch her. It was raining in torrents, and I brought the unfortunate girl home with me, for the right leg was broken in three places, and the bones had come trough the flesh. She did not complain, and merely said, with admirable resignation: ‘I am punished, well punished!’

“I sent for assistance and for the work-girl’s relatives and told them a, made-up story of a runaway carriage which had knocked her down and lamed her outside my door. They believed me, and the gendarmes for a whole month tried in vain to find the author of this accident.

“That is all! And I say that this woman was a heroine and belonged to the race of those who accomplish the grandest deeds of history.

“That was her only love affair, and she died a virgin. She was a martyr, a noble soul, a sublimely devoted woman! And if I did not absolutely admire her, I should not have told you this story, which I would never tell any one during her life; you understand why”.

The doctor ceased. Mamma cried and papa said some words which I did not catch; then they left the room and I remained on my knees in the armchair and sobbed, whilst I heard a strange noise of heavy footsteps and something knocking against the side of the staircase.

They were carrying away Clochette’s body.

One response to “Chochette”

  1. nb_huynh says :

    Rất hay. Cám ơn chị.

    Sent from my SAMSUNG Galaxy S6 on the Telstra Mobile Network

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: