Dấu Chân Địa Đàng – The Footfrints In Heaven

 

Dấu Chân Địa Đàng

Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mấy miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm

Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tối loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em

Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô
từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Ðến bây giờ mắt đã mù
Tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu
Lời ca đau trên cao

Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vùi
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
để người về hát đêm hồng
địa đàng còn in dấu chân bước quên.

                                                      Trịnh Công Sơn

(English Version)

 

The Footprints in Heaven
(The Song of the Orchid)

 

The wind is rising and the clouds are hanging over the hills.
In the rainy season, the worms sleep woven into the evening’s fabric.
The song of the darkness echoes like a lamentation,
Like an embrace in the land of the dying wind.
From offshore the soft waves roll in and break gently.

 
The horse’s feet step wearily,
Like the people who trudge in agony so often.
In the dead of night the orchid’s timid lyrics are heard.
In that darkness the worms sing their swan song.
A lifetime has slipped away into the pink night.
The fertile ground has been watered by our tears.

 

This song comes from a dry and barren land,
From the pouring rain, from the ancient stone.
Until now our eyes have been blind.
Youthful hair has become silver on innocent foreheads.
Along the river, nature sleeps soundly and peacefully.
Storm clouds have gathered overhead now.
Our painful lyrics have resounded far and wide.

 
Thousands of gray clouds hang suspended in the afternoon sky,
And the lullaby of the darkness lulls us into a deep sleep.
Then the worms of midnight forget all their sorrows,
Letting the people rejoice in our pink nights.
Eden is still marked by our forgotten footprints.

 

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Dấu Chân Địa Đàng” Of Trịnh Công Sơn.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: